Mở trình đơn chính

Tân Bình quận công Nguyễn Phúc Miên Cung (山定郡公阮福綿宮, 16 tháng 5 năm 1824 - 30 tháng 10 năm 1860), là con trai thứ 27 của Hoàng đế Minh Mạng, mẹ là Thất giai Quý nhân Đỗ Thị Tùng, người xã Dương Vân Thượng huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên, con gái Hiệu úy Đỗ Văn Thạch.

Ông chào đời ngày 16 tháng 5 năm 1824, tức 18 tháng 4 năm Giáp Thân theo Âm lịch. Lúc làm hoàng tử, ra mở phủ riêng đi học, ông thông các kinh sử, giữ tính đôn hậu, thích ca hát hay đánh đàn hồ, thực thà nhũn nhặn như người học trò, được vua cha khen. Anh thứ 10 của ông là Tùng quốc công Miên Thẩm, thường làm bài hát trong cung có câu

Đánh đàn hồ là thói ưa thích của người xưa, khi trước Lương là bậc vương tôn đức chẳng vừa. Vũ Đế đã khen Liễu Vận là thơ hay (thơ án Đỗ có câu (103): "Lương nhật đế vương tôn", nghĩa là: con cháu của đế vương đời nhà Lương)[1].

Ngày 30 tháng 10 năm 1860, tức 17 tháng 9 năm Canh Thân ông qua đời, hưởng dương 37 tuổi, được vua Tự Đức ban thụy là Tĩnh Ý. Mộ ở xã Dương Xuân, huyện Hương Thủy, tỉnh Hà Tiên. Lúc đầu thờ ở đền Triển Thân. Mùa thu năm 1884, mùa thu, đem vào thờ ở đền Thân Huân. Ông có một con trai (mất sớm), ba con gái.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Liễu Vận hay thơ, Vũ Đế nhà Lương là Tiêu Diễn bảo với Chu Xá rằng: Liễu Vận tốt đủ mặt. Đỗ Phủ có thơ tặng cho Tiêu Lang Trung, nói: Tiêu Lang Trung là dòng dõi thừa tướng triều Hán (tức Tiêu Hà) là con cháu đế vương thời nhà Lương (vua Lương là Tiêu Diễn). Chữ "Lương nhật" ở đây cũng như là Lương triều là triều đại nhà Lương.