OTR-21 Tochka (tiếng Nga: оперативно-тактический ракетный комплекс (ОТР) «Точка»; tiếng Anh: Tổ hợp tên lửa chiến dịch chiến thuật "Tochka", "Dấu chấm hết") là một tổ hợp tên lửa đường đạn chiến thuật tầm ngắn của Liên Xô. Mã định danh GRAU9K79; tên định danh NATOSS-21 Scarab. Tên lửa được vận chuyển và phóng đi trên xe mang phóng tự hành 9P129, tổ hợp này sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính.

OTR-21 Tochka
SS-21 Scarab
Tochka-U rep parad Yekat.jpg
LoạiTên lửa đạn đạo chiến thuật
Nơi chế tạo Liên Xô
Lược sử hoạt động
Phục vụ1976-tới nay (Scarab A)
1986- tới nay (Scarab B)
Sử dụng bởiXem trong bài
Lược sử chế tạo
Nhà sản xuấtKBM (Kolomna)
Thông số
Khối lượng2.000 kg (4.400 lb) Scarab A
2.010 kg (4.430 lb) Scarab B
Chiều dài6,4 m (21 ft)[Chuyển đổi: Số không hợp lệ]
Đường kính0,65 m (2 ft 2 in)[Chuyển đổi: Số không hợp lệ]
Đầu nổhóa học, hạt nhân 100 kt, EMP, hoặc phá mảnh

Động cơđộng cơ nhiên liệu rắn một tầng
Tầm hoạt động70 km (43 mi) Scarab A
120 km (75 mi) Scarab B
Tốc độ1,8 km/s (1,1 mi/s)[Chuyển đổi: Số không hợp lệ]
Hệ thống chỉ đạoquán tính với GLONASS
Nền phóngxe mang phóng cơ động

OTR-21 được triển khai tới Cộng hòa dân chủ Đức vào năm 1981, để thay thế cho các tổ hợp tên lửa đường đạn chiến thuật FROG.

Mô tảSửa đổi

OTR-21là một tổ hợp phóng tên lửa cơ động, được thiết kế để triển khai cùng với các đơn vị chiến đấu khác trên chiến trường. Trong khi 9K52 Luna-M (FROG-7) có độ chính xác không cao, thì OTR-21 có độ chính xác lớn hơn rất nhiều. Tên lửa có thể tấn công các mục tiêu chiến thuật của đối phương, chẳng hạn như các cơ sở hậu cần, cầu, cảng, kho bãi tập kết, sân bay… Đầu đạn phân mảnh có thể được thay thế bằng đầu đạn hạt nhân, hóa học hoặc sinh học. Động cơ nhiên liệu rắn giúp tên lửa dễ dàng bảo dưỡng và triển khai.

Các đơn vị OTR-21 thường được tổ chức thành lữ đoàn. Mỗi lữ đoàn có 18 xe phóng; mỗi xe phóng mang 2 tới 3 tên lửa. Xe phóng có thể lội nước, vận tốc tối đa trên đường đạt 60 km/h (37 mph) và 8 km/h (5,0 mph) ở dưới nước. Xe có hệ thống bảo vệ NBC (sinh-hóa-hạt nhân). Tổ hợp được phát triển từ năm 1968, có 3 biến thể được chế tạo.

Scarab ASửa đổi

Scarab A được đưa vào trang bị cho Lục quân Xô viết vào năm 1975. Tên lửa có thể mang một trong ba kiểu đầu đạn:

  • Đầu đạn liều nổ mạnh thông thường nặng 482 kg (1.063 lb)
  • Đầu đạn phá mảnh (gây chết người trong bán kính hơn 200 m (660 ft)
  • Đầu đạn hạt nhân

Tầm bắn tối thiểu là 15 km (9,3 mi), cực đại đạt 70 km (43 mi); sai số (CEP) là khoảng 150 m (490 ft).

Scarab BSửa đổi

Tổ hợp cải tiến Scarab B (Tochka-U – Dấu chấm hết-U) được trang bị năm 1989. Động cơ cải tiến tăng tầm bắn lên 120 km (75 mi). Sai số CEP giảm đáng kể, xuống còn 95 m (312 ft).

Scarab CSửa đổi

Biến thể thứ ba Scarab C được phát triển vào thập niên 1990. Tầm bắn tăng lên 185 km (115 mi), và CEP giảm. Scarab C có trọng lượng 1.800 kg (4.000 lb).

Biến thể khácSửa đổi

Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên tự phát triển một biến thể có tên gọi KN-02 Toksa (rắn viper).[1] Toksa có tầm bắn 120–140 km, nó là tên lửa đường đạn chính xác nhất trong kho tên lửa của Quân đội nhân dân Triều Tiên cho đến nay. KN-02 sử dụng xe tải MAZ-630308-224 thay thế cho xe 9P129.

Lịch sử hoạt độngSửa đổi

Nga đã sử dụng tổ hợp này trong Chiến tranh Chechnya.[2]

Ít nhất 15 tên lửa Tochka đã được phía Nga triển khai từ 8-11 tháng 8 trong cuộc Chiến tranh Nam Ossetia 2008.[3]

Quốc gia sử dụngSửa đổi

  Armenia
3 xe phóng với 24 tên lửa của tổ hợp Tochka-U
  Azerbaijan
12 xe phóng Tochka-U
  Belarus
36 [4]
  Bulgaria
8 xe phóng với 21 tên lửa (Scarab-A)
  Iran
  Kazakhstan
  CHDCND Triều Tiên
khoảng 50
  Nga
200 xe phóng. Các tổ hợp tên lửa được nâng cấp từ năm 2004 (thay thế các hệ thống điều khiển tự động trên xe), trong năm 2011 có 40 xe phóng không đủ khả năng chiến đấu, năm 2012 con số này có thể tăng lên tới 80 xe, sau khi việc hiện đại hóa Tochka bị từ chối.[5][6]
  Ukraina
90 [7]
  Syria
1 lữ đoạn với ít nhất 36 tên lửa
  Yemen
10

Từng sử dụngSửa đổi

  Tiệp Khắc
  Cộng hòa Séc
  Hungary
10
  Ba Lan
4 [8]
  Slovakia
  Liên Xô
  Đông Đức

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ globalsecurity.org
  2. ^ “It Was No Spontaneous, But Planned War”. Novaya Gazeta. 
  3. ^ Fulghum, David A.; Douglas Barrie, Robert Wall and Andy Nativi (ngày 15 tháng 8 năm 2008). “Georgian Military Folds Under Russian Attack”. Aviation Week. Truy cập ngày 9 tháng 11 năm 2008. 
  4. ^ Belarus Army Equipment
  5. ^ [http://www.militaryparitet.com/ttp/data/ic_ttp/173/ “24.02.12 ���: ���������� ���������� ������������� ����������� ������ ������”]. Truy cập 10 tháng 2 năm 2015. 
  6. ^ The Military Balance 2010. — P. 223.
  7. ^ Ground Forces Equipment - Ukraine
  8. ^ MILITARIUM - Wojsko Polskie - Uzbrojenie

Liên kết ngoàiSửa đổi