Hải Ninh (tỉnh)

Hải Ninh là một tỉnh cũ thuộc vùng Đông Bắc Bộ Việt Nam. Địa bàn tỉnh Hải Ninh hiện nay tương ứng với một phần tỉnh Quảng Ninh và một phần tỉnh Lạng Sơn.

Địa lýSửa đổi

Tỉnh Hải Ninh có vị trí địa lý:

Lịch sửSửa đổi

 
Bản đồ tỉnh Hải Ninh năm 1891

Tỉnh Hải Ninh được thành lập theo Nghị định của Toàn quyền Đông Dương ngày 10 tháng 12 năm 1906 do tách toàn bộ phủ Hải Ninh (gồm ba châu Hà Cối, Móng Cái, Tiên Yên) của tỉnh Quảng Yên ra khỏi tỉnh này. Tỉnh lỵ: Móng Cái.

Ngày 14 tháng 12 năm 1912, tỉnh Hải Ninh bị xóa bỏ để thành lập Đạo Quan binh thứ nhất Hải Ninh, gồm ba châu.

Đến năm 1919, một châu mới được thành lập, lấy tên là Bình Liêu, do tách hai tổng từ châu Tiên Yên. Sau này bỏ đạo Quan binh, tỉnh Hải Ninh được tái lập.

Trong kháng chiến chống Pháp, Hải Ninh thuộc Liên khu Việt Bắc, thị xã Móng Cái bị giải thể.

Năm 1950, tỉnh Hải Ninh có 7 huyện: Móng Cáy (tức Móng Cái), Hà Cối, Đầm Hà, Tiên Yên, Bình Liêu, Đình Lập (nay thuộc tỉnh Lạng Sơn), Hải Chi.

Ngày 27 tháng 6 năm 1951, nhập 2 huyện Hải Chi và Đình Lập thành một huyện mới lấy tên là Đình Hải.

Năm 1954, huyện Đình Hải lại chia thành hai huyện Ba Chẽ và Đình Lập.

Thị xã Móng Cái được tái lập ngày 1 tháng 2 năm 1955 và trở thành tỉnh lỵ tỉnh Hải Ninh.

Trước khi giải thể, tỉnh Hải Ninh có tỉnh lỵ là thị xã Móng Cái và 6 huyện: Ba Chẽ, Bình Liêu, Đầm Hà, Đình Lập, Hải Hà, Tiên Yên.

Tháng 10 năm 1963, Hải Ninh được hợp nhất với khu Hồng Quảng thành tỉnh Quảng Ninh.[1]

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ “Nghị quyết về việc hợp nhất tỉnh Hải Ninh và khu Hồng Quảng và sáp nhập xã Hữu Sản thuộc huyện Đình Lập, tỉnh Hải Ninh vào huyện Sơn Động, tỉnh Hà Bắc do Quốc hội ban hành”.

Liên kết ngoàiSửa đổi