Thông Hoá Quận vương Nguyễn Phúc Điển[1] (chữ Hán: 通化郡王 阮福晪; ? – 1783), một số tài liệu ghi là Thiển[2], là một công tử con của Khang vương Nguyễn Phúc Luân (sau được vua Gia Long truy tôn Khang Hoàng đế) trong lịch sử Việt Nam.

Thông Hoá Quận vương
通化郡王
Thông tin chung
Tên húy
Nguyễn Phúc Điển (hoặc Thiển)
阮福晪
Thụy hiệu
Trung Tráng Thông Hoá Quận vương
忠壯通化郡王
Thân phụKhang Hoàng đế
Nguyễn Phúc Luân
Thân mẫuHiếu Khang Hoàng hậu
Nguyễn Thị Hoàn
Sinh?
Mất1783

Tiểu sửSửa đổi

Công tử Điển, hay Tôn Thất Điển, là con trai thứ sáu của Khang vương Nguyễn Phúc Luân; mẹ là Hiếu Khang Hoàng hậu Nguyễn Thị Hoàn. Ông là em cùng mẹ với vua Gia Long nhà Nguyễn[1]. Không rõ năm sinh của ông.

Mùa xuân năm Ất Mùi (1775), công tử Điển theo chúa Nguyễn Phúc Thuần và những người anh vào Gia Định đánh giặc. Mùa xuân năm Quý Mão (1783), quân Tây Sơn quay lại tấn công Gia Định, ông theo anh là Nguyễn Ánh chạy ra đảo Phú Quốc lánh nạn. Vừa đặt chân đến đảo Diệp Thạch thì quân thù đuổi kịp, ông bị vây bắt[1]. Ông chửi giặc và bị giết sau đó, vào tháng 6 (âm lịch) năm đó[2].

Năm Kỷ Dậu (1789), vua Gia Long truy tặng cho Tôn Thất Điển chức Cẩm y vệ Chưởng vệ sự, Cai cơ, thụy là Tráng Tiết (壯節)[1]. Năm Gia Long thứ 4 (1805), vua tiếp tục truy tặng ông chức Dực Vận Tĩnh Nạn tôn thần, Đặc tiến phụ quốc Thượng tướng quân, Thái bảo Quốc công, thụy là Trung Mẫn (忠愍), cho phụ tế ở Thái miếu[2]. Sang năm 1814, vua cải phong cho ông làm Tương công, cho chuyển sang thờ ở đền Triển Thân[2].

Năm Minh Mạng thứ 5 (1824), vua cho thờ ông ở Thế miếu. Năm thứ 12, gia tặng là Tá Vận tôn thần, Tôn nhân phủ Tôn nhân lệnh, đổi tên thụy là Trung Tráng (忠壯), phong làm Thông Hóa Quận vương. Đến năm 1843, vua Thiệu Trị lại cho rước bài vị của ông về thờ ở đền Thân Huân[1].

Tôn Thất Điển không có con thừa tự[1].

Sách tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă â b c d Đại Nam liệt truyện, tập 2, quyển 2 - phần Thông Hóa Quận vương Điển
  2. ^ a ă â b Nguyễn Phúc Tộc, tr.226