Gebhard Leberecht von Blücher

Gebhard Leberecht von Blücher, Furst von Wahlstall (16 tháng 12, 1742–12 tháng 12, 1819), Bá tước, sau được thăng Vương công von Wahlstatt, là Thống chế của Phổ. Ông đã giành được sự thừa nhận lớn nhất của mình sau khi dẫn đội quân của ông chống lại Napoleon tại Trận Leipzig năm 1813 và Trận Waterloo năm 1815.

Gebhard Leberecht von Blücher
Blücher (nach Gebauer).jpg
Tiểu sử
Biệt danhMarschall Vorwärts (en. „Marshal Forward“)
Sinh(1742-12-16)16 tháng 12 năm 1742
Rostock, Lãnh thổ Mecklenburg-Schwerin, Đế quốc La Mã thần thánh
Mất12 tháng 9 năm 1819(1819-09-12) (76 tuổi)
Krieblowitz, Tỉnh Silesia, Vương quốc Phổ, Liên minh Đức
(nay là Krobielowice, Lower Silesia Voivodeship, Ba Lan)
Binh nghiệp
Phục vụ Sweden
 Prussia
ThuộcQuân đội Phổ
Năm tại ngũ1758–1815
Cấp bậcVương quốc Phổ Thống chế
Tham chiếnChiến tranh Bảy năm

Prussian invasion of Holland
French Revolutionary Wars
Chiến tranh Napoleon

Khen thưởngHuân chương Đại thập tự và Thập tự Sắt
Pour le Mérite
Huân chương St. George
Huân chương quân đội William
Huân chương quân đội Maria Theresa

Blücher sinh ở Rostock, con trai của một viên đại úy nghỉ hưu. Binh nghiệp của ông bắt đầu từ năm 1758 với chức vụ kỵ binh nhẹ trong Quân đội Thụy Điển. Ông bị bắt bởi quân Phổ năm 1760 trong chiến dịch Pomeranian và sau đó gia nhập Quân đội Phổ, phục vụ với chức sĩ quan kỵ binh cho Phổ trong thời gian còn lại của Chiến tranh Bảy năm. Năm 1773, Blücher được lệnh từ chức bởi Frederick Đại đế do bất tuân mệnh lệnh. Ông đã làm việc như một nông dân cho đến khi Frederick chết năm 1786, khi Blücher được phục hồi và thăng lên hàm đại tá. Do những thành công của ông trong Chiến tranh cách mạng Pháp, Blücher được thăng thiếu tướng năm 1794. Ông đã được thăng trung tướng năm 1801 và đã chỉ huy quân đoàn kỵ binh trong thời gian Chiến tranh Napoleon năm 1806.

Chiến tranh đã bùng nổ trở lại giữa Phổ và Pháp năm 1813 và Blücher đã trở lại để phục vụ ở tuổi 71. Ông được bổ nhiệm làm đại tướng toàn quyền cho toàn bộ lực lượng Phổ và đã đụng độ với Napoleon tại Trận LutzenTrận Bautzen. Sau đó ông đã thắng trận quan trọng lần nữa với Pháp tại Trận Katzbach. Blücher dẫn quân Phổ vùng Silesia tại Trận Liên minh nơi Napoleon bị đánh bại hoàn toàn. Với vai trò của ông, Blücher được phong Thống chế và nhận được danh hiệu Vương công Wahlstatt. Sau khi Napoleon trở lại năm 1815, Blücher chỉ huy quân đội Phổ và phối hợp lực lượng của ông với quân đội Anh và lực lượng Liên minh dưới sự chỉ huy của Arthur Wellesley, 1st Duke of Wellington. Tại Trận Ligny, ông đã bị thương nặng và quân Phổ đã rút lui. Sau khi hồi phục, đã tiếp tục lãnh đạo và gia nhập với Wellington tại Trận Waterloo, với sự ảnh hưởng can thiệp của quân Blücher ảnh hưởng tới một vai trò quyết định trong chiến thắng cuối cùng của liên minh.

Blücher được làm một công dân danh dự của Berlin, Hamburg và Rostock. Được biết với tính cách nóng tính, ông được đặt biệt danh Marschall Vorwärts ("Marshal Forward") bởi lính của ông bởi sự xông xáo, năng nổ trong chiến tranh. Cùng với Paul von Hindenburg, ông được tặng thưởng huân chương cao nhất của Phổ-Đức trong lịch sử:Blücher và Hindenburg là sĩ quan quân đội duy nhất được tặng Huân chương Đại thập tựThập tự Sắt. Một bức tượng của ông được dựng ở quảng trường được khắc tên ông, Blücherplatz ở Breslau.

Tiểu sửSửa đổi

Những năm đầu đờiSửa đổi

Blücher sinh ngày 16 tháng 12, 1742 tại Rostock, một cảng Baltic ở phía bắc nước Đức, sau là lãnh địa Mecklenburg-Schwerin. Cha ông là một đại úy quân đội nghỉ hưu, và gia đình ông thuộc giới quí tộc và chủ đất ở phía bắc Đức kể từ khoảng thế kỷ 13.

Ông bắt đầu sự nghiệp quân sự của mình từ năm 16 tuổi, khi gia nhập quân đội Thụy Điển và trở thành một lính khinh kỵ binh. Vào thời điểm đó Thụy Điển đang có chiến tranh với nước Phổ trong Chiến tranh Bảy năm. Blücher đã tham gia vào chiến dịch Pomeranian 1760, nơi ông bị bắt trong một cuộc giao tranh với Phổ. Vị chỉ huy của trung đoàn Phổ, Đại tá Sebastian Wilhelm von Belling, đã rất ấn tượng với người lính khinh kỵ binh trẻ tuổi nên đã chiêu nạp anh vào trung đoàn của mình.

Ông tiếp tục chiến đấu trong giai đoạn cuối của Chiến tranh Bảy năm trong quân đội Phổ, và với chức vụ sĩ quan kỵ binh, đã đạt được nhiêu kinh nghiệm trong công việc của người lính kỵ binh hạng nhẹ. Trong hòa bình, tuy vậy, tinh thần nhiệt tình đã dẫn tới sự thái quá, như vụ tử hình- giả một giáo sĩ bị nghi ngờ ủng hộ cuộc nổi dậy của người Ba Lan năm 1772. Kết quả là ông được thăng hàm thiếu tá. Blücher đột ngột đệ trình thư xin nghỉ hưu năm 1773, Frederick đã trả lời rằng "Đội trưởng Blücher có thể đưa bản thân anh ta tới quỉ dữ" (1773).

Sau chiến tranh, ông giải ngũ và trở về với điền trang của gia đình. Trong vòng 15 năm, ông đã đạt được sự độc lập tài chính và trở thành một hội viên của Hội Tam điểm. Trong suốt thời gian Frederick tại vị Blücher đã không trở lại quân đội. Tuy nhiên, hoàng đế chết vào năm 1786, và những năm tiếp theo, Blücher được phục hồi như một thiếu tá của quân đoàn cũ của ông, Kỵ binh Đỏ. Ông đã tham gia cuộc viễn chinh tới Netherlands năm 1787, và năm tiếp theo được thăng cấp trung tá. Năm 1789, ông đã nhận huân chương quân đội cao nhất, Huân chương Pour le Mérite, và năm 1794, ông trở thành đại tá của Kỵ binh Đỏ. Năm 1793 và 1794, Blücher đã làm nổi danh ông trong những hoạt động kỵ binh chống lại Pháp, và cho chiến thắng của ông tại Kirrweiler ngày 28 tháng Năm 1794, ông đã được thăng chức thiếu tướng. Năm 1801, ông được phong trung tướng.

Các cuộc chiến tranh của NapoléonSửa đổi

 
Marschall Vorwärts tranh của Emil Hünten (1863)

Blücher là một trong những nhà lãnh đạo của chiến tranh đảng phái ở nước Phổ 1805 và phục vụ như là một tướng kỵ binh trong chiến dịch thảm hại của năm 1806. Ở trận chiến képTrận Jena-Auerstedt, Blücher chiến đấu tại Auerstedt, tiếp tục lãnh đạo những cuộc tấn công của kỵ binh Phổ, nhưng không thành công. Trong suốt thời gian rút lui, ông lãnh đạo hậu quân của quân đoàn của Frederick Louis, Hoàng tử của-Ingelfingen Hohenlohe. Với sự đầu hàng của các lực lượng chính trong Trận Prenzlau vào 28, tháng Mười, ông đã nhận thấy cuộc hành quân của ông về phía Đông Bắc đã bị chặn lại. Ông dẫn những quân đoàn còn lại tới phía tây bắc. Được củng cố số lượng với một sư đoàn trước đây được lãnh đạo bởi Karl August, Đại Công tước Saxe-Weimar, Blücher và tham mưu trưởng mới của ông, Gerhard von Scharnhorst, tổ chức lại lực lượng thành hai quân đoàn nhỏ tổng cộng 21,000 lính và 44 đại bác. Tuy nhiên, ông bị đánh bại bởi hai quân đoàn Pháp tại Trận Lübeck vào ngày 6, tháng 11. Ngày tiếp theo bị nhốt tại biên giới Đan Mạch bởi 40,000 quân Pháp, ông bị ép uộc phải đầu hàng với ít hơn 10,000 lính tại Ratekau. Blücher khẳng định mà được viết trong văn bản đầu hàng rằng ông phải đầu hàng do thiếu thức ăn và đạn dược, và những người lính của ông nên được tôn vinh bởi đội hình Pháp dọc theo đường phố. Ông được cho phép giữ kiếm của mình và di chuyển tự do, giới hạn chỉ bởi những lời danh dự của ông, và sớm được trao đổi với Thống chế tương lai Claude Victor-Perrin, Duc de Belluno, và được nhận vào làm tại Pomerania, Berlin, và tại Königsberg cho tới khi kết thúc cuộc chiến.

Sau chiến tranh, Blücher được xem như nhà lãnh đạo tự nhiên của Đảng Patriot, với cái mà ông sâu sát trong thời gian lấn át của Napoleon, nhưng những hi vong của ông về một liên minh với Áo trong chiến tranh năm 1809 bị thất bại. Trong năm đó, ông thăng làm thượng tướng kỵ binh. Năm 1812, ông đã bày tỏ công khai lên liên minh của Nga với Pháp dẫn tới ông bị triệu hồi khi đang là Thống đốc quân sự Pomerania và hầu như bị trục xuất khỏi triều đình.

 
Gebhard Leberecht von Blücher tại Bautzen vẽ bởi Bogdan Willewalde (1885)

Sau khi bắt đầu Chiến tranh Giải phóng 1813 trong mùa xuân năm 1813, Blücher một lần nữa được đặt vào vị trí chỉ huy cao nhất, và ông có mặt tại Lützen và Bautzen. Trong suốt mùa hè đình chiến, ông đã tỏ chức lại lực lượng Phổ; khi chiến tranh trở lại, ông trở thành tham mưu trưởng của quân đội Silesia, với August von Gneisenauvaf Karl von Müffling là những sĩ quan tham mưu chính của ông và 40,000 lính Phổ và 50,000 lính Nga dưới sự chỉ huy của ông trong chiến dịch mùa thu. Phẩm chất quân sự dễ thấy nhất của Blücher là nghị lực không ngừng.

Ông đã đánh bại Thống chế MacDonald tại Trận Katzbach, và chiến thắng lần nữa Thống chế Marmont tại Trận Möckern đã đưa ông tới trận đánh bại quyết định Napoleon tại Trận Leipzig. Quân Blücher đã đột chiếm Leipzig vào buổi tối của ngày cuối cùng của trận chiến. Đó là trận thứ tư giữa Napoleon và Blücher, và trận thắng đầu tiên của Blücher

Di sảnSửa đổi

 
Tượng Blücher ở Berlin,Đức

Sau khi qua đời, ông được dựng một bức tượng ở Berlin, Đức

Chiến tranh thế giới thứ II Đức có tàu Blücher được hoàn thành vào Tháng Chín năm 1939, và tuyên bố sẵn sàng cho chiến đấu trên 05 Tháng tư 1940 sau khi hoàn thành một loạt các thử nghiệm trên biển và các bài tập đào tạo. Con tàu này bị chìm bốn ngày sau đó gần Oslo trong thời gian trong cuộc xâm lược của Na Uy

Năm 1945, mộ của ông đã bị phá hủy bởi quân đội Liên Xô và xác chết của ông được khai quật và hộp sọ của ông đã được sử dụng như bóng đá. Nơi ở thực tế còn lại của mình chưa được biết.

Tham khảoSửa đổi