Nguyễn Phúc Thục Tuệ

Nguyễn Phúc Thục Tuệ (chữ Hán: 阮福淑慧; 2 tháng 2 năm 18329 tháng 10 năm 1854), phong hiệu Vĩnh Chân Công chúa (永真公主), là một công chúa con vua Minh Mạng nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.

Vĩnh Chân Công chúa
永真公主
Công chúa nhà Nguyễn
Thông tin chung
Sinh2 tháng 2 năm 1832
Mất9 tháng 10 năm 1854 (22 tuổi)
An tángHương Thủy, Thừa Thiên - Huế
Phu quânTrương Văn Cát
Hậu duệkhông có
Tên húy
Nguyễn Phúc Thục Tuệ
阮福淑慧
Thụy hiệu
Trang Hòa Vĩnh Chân Công chúa
莊和永真公主
Thân phụNguyễn Thánh Tổ
Minh Mạng
Thân mẫuHòa tần
Nguyễn Thị Khuê

Tiểu sửSửa đổi

Hoàng nữ Thục Tuệ sinh vào ngày mùng 1 Tết (âm lịch) năm Nhâm Thìn (1832), là con gái thứ 39 của vua Minh Mạng, mẹ là Ngũ giai Hòa tần Nguyễn Thị Khuê[1]. Công chúa là con thứ tư của bà Hòa tần.

Năm Tự Đức thứ 4 (1851), công chúa Thục Tuệ lấy chồng là Phò mã Đô úy Trương Văn Cát, người Thanh Hóa, là con trai của Quản cơ tặng Vệ úy Trương Văn Minh[2]. Phò mã Cát sau vì có tội bị giáng làm Quản cơ, đến khi phò mã qua đời vào năm Đinh Mão (1877) mới được phục tước Đô úy[1][2]. Công chúa không có con nối dõi.

Năm Tự Đức thứ 7 (1854), Giáp Dần, ngày 18 tháng 8 (âm lịch), công chúa Thục Tuệ mất, hưởng dương 23 tuổi, được truy tặng làm Vĩnh Chân Công chúa (永真公主), thụyTrang Hòa (莊和)[1][2]. Mộ của bà được táng tại Dương Xuân Hạ (thuộc Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế)[1].

Tham khảoSửa đổi

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a b c d Nguyễn Phúc tộc thế phả, tr.330
  2. ^ a b c Đại Nam liệt truyện, tập 3, quyển 9 – phần Vĩnh Chân Công chúa Thục Tuệ