Mở trình đơn chính

Nguyên Lạc Thượng (chữ Hán: 元樂尚; 565 - ?) là phi tần, và là một trong bốn hoàng hậu không chính thống của Bắc Chu Tuyên Đế Vũ Văn Uân trong lịch sử Trung Quốc.

Tiểu sửSửa đổi

Phụ thân Nguyên Lạc Thượng là Nguyên Thịnh (元晟), hậu duệ hoàng tộc Bắc Ngụy.

Quý phiSửa đổi

Mùa xuân năm 579, Nguyên Lạc Thượng được tuyển vào hậu cung của Bắc Chu Tuyên Đế, một quân chủ thất thường và hoang phí, được phong làm Quý phi (德妃).

1 tháng sau, Tuyên Đế nhường ngôi cho con trai là Vũ Văn Xiển, tức Bắc Chu Tĩnh Đế, Tuyên Đế xưng làm "Thiên nguyên hoàng đế" (天元皇帝), thay vì Thái thượng hoàng.

Hoàng hậu không chính thốngSửa đổi

Vào mùa thu năm đó, trong một hành động rất không chính thống, Tuyên Đế đã phong thêm 3 vị hoàng hậu nữa. Nguyên Lạc Thượng trở thành Thiên hữu hoàng hậu (天右皇后). Tuy nhiên đến mùa xuân năm 580 đổi thành Thiên hữu đại hoàng hậu (天右大皇后).

Giữa các hoàng hậu, Nguyên Lạc Thượng thân thiết hơn cả với Trần Nguyệt Nghi. Bởi vì 2 người trạc tuổi, nhập cung cùng thời điểm, và đều được Tuyên Đế sủng ái.

Xuất gia tu hànhSửa đổi

Mùa hè năm 580, Tuyên Đế đột nhiên lâm bệnh và băng hà. Phụ thân của hoàng hậu Dương Lệ HoaDương Kiên nhiếp chính. Trong vòng một năm, Dương Kiên đã đoạt lấy ngai vàng, chấm dứt triều Bắc Chu và thiết lập triều Tùy. Nguyên Lạc Thượng xuất gia tu hành với pháp hiệu Hoa Thắng (華勝) và tiếp tục sống rất thọ đến triều đại Đường Thái Tông (626-649).

Tham khảoSửa đổi