Cao độ
Cao độ, độ cao của một điểm trong không gian là khoảng cách thẳng đứng (theo chiều lực hút hấp dẫn) từ điểm đó đến một mặt đẳng thế chuẩn. Mặt chuẩn có thể là một mặt phẳng hoặc mặt cong, có thể là mặt cố định hoặc mặt giả định bất kỳ, thông thường[1] là mực nước biển (bỏ qua biến động do thủy triều), một mặt có hình Ellipsoid tròn xoay.

Xem thêmSửa đổi
Tham khảoSửa đổi
Liên kết ngoàiSửa đổi
Phương tiện liên quan tới Cao độ trong kiến trúc tại Wikimedia Commons