Joseph Bonaparte

Quốc vương Tây Ban Nha

Joseph-Napoleon Bonaparte (7 tháng Một 1768 – 28 tháng 7 năm 1844) là anh trai của Napoleon Bonaparte, người đặt ông lên làm vua của Napoli và Sicilia (1806-1808), sau đó là vua Tây Ban Nha (1808-1813). Vai trò của ông mờ nhạt trong Chiến tranh Bán đảo và người dân Tây Ban Nha không ủng hộ ông. Sau sự sụp đổ của Napoleon, Joseph trở về Pháp, tự xưng là Bá tước Survilliers. Ông di cư đến Hoa Kỳ, định cư gần Bordentown, New Jersey trên một điền trang nhìn ra sông Delaware, gần Philadelphia.[1]. Về sau ông trở lại châu Âu và chết ở Florence, Ý, thi hài được táng tại Cung Invalides.

Joseph I
Vua Tây Ban Nha
Vua Napoli
Bá tước Survilliers
Joseph Bonaparte (by Wicar).jpg
Joseph Bonaparte, bởi Jean-Baptiste Wicar (1803)
Vua Tây Ban Nha
Tại vị6 tháng 7, 1808 – 11 tháng 12, 1813
Tiền nhiệmFerdinand VII
Kế nhiệmFerdinand VII
Vua Naploli
Tại vị30 tháng 3, 1806 – 6 tháng 6, 1808
Tiền nhiệmFerdinand IV
Kế nhiệmJoachim I
Thông tin chung
Phối ngẫuJulie Clary
Hậu duệZénaïde Laetitia Julie Bonaparte (1801–1854) Charlotte Napoléone Bonaparte (1802–1839)
Tên đầy đủ
tiếng Pháp: Joseph-Napoléon Bonaparte
tiếng Ý: Giuseppe-Napoleone Buonaparte
tiếng Tây Ban Nha: José-Napoleón Bonaparte
Hoàng tộcHouse of Bonaparte
Thân phụCarlo Buonaparte
Thân mẫuLetizia Ramolino
Sinh7 tháng 2, 1768
Corte, Corse, Cộng hòa Genova
Mất28 tháng 7 năm 1844(1844-07-28) (76 tuổi)
Florence, Tuscania
Tôn giáoThiên Chúa giáo
Nền quân chủ Pháp -
Triều đại Bonaparte
Grandes Armes Impériales (1804-1815)2.svg

Napoléon I
Con cái
   Napoléon II
Anh chị em
   Joseph, Vua Spain
   Lucien, Hoàng tử Canino
   Elisa, Nữ đại công tước Tuscania
   Louis, Vua Hà Lan
   Pauline, Công chúa Guastalla
   Caroline, Nữ hoàng Napoli
   Jérôme, Vua Westphalia
Cháu (gọi bằng chú, cậu, bác)
   Công chúa Zénaïde
   Công chúa Charlotte
   Hoàng tử Charles
   Hoàng tử Louis
   Hoàng tử Pierre
   Hoàng tử Napoléon Charles
   Hoàng tử Napoléon Louis
   Napoléon III
   Hoàng tử Jérôme
   Hoàng tử Napoléon Joseph
   Công chúa Mathilde
Cháu (gọi bằng ông)
   Hoàng tử Joseph
   Hoàng tử Lucien-Louis
   Hoàng tử Roland
   Công chúa Jeanne
   Hoàng tử Charles
   Hoàng tử Jérôme
   Napoléon (V) Victor
   Maria Letizia, Nữ công tước Aosta
Chắt
   Công chúa Marie
   Công chúa Marie Clotilde
   Napoléon (VI) Louis
Cháu 6 đời
   Napoléon (VII) Charles
   Công chúa Catherine
   Công chúa Laure
   Hoàng tử Jérôme
Cháu 7 đời
   Công chúa Caroline
   Hoàng tử Jean-Christophe
Napoléon II
Napoléon III
Con
   Napoléon (IV), Hoàng tử kế ngôi

Những năm đầu đời và cuộc sống cá nhânSửa đổi

Joseph sinh năm 1768 tại Corte, thủ phủ của Cộng hòa Corse, cha ông là Carlo Buonaparte và mẹ là Maria Letizia Ramolino. Vào năm ông sinh ra đời, Đảo Corsica bị người Pháp xâm lược và chinh phục vào 1 năm sau đó. Cha của ông ban đầu là người đấu tranh cho nền độc lập của Corsica do Pasquale Paoli đề xướng, nhưng sau đó ông quay đầu để trở thành người ủng hộ sự cai trị của người Pháp tại xứ Corsica.

Joseph Bonaparte được đào tạo để trở thành một luật sư và chính trị gia, ông đã phục vụ tại Cinq-Cents (Hạ viện) và với tư cách là đại sứ Pháp tại Rome. Ngày 30/09/1800, với tư cách Công sứ Đặc mệnh Toàn quyền, ông đã ký một hiệp ước hữu nghị và thương mại giữa Đệ nhất Cộng hoà Pháp với Hoa Kỳ tại Morfontaine, cùng với Charles Pierre Claret de FleurieuPierre Louis Roederer.

Năm 1795, Joseph Bonaparte là thành viên của Hội đồng Trưởng lão (Thượng viện). Bốn năm sau, ông sử dụng chức vụ tại Thượng viện để giúp em trai của ông là Napoleon Bonaparte thực hiện đảo chính, lật đổ chế độ Đốc chính.

Vua của NapoliSửa đổi

Năm 1805, chiến tranh giữa Pháp và Áo bùng nổ, vua Ferdinando I của Napoli đã đồng ý một hiệp ước trung lập với Hoàng đế Napoleon I, nhưng vài ngày sau, vị vua này lại lật lọng, tuyên bố ủng hộ Đế quốc Áo. Ông cho phép một lực lượng lớn liên quân Anh-Nga đổ bộ vào vương quốc của mình. Tuy nhiên, đội quân của Napoleon đã sớm dành chiến thắng. Sau khi Chiến tranh của Liên minh thứ Ba thất bại vào ngày 05/12, trong Trận Austerlitz, vua Ferdinand của Napoli đã phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Hoàng đế Napoleon.

Vào ngày 27/12/1805, tại Dinh Schönbrunn ở thủ đô Viên, Napoléon đã đưa ra một tuyên bố rằng vua Ferdinand của Napoli đã từ bỏ vương quốc của mình. Ông tuyên bố một cuộc xâm lược của Pháp sẽ sớm xảy ra để đảm bảo rằng 'những quốc gia tốt nhất là được giải phóng khỏi ách thống trị của những người thiếu đức tin'[2]

Ngày 31/12, Hoàng đế Napoleon ra lệnh cho anh trai mình là Joseph di chuyển đến Rome để chỉ huy quân đội Pháp, hành quần đến trước đó để phế bỏ ngai vàng của Ferdinando I. Tuy Joseph Bonaparte trên danh nghĩa là người có quyền hành cao nhất, nhưng trên thực tế thì Thống chế André Masséna mới là người chỉ huy với các hành động quyết định, bên cạnh còn có Tướng Laurent Gouvion Saint-Cyr. [3]

Vào ngày 08/02/1806, đạo quân xâm lược của Pháp gồm 40.000 lính đã tiến vào Naples. Cánh quân trung tâm của đạo quân này nằm dưới quyền của tướng André Masséna và tướng Jean Reynier tiến về phía Nam. Trong khi đó tướng Giuseppe Lechi dẫn dầu cánh quân từ Ancona tiến ra bờ Biển Adriatic. Hoàng đế Napoleon để người anh trai Joseph của mình đi cùng tướng Reynier.[4] Cuộc tiến công của quân Pháp ít gặp phải sự kháng cự, các lực lượng Anh-Nga đã rút lui một cách thận trọng, quân Anh rút về Đảo Sicily, trong khi đó quân Nga rút về Corfu. Bị các đồng minh của mình bỏ rơi, vua Ferdinand đã bỏ ngai vàng để đến Palermo vào ngày 23/01, vợ ông là Hoàng hậu Maria-Carolona cũng rời thủ đô của vương quốc vào ngày 11/02 để hội ngộ cùng chồng tại Palermo.

Trở ngại đầu tiên của quân Pháp gặp phải là tại pháo đài Gaeta ; chỉ huy của nó là Thân vương Landgrave của Hesse-Philippsthal đã từ chối đầu hàng. Tuy nhiên quân Pháp không vì thế mà trì hoãn tiến quân, tướng Masséna đã để lại một lực lượng nhỏ đồn trú và bao vay, lực lượng còn lại tiếp tục tiến quân xuống phía Nam. Ngày 14/02, tướng Masséna chiếm được thủ đô Naples và ngày hôm sau Joseph tổ chức một buổi lễ ăn mừng chiến thắng.[5] Tướng Reynier nhanh chóng được điều động để giành quyền kiểm soát Eo biển Messina vào ngày 09/03, đánh bại Quân đội Hoàng gia Napoli trong Trận Campo Tenese.

Ngày 30/03/1806, Hoàng đế Napoleon I đã ban hành sắc lệnh phong cho anh trai mình là Joseph Bonaparte làm Vua của Napoli và Sicily.

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ “Joseph Bonaparte at Point Breeze”. Flat Rock. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2011.
  2. ^ The Confidential Correspondence of Napoleon Bonaparte with his Brother Joseph, Vol. 1, 80.
  3. ^ The Confidential Correspondence of Napoleon Bonaparte with his Brother Joseph, Vol. 1, 82.
  4. ^ The Confidential Correspondence of Napoleon Bonaparte with his Brother Joseph, Vol. 1, 81.
  5. ^ J. S. C. Abbott, A History of Joseph, King of Naples, 105.

Liên kết ngoàiSửa đổi