Mở trình đơn chính

Hán Thương Đế (chữ Hán: 漢殤帝; 105-106), tên thật là Lưu Long (劉隆), là vị hoàng đế thứ năm của nhà Đông Hán, và là hoàng đế thứ 20 của nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc, ở ngôi từ năm 105 đến khi chết yểu năm 106.

Hán Thương Đế
漢殤帝
Hoàng đế Trung Hoa (chi tiết...)
Hoàng đế nhà Đông Hán
Trị vì105 - 106
Tiền nhiệmHán Hòa Đế
Kế nhiệmHán An Đế
Thông tin chung
Tên thật
Lưu Long (劉隆)
Niên hiệuDuyên Bình (延平: 106)
Thụy hiệuHiếu Thương Hoàng đế
Thân phụHán Hòa Đế
Sinh105
Mất106 (0–1 tuổi)
Trung Quốc
An tángKhang lăng

Vua yểu mạngSửa đổi

Lưu Long là con thứ hai của Hán Hòa Đế, không rõ mẹ ông là ai. Ngày 3 tháng 12 âm lịch năm 106, Hán Hòa Đế qua đời khi mới 27 tuổi. Do người anh của Lưu Long là Lưu Thắng, con trưởng của Hòa Đế, bị tật nguyền không thể nối ngôi nên Lưu Long được ẵm lên ngôi, trở thành Hán Thương Đế. Lưu Thắng được phong làm Bình Nguyên vương.

Khi được đưa lên ngôi, Lưu Long mới 100 ngày tuổi, là vua lên ngôi trẻ tuổi nhất trong lịch sử Trung Quốc[1]. Thái hậu Đặng Tuy – hoàng hậu của Hòa Đế, làm nhiếp chính. Đặng thái hậu trao quyền cho anh là Đặng Chất điều hành triều đình, trở thành ngoại thích mới của nhà Đông Hán.

Tuy nhiên Lưu Long nhỏ tuổi và yếu ớt chỉ làm vua trên danh nghĩa được 8 tháng. Ngày Tân Hợi tháng 8 năm 106, Lưu Long bị cảm và qua đời khi chưa đầy 1 năm tuổi, trở thành vua yểu mạng nhất trong lịch sử Trung Quốc[1].

Trong thời gian 7 tháng ở ngôi, Thương Đế có 1 niên hiệu: Duyên Bình 延平 (năm 106)

Ông được đặt thụy hiệuHiếu Thương hoàng đế, không có miếu hiệu, thường gọi là Thương Đế, táng ở Khang lăng.

Cháu gọi Hòa Đế bằng bác là Lưu Hỗ năm đó 13 tuổi được Đặng thái hậu và Đặng Chất lập lên ngôi, tức là Hán An Đế.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  • Đặng Huy Phúc (2001), Các hoàng đế Trung Hoa, Nhà xuất bản Hà Nội
  • Nguyễn Khắc Thuần (2003), Các đời đế vương Trung Hoa, Nhà xuất bản Giáo dục

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă Đặng Huy Phúc, sách đã dẫn, tr 99