Cuộc thảm sát Quảng Châu

Cuộc thảm sát Quảng Châu là một cuộc thảm sát cư dân của thành phố cảng Quảng Châu thịnh vượng vào năm 878–879 bởi đội quân nổi dậy của Hoàng Sào, những người đang cố gắng lật đổ triều đại nhà Đường. Các nạn nhân bao gồm hàng chục nghìn thương nhân nước ngoài, chủ yếu là người Ả Rập và Ba Tư.

Cuộc thảm sát Quảng Châu
Địa điểmQuảng Châu, Nhà Đường
Thời điểm878–879
Tử vong120,000[1]–200,000 (ước tính đa dạng)
Thủ phạmĐội quân nổi dậy của Hoàng Sào

Kiến thứcSửa đổi

Một cuộc thảm sát Dương Châu trước đó đã diễn ra, trong đó quân nổi dậy Trung Quốc dưới sự chỉ huy của Điền Thần Công đã tàn sát cộng đồng thương gia Ả Rập và Ba Tư giàu có.[2][3][4]

Cướp biển Ả RậpBa Tư đột kích và cướp phá nhà kho ở Quảng Châu (được biết đến tên chúng như Khanfu hoặc Sin-Kalan) trong năm 758, Theo báo cáo của chính quyền địa phương Quảng Châu vào ngày 30 tháng 10 năm 758, tương ứng với ngày Quý Tị (癸巳) của tháng 9 âm lịch trong năm đầu tiên của thời đại Tiền Nguyên của Đường Túc Tông của triều đại nhà Đường.[5][6][7][8] (大食, 波斯寇廣州)[9]

Khi lực lượng của Hoàng lùng sục khắp Trung Quốc từ bắc xuống nam, họ đã đến các cửa của Quảng Châu vào năm 878. Quân đội của ông ta tràn vào Quảng Châu, khủng bố thành phố và nhắm vào dân số nước ngoài, vốn đã khá giàu có trong những năm qua. Các lực lượng nổi dậy của Hoàng Sào đã đánh vào tâm lý phổ biến rằng bằng cách nào đó, sự suy giảm của vận may nhà Đường và cuộc sống của chính họ đã trở nên tồi tệ hơn bởi sự hiện diện của những người nước ngoài hám lợi. báo thù rất tàn bạo, với số người chết trong cái được gọi là "Cuộc thảm sát Quảng Châu" có thể lên tới gần 200.000 người thương vong, theo các nguồn tin Ả Rập.

Thảm sátSửa đổi

Các phiến quân Trung Quốc dẫn đầu bởi Huang Chao tàn sát Kitô hữu, Hồi giáo Ả Rập, người Do Thái, Hồi giáo Ba Tư, bái hoả khi họ bị tịch thu và chinh phục, theo nhà văn của Ả Rập tên là Abu Zayd Hasan Ibn Yazid Sirafi. Quân đội của Hoàng Sào đã vào Quảng Châu trong năm 878–879.[10][11][12][13][14][15][16] Các lùm dâu tằm cũng bị tàn phá bởi quân của Hoàng.[17] Theo Lưu Hú (887—946), tác giả chính của Cựu Đường thư, một trong các lịch sử chính thức của triều đại nhà Đường trước đây. Hàng nghìn thương nhân Ả Rập và Ba Tư đã bị giết khi Dương Châu bị cướp phá bởi đội quân của Điền Thần Công nổi loạn.[18]

Hầu hết nạn nhân đều là ngoại quốc và giàu có.[19]

Số ca chết có thể dao động từ 120,000 đến 200,000 người nước ngoài.[20][21][22]

Người nước ngoài định cư ở Trung Quốc vào các thời kỳ khác nhau; nhưng sau khi ở lại một thời gian, họ đã bị thảm sát. Ví dụ, người Mô-ha-mét giáo và những người định cư khác tại Canton vào thế kỷ thứ 9; vào năm 889, người ta nói 120.000 người định cư nước ngoài cũng bị thảm sát[23]

— Hiệp hội truyền giáo ngoại quốc làm lễ rửa tội Hoa Kỳ (1869), Tạp chí truyền giáo người làm lễ rửa tội


Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Marshall Broomhall (1910). Islam in China: A Neglected Problem. Morgan & Scott, Limited. tr. 31, 50.
  2. ^ John Guy (1986). John Guy (biên tập). Oriental Trade Ceramics in South-East Asia, Ninth to Sixteenth Centuries: With a Catalogue of Chinese, Vietnamese and Thai Wares in Australian Collections . Oxford University Press. tr. 7. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. Tang period onwards, were strong enough to sack that city in 758-59 in an act of frustration prompted by the corruption of Chinese port officials, and escape by sea, probably to Tonkin where they could continue their trading activities.11 The sacking of Yang-chou in 760 by Chinese rebels resulted in the deaths of "several thousand of Po'ssi and Ta-shih merchants".12 and when massacres occurred in Guangzhou in 878, a contemporary Arab geographer, Abu Zaid, recorded that "Muslims, Jews, Christians and Parsees perished".13
  3. ^ Jacques Gernet (1996). A History of Chinese Civilization . Cambridge University Press. tr. 292. ISBN 0521497817. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. In 760 several thousand Arab and Persian merchants were massacred at Yangchow by insurgent bands led by T'ien Shen-kung and a century later, in 879, it was also the foreign merchants who were attacked at Canton by the troops of Huang Ch'ao.
  4. ^ Jacques Gernet (1996). A History of Chinese Civilization . Cambridge University Press. tr. 289. ISBN 0521497817. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. The sack of the city by Huang Ch'ao's troops in 879,
  5. ^ E. Bretschneider (1871). On the knowledge possessed by the ancient Chinese of the Arabs and Arabian colonies: and other western countries, mentioned in Chinese books. LONDON 60 PATERNOSTER ROW.: Trübner & co. tr. 10. Truy cập ngày 28 tháng 6 năm 2010. The merchant Soleyman visited China around the middle of the ninth century. He went there by sea and landed at a town which he calls Kanfou, situated several days' journey from the sea. Renaudot and Deguignes believed he meant Canton, but Reinaud is of the opinion that Soleyman landed at Hang chou fu (in Chekiang). Another Arabian merchant, Ibn Vahab, visited and described China in 872 AD and was received by the Emperor. It appears from the relations given by these two travelers that the Arabs at that time carried on commerce with the Chinese by sea. The Chinese records do not mention this. Only in one instance (T'ang shu, Chap. 258b, Article Po ssii (Persia)) is it said that the Arabs and Persians together AD 758 sacked and burned the city of Kuang chou (Canton) and went back by sea. The Chinese text (1.c.) says: $£ TtjQuản lý CS1: địa điểm (liên kết)(Original from Harvard University)
  6. ^ Welsh, Frank (1974). Maya Rao (biên tập). A Borrowed Place: The History of Hong Kong. tr. 13. ISBN 1-56836-134-3.
  7. ^ Needham, Joseph (1954). Science & Civilisation in China. Cambridge University Press. tr. 1, 179.
  8. ^ Sima Guang. Zizhi Tongjian (Comprehensive Mirror to Aid in Government).
  9. ^ Schottenhammer, Angela (2012). “The "China Seas" in world history: A general outline of the role of Chinese and East Asian maritime space from its origins to c. 1800”. Journal of Marine and Island Cultures. 1 (2): 63–86. doi:10.1016/j.imic.2012.11.002.
  10. ^ Gabriel Ferrand biên tập (1922). Voyage du marchand arabe Sulaymân en Inde et en Chine, rédigé en 851, suivi de remarques par Abû Zayd Hasan (vers 916). tr. 76.
  11. ^ Sidney Shapiro (2001). Sidney Shapiro (biên tập). Jews in old China: studies by Chinese scholars. Hippocrene Books. tr. 60. ISBN 0781808332. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. 3. Guangzhou (Canton). Toward the end of the Tang dynasty, that is, toward the end of the ninth century, Islamic traveler Aboul Zeyd al Hassan, also called Abu Zaid, visited India and China (40). He wrote: "During the Huang Chao rebellion near the end of Tang, 120,000 Muslims, Jews, Christians and Parsees in Guangfu [Chen Yuan's rendition of the French "Khanfu"] on business, were killed" (27 p. 29). Neither the New nor Old Tang History mentions this event, though they do say that Huang Chao occupied Guangzhou in 978 and that he withdrew the following year, the reason for the pull-out being that "... a great plague
  12. ^ Sidney Shapiro (2001). Sidney Shapiro (biên tập). Jews in old China: studies by Chinese scholars. Hippocrene Books. tr. 8. ISBN 0781808332. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. Toward the end of Tang (618-905) Arab traveller Abu Zaid Hassan notes that during Huang Chao's attack on Khanfu (Canton) many Muslims, Jews, Christians and Mazdaists (Persian Zoroastrians) were killed. At that time people of various races from Western Asia came to China since sea trade was brisk
  13. ^ Rukang Tian (1988). Male anxiety and female chastity: a comparative study of Chinese ethical values in Ming-Chʻing times. Volume 14 of Tʻoung pao: Monographie . BRILL. tr. 84. ISBN 9004083618. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. In the waning years of the T'ang Dynasty Huang Chao, a scholar who had failed repeatedly in examinations, rose furiously in revolt. It was recorded by an Arab traveler that 120,000 Arabs, Persians and Jews were killed when the rebellious army captured Canton in 879. |volume= has extra text (trợ giúp)
  14. ^ Ray Huang (1997). China: A Macro History . M.E. Sharpe. tr. 117. ISBN 1563247305. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. An Arabic source says that in Guangzhou Huang's followers slew 120,000 Mohammedans, Jews, Christians and Persians. This, however, is not corroborated by the Chinese writers.
  15. ^ William J. Bernstein (2009). A Splendid Exchange: How Trade Shaped the World . Grove Press. tr. 86. ISBN 978-0802144164. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. As early as AD 840, the emperor Wuzong sought to blame foreign ideologies for China's plight. In 878, the rebel Huang Chao sacked Canton, slaughtering 120,000 Muslims (mainly Persians), Jews, and Christians living in that city's trade community.
  16. ^ Morris Rossabi (ngày 28 tháng 11 năm 2014). From Yuan to Modern China and Mongolia: The Writings of Morris Rossabi. BRILL. tr. 227–. ISBN 978-90-04-28529-3.
  17. ^ William J. Bernstein (2009). A Splendid Exchange: How Trade Shaped the World . Grove Press. tr. 86. ISBN 978-0802144164. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. 19 Not content to massacre traders, Huang Chao also tried to kill China's main export industry by destroying the mulberry groves of south China.20
  18. ^ electricpulp.com. “Chinese–Iranian Relations vii. SE. China – Encyclopaedia Iranica”. www.iranicaonline.org (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2018.
  19. ^ Jacques Gernet (1996). A History of Chinese Civilization . Cambridge University Press. tr. 267. ISBN 0521497817. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. They then traveled around Anhwei and Chekiang, reaching Foochow and in 879 Canton, where they massacred the rich foreign merchants.
  20. ^ “Bản sao đã lưu trữ”. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 22 tháng 8 năm 2020.
  21. ^ History of humanity
  22. ^ Familiar Strangers: A History of Muslims in Northwest China
  23. ^ American Baptist Foreign Mission Society (1869). The Missionary magazine, Volume 49. VOLUME XLIX. BOSTON: MISSIONARY ROOMS, 12 BEDFORD STREET: American Baptist Missionary Union. tr. 385. Truy cập ngày 12 tháng 3 năm 2012. The Chinese and Foreigners. The position and treaty rights of foreigners in China have hitherto been maintained by military force; and though Mr. Burlingame's mission appears to be especially directed to the abolishment of the " force policy," yet without force, that is, a show of military force for protection, the position of foreigners of every class would not be tenable in China a month. Foreigners have at different periods settled in China; but after remaining for a time, they have been massacred. For instance, Mohammedans and others settled at Canton in the ninth century; and in 889, it is said that 120,000 foreign settlers were massacred. Again in the sixteenth century, the Portuguese commenced trade and formed a settlement at Ningpo; Spaniards and other foreigners also settled here. But in 1542, the whole settlement, consisting of over 3,000 persons, was destroyed, most of the settlers being put to death. Also at Cha-pu, about seventy or eighty miles north of Ningpo, on the Hangchow bay, there was a settlement of foreigners for the purposes of trade, about two hundred years since, who at length were massacred. It is often reported among the people at Ningpo, and other places in China where there are foreigners residing, that they and all the natives connected with them are to be put to death. So rife was such a report at Ningpo, two years since, and the excitement began to be so great that the foreign consuls requested the native officials to issue proclamations to quiet the people, and threaten punishment to those circulating inflammatory reports. |volume= has extra text (trợ giúp)Quản lý CS1: địa điểm (liên kết)