Nhân quyền tại Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên

Emblem of North Korea.svg
Bài này nằm trong loạt bài về:
Chính trị và chính phủ
Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên

Vấn đề nhân quyền tại Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên rất khó để đánh giá toàn diện vì nó bị xem là vấn đề bí mật và nhạy cảm ở quốc gia này, cũng như việc Triều Tiên thực thi chính sách đóng cửa với thế giới gây khó khăn cho việc tiếp cận các thông tin bên trong. Chính quyền Triều Tiên giám sát chặt chẽ từng người nước ngoài vào trong nước. Các đoàn cứu trợ quốc tế bị giám sát nghiêm ngặt và bị cấm đến những khu vực nhất định. Vì người dân không thể tự do xuất cảnh nên phần lớn hồ sơ về nhân quyền của Triều Tiên được xây dựng trên cơ sở các câu chuyện của những người tị nạnđào tẩu.[1][2] Theo quan điểm của chính quyền Triều Tiên phát trên kênh truyền hình nhà nước Thông tấn xã Trung ương Triều Tiên thì ở Triều Tiên, không hề có vấn đề gì về nhân quyền, và rằng nhà nước xã hội chủ nghĩa được nhân dân lập nên và tuyệt đối phục vụ vì nhân dân.[3][4]

Trong khi rất khó khăn cho các tổ chức nhân đạo để hiểu rõ bức tranh toàn cảnh về tình hình nhân quyền ở Triều Tiên thì có một điều rất rõ ràng rằng nhà nước Triều Tiên đang kiểm soát hầu như tất cả mọi hoạt động dân sự cũng như quân sự trong nước. Người dân không thể tự do phát biểu chính kiến [5] và chính quyền sẽ bắt giam bất kỳ người nào nói xấu chế độ.[6] Chỉ các hãng tin nhà nước mới được phép hoạt động và luôn ca ngợi Kim Nhật Thành.[7][8][9]

Nhiều tổ chức nhân quyền và chính phủ các nước thường xuyên lên án Triều Tiên vi phạm nhân quyền, như tổ chức Ân xá Quốc tế. Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thậm chí đã thông qua một nghị quyết trừng phạt vào năm 2008.[10] Trong một báo cáo thường niên năm 2006 về thực trạng nhân quyền tại Triều Tiên của tổ chức được chính phủ Hoa Kỳ tài trợ có tên Freedom House đã lên án Nhà nước Triều Tiên là "một chế độ độc tài toàn trị và không có tự do".[11][12] Chính quyền Triều Tiên đáp trả rằng những cáo buộc trên là can thiệp nội bộ Triều Tiên hòng làm giảm các giá trị của nó.[13]

Năm 2004, Chính phủ Hoa Kỳ đã ban hành Đạo luật Nhân quyền Triều Tiên, trong đó lên án Triều Tiên vi phạm nhân quyền và đặt ra các bước hỗ trợ thúc đẩy nhân quyền tại Triều Tiên. Chính quyền Triều Tiên phủ nhận mọi báo cáo nhân quyền và cáo buộc những người tị nạn và đào tẩu bịa chuyện hòng lấy lòng phương Tây.[14]

Vào tháng 2 năm 2014, Ban hội thẩm Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (OHCHR) ra báo cáo về vấn đề vi phạm nhân quyền ở Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên là những tội ác chống lại loài người.[15].

Hệ thống luật phápSửa đổi

Hành quyết công cộngSửa đổi

Đảng Lao động Triều Tiên đã tái thực thi hình phạt hành quyết công cộng vào tháng 10 năm 2007 sau vài năm tạm dừng do vấp phải chỉ trích quyết liệt của quốc tế. Phần lớn các vụ tử hình rơi vào các loại tội phạm như bắt cóc, buôn lậu ma túy hay tham nhũng. Các tội khác như giết người, trộm cắp, phản quốc, hiếp dâm, kinh doanh bất hợp pháp, xem và phát tán các ấn phẩm của Hàn Quốc, v.v.. cũng có thể bị xử bắn[16]. Các số liệu về tội phạm không được công bố rộng rãi.

Tháng 10 năm 2007, giám đốc một nhà máy ở tỉnh Pyongan đã bị xử bắn trước 150.000 người trong một sân vận động vì tội thực hiện các cuộc gọi quốc tế từ 13 điện thoại khác nhau được lắp đặt dưới tầng hầm của nhà máy. Trong một vụ khác, 15 người đã bị hành quyết công khai vì tội vượt biên sang Trung Quốc.[17]

Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế (FIDH) cáo buộc Triều Tiên tiến hành hàng nghìn các vụ hành quyết kể từ thập niên 1950, trong đó số lượng lớn nhất tập trung vào những năm 1990 và 2000. Theo báo Hàn Quốc Yonhap, chính quyền Triều Tiên đã cho hành quyết 60 người trước công chúng chỉ trong 8 tháng đầu năm 2016, nhiều gấp đôi so với năm 2015 cũng như các năm trước đó[18]. Theo thống kê chi tiết của trang Daily NK, chính phủ Triều Tiên đã xử tử công khai gần 1.400 người trong giai đoạn từ năm 2000 đến 2013, trong đó số người bị hành quyết lên đến đỉnh điểm 160 nạn nhân vào năm 2009[19]. Viện Thống nhất Quốc gia Hàn Quốc, do chính phủ Hàn Quốc tài trợ, cho biết trong sách trắng hàng năm về nhân quyền ở Triều Tiên cũng cho rằng có 1.382 vụ hành quyết đã diễn ra công khai trong giai đoạn 13 năm đó.

Một ủy ban của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc cũng đã thông qua bản dự thảo, có sự hợp tác tài trợ của hơn 50 nước, thể hiện "sự quan ngại đặc biệt" về tình trạng vi phạm nhân quyền trên diện rộng tại CHDCND Triều Tiên, trong đó có các vụ hành quyết công cộng. Chính quyền Triều Tiên đã chỉ trích bản dự thảo là không chính xác và thành kiến, nhưng nó vẫn được gửi tới 192 quốc gia thành viên Đại hội đồng để biểu quyết.[20]

Năm 2011, một sĩ quan quân đội và một phụ nữ đã bị hành quyết trước 500 người dân vì tội nhặt truyền đơn do Hàn Quốc thả qua khu Khu phi quân sự Triều Tiên. Đây được xem là một phần kế hoạch củng cố kiểm soát ý thức hệ của nhà lãnh đạo Kim Jong-il trong bước chuẩn bị cho con trai kế nhiệm.(RFA)

Nhóm làm việc tư pháp chuyển tiếp (Transitional Justice Working Group) có trụ sở tại Seoul cho biết đã xác định được vị trí của hàng trăm địa điểm hành quyết công khai ở Triều Tiền qua vệ tinh nhờ 610 người đào tẩu cung cấp cho họ. Nhóm không tiết lộ vị trí chính xác của 323 địa điểm vì họ lo ngại rằng Triều Tiên sẽ can thiệp, nhưng cho biết có tới 267 địa điểm nằm ở hai tỉnh phía đông bắc gần biên giới với Trung Quốc, khu vực xuất thân của hầu hết những người đào thoát được phỏng vấn. Báo cáo cho biết, các vụ hành quyết công khai ở Triều Tiên có thể được tiến hành ngay trong tù nhằm đe dọa các phạm nhân khác[21], hoặc gần các con sông, trên các cánh đồng và trên đồi, cũng như tại các khu chợ và sân trường – nơi mà những người dân khác và thành viên gia đình của những người bị kết án tử hình thường bị buộc phải tham gia chứng kiến. Nhóm này cũng cho biết họ đã ghi nhận 25 địa điểm mà chính quyền phơi xác người chết, và cũng tìm thấy các địa điểm có thể chứa các tài liệu hoặc bằng chứng liên quan đến các vụ giết người hàng loạt[22], bao gồm cả các ngôi mộ tập thể[23].

Hệ thống nhà tùSửa đổi

 
Bản đồ hiển thị các nhà tù chính trị (kwanliso) và nhà tù cải tạo (kyohwaso) ở Bắc Triều Tiên. Bản đồ được công bố năm 2014 bởi Báo cáo của Ủy ban Điều tra về Nhân quyền tại Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, dưới sự quản lý của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Theo nhiều tổ chức quốc tế thì điều kiện trong các nhà tù của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên rất tồi tệ và nguy hiểm:[24] Các tù nhân có thể bị tra tấn dã man.[25] Có cả hành quyết tù nhân công khai hoặc bí mật mà không cần qua xét xử, nhất là trong trường hợp tù nhân vượt ngục và với cả trẻ em;[26] Cưỡng bức phá thai cũng khá phổ biến[27]. Bị bỏ đói cũng là nguyên nhân khiến tỷ lệ tù nhân chết tăng cao,[28] ngoài ra còn do bệnh tật,[29] tai nạn lao động hay tra tấn.

Chính quyền Triều Tiên phủ nhận tất cả các cáo buộc vi phạm nhân quyền trong các nhà tù, và quả quyết rằng luật tố tụng hình sự nghiêm cấm các hành động như vậy,[30] thế nhưng các cựu tù nhân chứng nhận rằng tồn tại rất nhiều kiểu luật lệ trong các nhà tù.[31] Chính quyền cũng không cung cấp thông tin về các tù nhân cũng như về các nhà tù, và không cho phép bất kỳ tổ chức nhân quyền nào tiếp cận.[32]

Năm 2002, cựu tù nhân Lee Soon-ok đã ra chất vấn trước Hạ viện Hoa Kỳ về việc bà bị đối xử thế nào trong nhà tù của Triều Tiên. Trong bản chứng nhận của mình, bà khẳng định "tôi chứng nhận rằng phần lớn trong số 6000 tù nhân có mặt tại nhà tù khi tôi bị bắt vào năm 1987 đã chết dưới chế độ nhà tù hà khắc cho tới khi tôi được thả vào năm 2002."[33] Các cựu tù nhân khác như Kang Chol-hwanShin Dong-hyuk cũng cung cấp các bằng chứng về tình trạng vi phạm nhân quyền trong các nhà tù Triều Tiên.

Hệ thống nhà tù Triều Tiên tồn tại riêng biệt với các trại tù chính trị (tiếng Triều TiênKwan-li-so), dành cho các tội phạm chính trị; và các trại cải tạo (Kyo-hwa-so), dành cho những tội phạm phi chính trị.[34] Các trại tù này thường nằm ở những vùng núi hẻo lánh xa khu dân cư và có diện tích rất rộng, nhằm cách ly tù nhân với thế giới bên ngoài và giảm thiểu khả năng vượt ngục của họ.

Trại tù chính trịSửa đổi

 
 
Bukchang
 
Chongjin
 
Hoeryong
 
Hwasong
 
Kaechon
 
Yodok
Các trại tù chính trị ở Bắc Triều Tiên

Các trại giam giữ các tù nhân chính trị hoặc những người bị xem là phản động được đặt dưới sự quản lý của Sở An ninh. Ở Triều Tiên, tội phạm chính trị bao gồm rất nhiều loại, từ phạm tội câu kết với các tổ chức phi chính phủ cho tới âm mưu lật đổ chế độ, và bị phạt rất nặng.[35] Thông thường, một người vào đây thì cả gia đình (bao gồm cha mẹ, con cái, anh chị em và đôi khi cả ông bà) bị bắt vào theo và bị giam đến hết đời mà không được xét xử theo một trình tự tố tụng nào.[36]

Các tù nhân bị buộc phải lao động khổ sai với các công cụ hết sức thô sơ. Khẩu phần thức ăn ít tới mức họ phải ăn cả chuột, rắn, côn trùng để cầm cự qua ngày, điều này khiến các tù nhân thường xuyên đối mặt với bệnh suy dinh dưỡng và tệ hơn là nạn chết đói. Điều kiện lao động khắc nghiệt, tra tấn và tình trạng thiếu thốn thức ăn đã khiến nhiều tù nhân bị chết. Tù nhân nào làm chậm chạp hoặc không nghe lời quản giáo cũng bị đánh đập.[37] Tù nhân nếu vượt ngục bị bắt lại sẽ bị hành quyết công khai cùng với cả người thân của họ, bất chấp những người này có bỏ trốn cùng họ hay không.

Lúc đầu có khoảng 12 trại tù chính trị trên toàn lãnh thổ Triều Tiên nhưng sau đó chúng được sáp nhập với nhau. Năm 1987, một cuộc nổi loạn của tù nhân tại một trại tập trung ở Onsong đã bị đàn áp khiến 5.000 người chết.[38]. Ngày nay còn 6 trại tù chính trị trên khắp lãnh thổ Triều Tiên.[39][40]. Phần lớn các trại tù chính trị được phát giác từ lời kể của các cựu tù nhân và có thể dễ dàng định vị chúng bằng các hình ảnh vệ tinh.

Trại tù chính trị Tên chính thức Diện tích Số lượng tù nhân
Trại tù chính trị Kaechon Kwan-li-so No. 14 155 km² (60 mi²) 15000
Trại tù chính trị Yodok Kwan-li-so No. 15 378 km² (146 mi²) 46500
Trại tù chính trị Hwasong Kwan-li-so No. 16 549 km² (212 mi²) 10000
Trại tù chính trị Bukchang Kwan-li-so No. 18 73 km² (28 mi²) 50000
Trại tù chính trị Hoeryong Kwan-li-so No. 22 225 km² (87 mi²) 50000
Trại tù chính trị Chongjin Kwan-li-so No. 25 0,25 km² (0,1 mi²) 3000+

Một nhà báo Hàn Quốc tên Kang Chol-hwan là cựu tù nhân của trại tù chính trị Yodok, ông đã viết một cuốn sách (Bể thủy cung tại Bình Nhưỡng) kể về quãng thời gian bị giam trong tù.[41] Nhà hoạt động nhân quyền Hàn Quốc Shin Dong-hyuk là người duy nhất đã trốn thoát khỏi trại Kaechon và đã kể về thời gian bị giam trong đó.[42]

Trại cải tạoSửa đổi

Các trại cải tạo tội phạm do sở Nội vụ quản lý. Có sự phân biệt rõ ràng giữa các loại tội phạm thông thường và tội phạm chính trị. Nếu không bị liệt vào những tội chính trị như không có liên lạc nào ở Hàn Quốc hoặc nhà thờ công giáo, các tù nhân sẽ được chuyển đến các trại cải tạo và thường sẽ ở đó trong vòng 6 tháng đến 3 năm. Điều này đồng nghĩa với việc họ thoát được án tử. Gia đình được phép biết họ ở đâu và được thả khi nào. Tuy nhiên, trước khi điều đó xảy ra ở trại giam, họ vẫn phải đối mặt với những hình phạt vì tội phản quốc. Các tù nhân bị buộc phải nhận tội do bị đánh đập, tra tấn dã man (chẳng hạn, Lee Soon-ok bị bắt phải ngâm mình trong tuyết lạnh cùng với nhiều người khác, 6 trong số đó đã chết cóng vì không chịu được[43]) và sau khi thú tội sẽ bị phạt tù dài hạn.

Các trại cải tạo là những khu phức hợp được bao quanh bởi tường cao và bảo vệ chặt chẽ, tương tự như các nhà tù chính trị. Tù nhân phải lao động như nô lệ trong các nhà máy. Nếu không hoàn thành chỉ tiêu công việc sẽ bị tra tấn và cách ly vào các phòng giam đặc biệt, quá nhỏ đến mức không đủ chỗ để đứng hoặc nằm.[44] Sau những giờ lao động khổ sai, tù nhân còn bị bắt phải học thuộc lòng các lời dạy của Kim Nhật ThànhKim Chính Nhật.

Do điều kiện thấp kém của nhà tù cùng sự tra tấn dã man mà rất nhiều tù nhân không thể sống sót cho tới khi mãn hạn tù.[45] Thực tế có nhiều trường hợp các tù nhân được tha trước hạn vì sắp chết. Nhà tù không muốn xử lý thêm nhiều xác chết nên trả họ về gia đình. Cũng có trường hợp họ được tự do nhờ những dịp sinh nhật của người trong gia đình Chủ tịch Kim Jong-un, nhưng hầu hết được thả trước thời hạn là do trại giam quá tải. Một nạn nhân sống sót đã đào thoát thành công cũng cho biết "nhiều người chết vì đói hoặc bệnh tật".[46]

Có khoảng 15-20 trại cải tạo khắp Triều Tiên.[47] Hai trại được phát hiện bởi vệ tinh và bị các cựu tù nhân tố giác:

Trại cải tạo Tên chính thức Diện tích Số phạm nhân
Trại cải tạo Kaechon Kyo-hwa-so No. 1 300 x 300 m (900 x 900 ft) 6000
Trại cải tạo Chongori Kyo-hwa-so No. 12 150 x 350 m (450 x 1050 ft) 2000

Ngoài ra, còn có các trại khác cũng bị phát giác theo lời kể của cựu tù nhân[48]

  • Kyo-hwa-so No. 3 Sinuiju (ca. 2500 tù nhân) ở tỉnh Bắc Pyongan
  • Kyo-hwa-so No. 4 Kangdong (ca. 7000 tù nhân) ở tỉnh Nam Pyongan
  • Kyo-hwa-so No. 8 Yongdam (ca. 3000 tù nhân) ở tỉnh Kangwon
  • Kyo-hwa-so No. 22 Oro (ca. 1000 tù nhân) ở tỉnh Nam Hamgyong
  • Kyo-hwa-so No. 77 Danchun (ca. 6000 tù nhân) ở tỉnh Nam Hamgyong

Các quyền tự do dân sự và chính trịSửa đổi

Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã chính thức thừa nhận hàng loạt các vụ vi phạm nhân quyền trên diện rộng tại Triều Tiên. Dưới đây là nguyên văn đoạn trích từ Nghị quyết Nhân quyền 2005/11 của Liên Hiệp Quốc chỉ đích danh Triều Tiên.

Tự do ngôn luậnSửa đổi

Hiến pháp Triều Tiên đảm bảo quyền tự do ngôn luậnhội họp của công dân.[50] Tuy nhiên, các điều khoản khác yêu cầu người dân sống theo đường lối xã hội chủ nghĩa. Chính quyền trừng phạt nặng những người chỉ trích hay than phiền về chính sách quốc gia, có thể đẩy những người này vào các trại lao động. Tất cả phương tiện truyền thông đều bị nhà nước kiểm soát; không ai được phép thu sóng của các đài nước ngoài, nếu vi phạm sẽ bị trừng phạt rất nặng.

Có rất nhiều tổ chức dân sự nhưng tất cả đều nằm dưới sự kiểm soát của nhà nước, đều phải ca ngợi chế độ và Kim Chính Nhật cùng với cha ông ta là Kim Nhật Thành. Những người đào thoát cho biết việc ca ngợi và tôn sùng cá nhân là một trong những chức năng chính của hầu như tất cả phim ảnh, kịch diễn và sách vở được sản xuất trong nước.

Ngày 03 tháng 01 năm 2011, một sĩ quan quân đội Triều Tiên và một người phụ nữ đã bị xử bắn trước 500 người dân vì tội nhặt truyền đơn do Hàn Quốc thả qua vĩ tuyến 38. Thân nhân của hai người này cũng bị nhốt vào trại cải tạo.

Tự do tôn giáoSửa đổi

Chính quyền Triều Tiên ước tính rằng có khoảng 100.000 phật tử, 10.000 tín đồ Tin Lành, và 4.000 tín đồ Thiên Chúa Giáo tại 500 nhà thờ. Có các tổ chức tôn giáo hoạt động nhằm mục đích kết nối liên lạc với bên ngoài, nhất là khu vực gần biên giới Trung Quốc, làm các công việc giúp đỡ người tỵ nạn, hay vận chuyển bí mật kinh thánh vào trong nội địa.[cần dẫn nguồn]

Tuy nhiên, chính quyền Triều Tiên lo ngại rằng những tổ chức Thiên Chúa giáo và cứu trợ hoạt động với mục đích chính trị hòng lật đổ chế độ. Những người đào thoát đã kể về những vụ việc giết hại những người vận chuyển kinh thánh bí mật.[51] Thực tế, có 4 nhà thờ ngay tại Bình Nhưỡng: 2 nhà thờ Tin lành, 1 nhà thờ Thiên chúa giáo và 1 nhà thờ Chính thống giáo Nga. Tuy nhiên, theo những người đào thoát thì đây thực chất là tấm bình phong để những người nước ngoài tin rằng Triều Tiên có tự do tôn giáo thực sự.[cần dẫn nguồn]

Tự do di chuyểnSửa đổi

Người dân không được phép tự do di chuyển trong nước hoặc ra nước ngoài.[1][2] Chỉ có các quan chức mới được phép sở hữu hoặc thuê mượn ô tô. Chính quyền phân phối hạn chế xăng dầu và các phương tiện di chuyển khác do thường xuyên thiếu nhiên liệu. Các bức ảnh chụp vệ tinh cho thấy ngay cả đường phố ở các thành phố cũng vắng bóng hoặc thưa thớt các phương tiện đi lại. Việc cưỡng bức di chuyển vì động cơ chính trị là khá phổ biến.[52]

Những người tị nạn Triều Tiên chạy sang Trung Quốc thường bị chính quyền Trung Quốc bắt phải hồi hương, sau đó bị đưa vào các trại cải tạo và bị đánh đập thường xuyên.[53], bị xem là những kẻ đào tẩu hoặc thậm chí phản quốc.[53] Hình phạt sẽ càng nặng nếu những người này có liên lạc với các tổ chức phi chính phủ của Hàn Quốc hoặc các tổ chức tôn giáo[53], có thể là bị tra tấn hoặc thậm chí bị hành quyết một khi những người đào thoát bị buộc phải trở về nước.[53]

Chỉ những người trung thành nhất với chế độ và giàu có nhất mới được phép sống ở thủ đô Bình Nhưỡng. Những người bị buộc tội hoặc bị nghi ngờ nổi loạn sẽ buộc phải chuyển về các vùng quê; những người tàn tật hoặc tâm thần cũng bị ép phải rời khỏi thành phố (ngoại lệ duy nhất là những cựu quân nhân đã chiến đấu trong chiến tranh Triều Tiên). Vì vậy, sống trong các thành phố là một đặc quyền không dễ gì có được.

 
Một bích chương tuyên truyền ở Triều Tiên

Tự do báo chíSửa đổi

Tổ chức Phóng viên không biên giới xếp Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên đứng gần cuối (trước Eritrea) danh sách xếp hạng tự do báo chí trên thế giới do Tổ chức xuất bản.[54] Mặc dù Hiến pháp đảm bảo quyền tự do báo chí nhưng thực tế thì tất cả các phương tiện truyền thông đều được nhà nước kiểm soát chặt chẽ. Truyền thống nhà nước hầu như giành toàn bộ thời lượng để tuyên truyền chính trị và cổ vũ tinh thần sùng bái Kim Nhật ThànhKim Chính Nhật.[55] và hiện tại là Kim Jong-un. Các chương trình nhấn mạnh vào nỗi thống khổ do quân đội Hoa Kỳ và Nhật Bản đã gây ra mà nhân dân Triều Tiên chịu đựng. Mặc dù giới học giả phương Tây công nhận rằng chính Triều Tiên đã gây chiến trước nhưng sách lịch sử của Triều Tiên lại dạy rằng Triều Tiên là nạn nhân của chiến tranh Triều Tiên.[56]

Tổ chức Phóng viên không biên giới cho biết rằng các máy thu hình trong nước Triều Tiên đều được cài đặt trước để chỉ có thể bắt được sóng của các đài nhà nước, và được dán tem cẩn thận để ngăn chặn các hành vi can thiệp của người sử dụng. Việc thu sóng các đài nước ngoài là một hành vi phạm tội nghiêm trọng. Năm 2003, Đảng Lao động Triều Tiên đã phát động chiến dịch kiểm tra tem dán trên toàn bộ các máy thu hình và âm thanh trên toàn quốc.[54]

Quyền của các nhóm thiểu sốSửa đổi

Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên là một trong những nước có sự thuần nhất dân số cao trên thế giới, và hầu như không có các làn sóng di cư ồ ạt. Trong các tội ác phản nhân loại mà Liên Hiệp Quốc thống kê ở Triều Tiên, tội duy nhất mà chính phủ Triều Tiên không phạm phải là phân biệt chủng tộc[57].

Quyền của người khuyết tậtSửa đổi

Ngày 22 tháng 3 năm 2006, hãng tin AP đưa tin rằng một người Triều Tiên đào thoát sang Hàn Quốc đã kể rằng những đứa trẻ dị tật bẩm sinh sẽ nhanh chóng bị giết.[58] Một báo cáo của Liên Hiệp Quốc cũng đề cập đến việc những người tàn tật bị dồn về các trại đặc biệt.[59] Những người mắc chứng bệnh tự kỷ và các bệnh thần kinh khác cũng bị ngược đãi.[59]

Mại dâm cưỡng bứcSửa đổi

Nhóm "Tiếng nói Phụ nữ Quốc tế" (A Woman's Voice International) cáo buộc rằng nhà nước CHDCND Triều Tiên tuyển những cô gái từ 14 tuổi tới làm việc trong các Kippumjo, thực chất là làm công việc mua vui cho các lãnh đạo cao cấp. Hiện vẫn chưa rõ liệu những cô gái nhỏ này có tham gia vào quan hệ tình dục hay không, hay chỉ làm công việc ca múa. Tổ chức trên cũng cho biết những cô gái này được cho sẽ phải cưới những cận vệ của Kim Jong Il khi họ tròn 25 tuổi.[60]

Các quyền kinh tế-văn hóa-xã hộiSửa đổi

Nền kinh tế của Triều Tiên là nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, toàn bộ hoạt động kinh tế theo kế hoạch, nhà nước quản lý. Người dân không được thực hiện kinh tế tư nhân, phải tham gia thành phần kinh tế nhà nước (như hợp tác xã, xí nghiệp nhà nước). Chế độ phân phối vẫn bằng tem phiếu.[cần dẫn nguồn]

Thực tế cho thấy kinh tế Triều Tiên rất yếu kém, hoàn toàn phụ thuộc vào trợ cấp của Trung Quốc cũng như trợ cấp nhân đạo của các tổ chức quốc tế (như UNICEF) hoặc của Hàn Quốc. Nạn đói Bắc Triều Tiên vào thập niên 1990 khiến hàng triệu người chết. Nhiều nơi người dân phải ăn cỏ, rễ cây thay lương thực.[cần dẫn nguồn] Tình trạng thiếu điện, nước ở quốc gia này cũng rất thường xuyên.

Ngay cả khi những mầm mống của kinh tế tư nhân đang xuất hiện thì chính quyền Bình Nhưỡng cũng sẽ tìm cách dập tắt nó. Trong thập niên 1990, Triều Tiên nhận thấy rằng họ không còn khả năng hoàn tất các nghĩa vụ của hệ thống kế hoạch hóa tập trung. Kết quả là nền kinh tế nước này bị buộc phải chấp thuận một số nguyên tắc của thị trường tự do. Áp lực thị trường tự do từ người dân được thúc đẩy mạnh thêm trong thời kỳ diễn ra nạn đói cùng lúc đó. Tuy nhiên, năm 2009, Triều Tiên bất ngờ tung ra đợt cải cách trưng thu tiền tệ, nhằm trấn áp các thị trường tư đang manh nha và vực dậy chủ nghĩa xã hội[61].

Báo cáo quốc tếSửa đổi

Vào tháng 2 năm 2014, Ban hội thẩm Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (OHCHR) ra báo cáo về những hành động vi phạm nhân quyền ở Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên là những tội ác chống lại loài người[15]. Cuộc điều tra kéo dài một năm đã cung cấp bằng chứng về các tội ác đã được thực hiện trong các nhà tù, trại tập trung, trại lao động và mang tính cách lan rộng, diễn ra có hệ thống và nhắm mục đích duy trì quyền lực chính trị. Ngoài ra, cũng đã có những vụ bắt cóc công dân từ Nhật BảnHàn Quốc. Tòa án Hình sự Quốc tếThe Hague được giao phó với việc điều tra chi tiết các tội ác này. Các đại diện của CHDCND Triều Tiên tại Liên Hiệp QuốcNew York mô tả đó là những cáo buộc vô căn cứ của phương Tây và cho biết Triều Tiên sẽ không bao giờ chấp nhận điều này.[62] Dù có lời kêu gọi truy tố, ít có khả năng các nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên sẽ phải đối mặt với công lý do cần phải có một quyết định của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc để đưa vụ việc ra trước Tòa án Hình sự Quốc tế; trong khi Trung Quốc, một thành viên thường trực của tổ chức này và là đồng minh của CHDCND Triều Tiên, lại có quyền phủ quyết[63].

Tháng 5 năm 2020, theo sách trắng về nhân quyền ở miền Bắc, viện nghiên cứu Thống nhất Hàn Quốc cho biết tình hình nhân quyền ở Triều Tiên đã phần nào được cải thiện dù quyền lợi của người dân vẫn chưa được đảm bảo hoàn toàn. Số vụ xử tử công khai ở Triều Tiên đã giảm so với trước đây, và trên thực tế không có nhiều vụ xử tử công khai trước toàn dân. Đồng thời tình trạng bạo lực, hành hung trong các trại tập trung, trại giam đã giảm xuống, và chất lượng dinh dưỡng, vệ sinh, y tế tại những cơ sở này cũng phần nào được cải thiện. Ngoài ra, gần đây cũng có những thông tin về việc người dân được luật sư hỗ trợ bào chữa tại các phiên tòa, hay bày tỏ kháng nghị, phản đối nhà cầm quyền điều tra bất hợp pháp[64].

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a ă “North Korean Refugees NGO”. Northkoreanrefugees.com. Ngày 20 tháng 10 năm 2008. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  2. ^ a ă United Nations High Commissioner for Refugees (ngày 2 tháng 7 năm 2008). “UNHCR Freedom in the World 2008 - North Korea”. Unhcr.org. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  3. ^ KCNA Assails Role Played by Japan for UN Passage of "Human Rights" Resolution against DPRK, KCNA, ngày 22 tháng 12 năm 2005.
  4. ^ KCNA Refutes U.S. Anti-DPRK Human Rights Campaign, KCNA, ngày 8 tháng 11 năm 2005.
  5. ^ North Korea: Human Rights Concerns, Amnesty International, ngày 28 tháng 11 năm 2006.
  6. ^ U.S. Releases Rights Report, With an Acknowledgment, New York Times, ngày 7 tháng 3 năm 2007.
  7. ^ Immortal Feats of President Kim Il Sung in Building Country, KCNA, ngày 5 tháng 9 năm 2008.
  8. ^ Kim Jong Il Highly Praised, KCNA, ngày 1 tháng 1 năm 2009.
  9. ^ Kim Jong Il, the tyrant with a passion for wine, women and the bomb, The Independent, ngày 21 tháng 10 năm 2006.
  10. ^ North Korea rejects UN human rights resolution, International Herald Tribune, ngày 24 tháng 11 năm 2008.
  11. ^ Voltaire. “Freedom House: when "freedom" is only a pretext [Voltaire]”. Voltairenet.org. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  12. ^ Freedom in the World 2006 - North Korea, Freedom House.
  13. ^ “Past news”. Kcna.co.jp. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  14. ^ Ridiculous Move of S. Korean Pro-U.S. Elements under Fire, KCNA, ngày 20 tháng 12 năm 2005.
  15. ^ a ă Report of the Commission of Inquiry on Human Rights in the Democratic People’s Republic of Korea
  16. ^ https://laodong.vn/archived/20-toi-phai-nhan-an-tu-hinh-o-trieu-tien-702257.ldo
  17. ^ Public executions by North Korea is another injustice, Amnesty International, ngày 7 tháng 3 năm 2008.
  18. ^ https://thanhnien.vn/the-gioi/yonhap-trieu-tien-hanh-quyet-cong-khai-60-nguoi-trong-nam-2016-733080.html
  19. ^ https://www.theguardian.com/law/2015/jul/06/north-korea-public-executions
  20. ^ “North Korea resumes public executions”. English language version of Pravda. Ngày 26 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 19 tháng 12 năm 2007. 
  21. ^ http://www.rfi.fr/vi/chau-a/20170719-bac-trieu-tien-hanh-quyet-cong-khai-nhung-nguoi-an-trom-hoac-xem-truyen-hinh-han-quo
  22. ^ https://www.dkn.tv/the-gioi/phat-hien-hang-tram-dia-diem-trieu-tien-hanh-quyet-nguoi-dan.html
  23. ^ https://nld.com.vn/thoi-su-quoc-te/phat-hien-40-ngoi-mo-tap-the-o-trieu-tien-20170719085109987.htm
  24. ^ “2009 Human Rights Report: Democratic People's Republic of Korea”. U.S. Department of State. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2010. 
  25. ^ “North Korea: Torture, death penalty and abductions”. Amnesty International. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2010. 
  26. ^ “White paper on human rights in North Korea 2009 (page 74 – 75)” (PDF). Korea Institute for National Unification. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2010. 
  27. ^ “The Hidden Gulag – Part Three: Summary of torture and infanticide information (page 70 – 72)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  28. ^ “Running Out of the Darkness”. TIME Magazine. Ngày 24 tháng 4 năm 2006. Truy cập ngày 31 tháng 10 năm 2006. 
  29. ^ “N. Korean Defectors Describe Brutal Abuse”. The Associated Press. Ngày 29 tháng 10 năm 2008. Truy cập ngày 16 tháng 12 năm 2008. 
  30. ^ “Report of the Working Group on the Universal Periodic Review: Democratic People’s Republic of Korea (page 7)” (PDF). United Nations Human Rights Council. Truy cập ngày 11 tháng 5 năm 2010. 
  31. ^ “Submission to the UN Universal Periodic Review on the Democratic People’s Republic of Korea (page 8)” (PDF). Citizens’ Alliance for North Korean Human Rights (NKHR) and Korean Bar Association (KBA). Truy cập ngày 11 tháng 5 năm 2010. 
  32. ^ “Report by the Special Rapporteur on Torture and Other Cruel, Inhuman, or Degrading Treatment or Punishment, Theo van Boven: Democratic People’s Republic of Korea”. United Nations/Derechos Human Rights. Truy cập ngày 11 tháng 5 năm 2010. 
  33. ^ “Testimony of Ms. Soon Ok Lee, North Korean prison camp survivor”. United States Senate Hearings. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  34. ^ “The Hidden Gulag – Part Three: Kwan-li-so political panel-labor colonies (page 24 - 41), Kyo-hwa-so prison-labor facilities (page 41 - 55)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  35. ^ “North Korea – The Judiciary”. Country-data.com. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  36. ^ Post Store (ngày 11 tháng 12 năm 2008). "Escapee Tells of Horrors in North Korean Prison Camp", Washington Post, ngày 11 tháng 12 năm 2008”. The Washington Post. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  37. ^ “The Hidden Gulag – Part Three: Torture summary (page 70 – 72)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  38. ^ "5000 Prisoners Massacred at Onsong Concentration Camp in 1987", Chosun Ilbo, 11 tháng 12 năm 2002
  39. ^ Post Store (ngày 20 tháng 7 năm 2009). “„North Koreas Hard Labor Camps" with interactive map, Washington Post, ngày 20 tháng 7 năm 2009”. The Washington Post. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  40. ^ “The Hidden Gulag – Part Three: Kwan-li-so political panel-labor colonies (page 24 – 41)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  41. ^ Glionna, John M. (ngày 7 tháng 4 năm 2010). "North Korea gulag spurs a mission", Los Angeles Times, ngày 7 tháng 4 năm 2010”. Articles.latimes.com. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  42. ^ “„North Korean Camps" by Journeyman Pictures TV”. Youtube.com. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  43. ^ “United States Senate Hearings: Testimony of Ms. Soon Ok Lee, ngày 21 tháng 6 năm 2002”. Judiciary.senate.gov. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  44. ^ “Testimony of Ms. Soon Ok Lee, North Korean prison camp survivor”. United States Senate Hearings. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  45. ^ “Brutality beyond belief: Crimes against humanity in North Korea”. Daily NK. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2010. 
  46. ^ https://thanhnien.vn/the-gioi/nha-tu-trieu-tien-dang-so-the-nao-610240.html
  47. ^ “The Hidden Gulag – Satellite imagery: Selected North Korean Prison Camp Locations (page 89)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  48. ^ “The Hidden Gulag – Part Three: Kyo-hwa-so prison-labor facilities (page 41 - 55)” (PDF). The Committee for Human Rights in North Korea. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2010. 
  49. ^ UN Commission on Human Rights (ngày 14 tháng 4 năm 2005). “html version of the file http://ap.ohchr.org/documents/E/CHR/resolutions/E-CN_4-RES-2005-11.doc”. Situation of human rights in the Democratic People’s Republic of Korea: Human Rights Resolution 2005/11. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2007. 
  50. ^ “DPRK's Constitution (Full Text)”. NovexCn.com. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2007. 
  51. ^ “New Reports Tell of Executions, Torture of Christians in North Korea”. Christian Today. Truy cập ngày 26 tháng 1 năm 2006. 
  52. ^ Bureau of Democracy, Human Rights, and Labor (ngày 28 tháng 2 năm 2005). “Country Reports on Human Rights Practices: Korea, Democratic People's Republic of”. US Department of State. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2007. 
  53. ^ a ă â b Neaderland, Benjamin (2004). “Quandary on the Yalu: International Law, Politics, and China's North Korean Refugee Crisis”. Stanford Journal of International Law (1): 143–178. 
  54. ^ a ă “North Korea - Annual report 2005”. Reporters Without Borders. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 12 năm 2005. Truy cập ngày 25 tháng 1 năm 2006. 
  55. ^ “Kim Jong Il’s leadership, key to victory”. Naenara. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2006. 
  56. ^ “Worst Obstacle to Reunification of Korea”. Korea Today. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2006. 
  57. ^ https://www.dkn.tv/the-gioi/kim-jong-un-se-bi-xet-xu-vi-toi-ac-chong-lai-loai-nguoi.html
  58. ^ Sheridan, Michael (ngày 15 tháng 10 năm 2006). “Nation under a nuclear cloud: ‘Racially not impure’ children killed”. The Times Online (London). Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2007. 
  59. ^ a ă “U.N.: N. Korea puts disabled in camps”. Disabled Peoples' International. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2007. 
  60. ^ "Intervention Agenda Item 12: Elimination of Violence Against Women" at the United Nations Commission on Human Rights in April 2004; speaker: Ji Sun JEONG for A Woman's Voice International
  61. ^ https://www.bbc.com/vietnamese/world/2010/02/100207_nkorea_currencyreform
  62. ^ Verbrechen gegen die Menschlichkeit in Nordkorea, Zeit online, 14. Februar 2014
  63. ^ https://www.voatiengviet.com/a/phuc-trinh-cac-lanh-dao-trieu-tien-pham-toi-ac-chong-loai-nguoi/1852759.html
  64. ^ http://world.kbs.co.kr/service/news_view.htm?lang=v&Seq_Code=45611

Liên kết ngoàiSửa đổi

Web Logs
  • One Free Korea: Updated daily; focusing on human rights, political, economic, and military issues, often with Google-Earth tours of North Korea's most secret places
  • RU NK: Focusing primarily on human rights issues, by a member of Liberty in North Korea
  • Daily NK run by the Network for North Korean Democracy and Human Rights, includes reports citing informers inside North Korea
  • NK Zone: Includes a variety of perspectives, with a greater focus on cultural and economic issues
  • Concentrations of Inhumanity, report by Freedom House on the political penal labor camps system in North Korea. May 2007.
U.S. State Department Annual Reports