Lặng lẽ Sa Pa

tác phẩm tiêu biểu nhất của nhà văn Nguyễn Thành Long

Lặng lẽ Sa Pa là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của nhà văn Nguyễn Thành Long viết về những con người đang thầm lặng ngày đêm cống hiến cho quê hương, đất nước.[1] Tác phẩm được sáng tác năm 1970 trong chuyến đi thực tế của tác giả.[2] Đây là một truyện ngắn tiêu biểu ở đề tài viết về hình ảnh con người lao động trong cuộc sống mới hòa bình, xây dựng chủ nghĩa xã hộimiền Bắc. Tác phẩm này được in trong tập Giữa trong xanh (1972) của Nguyễn Thành Long. Truyện ngắn được Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa vào giảng dạy trong chương trình Ngữ văn 9.

Lặng lẽ Sa Pa
Truyện ngắn
Thông tin tác phẩm
Tác giảNguyễn Thành Long
Thời gian sáng tác1970
Quốc gia Việt Nam
Ngôn ngữtiếng Việt
Thể loạiTruyện ngắn
Ngày phát hành1970

Cốt truyệnSửa đổi

Trong chuyến xe đi Lào Cai, bác lái xe, ông họa sĩ già, cô kỹ sư trẻ trò chuyện với nhau về Sa Pa, hội họa, hạnh phúc và tình yêu. Khi chuyến xe dừng lại cho hành khách nghỉ ngơi, bác lái xe giới thiệu ông họa sĩ và cô kỹ sư về một người “cô độc nhất thế gian”. Đó là anh thanh niên 27 tuổi làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Anh thanh niên biếu vợ bác lái xe củ tam thất và mời ông họa sĩ cùng cô gái trẻ lên nhà chơi. Cả hai ngỡ ngàng thấy vườn hoa rực rỡ trong mây mù. Nơi ở của anh gọn gàng, ngăn nắp. Anh hái bó hoa tặng cô gái, trò chuyện về công việc của mình. Anh sống và làm việc tại đây, nhiệm vụ của anh là đo gió, đo mưa, dự báo thời tiết hàng ngày phục vụ sản xuất và chiến đấu. Tuy công việc của anh gian khổ nhưng anh rất yêu nó và luôn hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài ra anh cũng thích đọc sách, trồng cây thuốc, hoa, nuôi gà. Nghe anh kể chuyện ông họa sĩ đã phác họa chân dung anh nhưng anh cho rằng mình không xứng đáng, rồi giới thiệu ông họa sĩ về ông kỹ sư vườn rau và đồng chí cán bộ nghiên cứu bản đồ sét, những người cũng làm việc ở Sa Pa. Sau ba mươi phút nói chuyện, đến lúc chia tay, anh tặng hai người giỏ trứng để đi đường. Cô kỹ sư từ cuộc nói chuyện với anh thanh niên đã yên tâm, quyết định lên vùng cao công tác, còn ông họa sĩ tìm được nguồn cảm hứng nghệ thuật.

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ Tuấn Diệp (2 tháng 10 năm 2008). “Tìm lại người lặng lẽ ở Sa Pa”. Hà Nội mới. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 3 năm 2020. Truy cập ngày 15 tháng 11 năm 2020.
  2. ^ Thanh Thảo (14 tháng 1 năm 2010). “Nguyễn Thành Long buồn”. Báo Thanh niên. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 21 tháng 3 năm 2020.

Xem thêmSửa đổi