Mở trình đơn chính
Bức tượng Trịnh Thành Công ở Đài Nam (Đài Loan), là một trong số nhiều bức tượng của ông tại Trung Quốc đại lụcĐài Loan.

Phản Thanh phục Minh (giản thể: 反淸复明; phồn thể: 反淸復明; bính âm: fǎn Qīng fù Míng) là một phong trào diễn ra chủ yếu ở Trung Quốc nhằm phản kháng, chống lại sự cai trị của người Mãn Châu dưới thời Nhà Thanh (1644–1912) và khôi phục lại giang sơn Nhà Minh về tay người Hán. Họ cho rằng người Mãn là tộc người man di và cáo buộc Nhà Thanh phá hủy văn hóa Hán truyền thống khi bắt người Hán phải cạo trọc nửa đầu, tết tóc đuôi sam giống như người Mãn. Họ đổ lỗi cho Nhà Thanh đã triệt khử nền khoa học Trung Hoa, khiến cho Trung Quốc từ vị trí cường quốc hàng đầu thế giới bị biến thành một đất nước nghèo nàn, lạc hậu.

Tận trung với Nhà Minh vào đầu triều ThanhSửa đổi

Người HồiSửa đổi

Dưới sự lãnh đạo của Mi Layin và Ding Guodong, những người Hồi trung thành với Nhà Minh đã chiến đấu chống lại Nhà Thanh nhằm khôi phục ngai vị của một Hoàng tử Nhà Minh trong giai đoạn từ năm 1646 - 1650. Khi Nhà Thanh xâm lược Đại Minh năm 1644, những người Hồi tận trung với triều Minh ở Cam Túc do Mi Layin[1] và Ding Guodong lãnh đạo đã dẫn đầu một cuộc khởi nghĩa năm 1646 chống lại triều Thanh nhằm đánh đuổi Nhà Thanh và đưa Hoàng tử Nhà Minh là Yanchang Zhu Shichuan lên ngôi Hoàng đế.[2]

Trịnh Thành CôngSửa đổi

Nhà Triều TiênSửa đổi

Thiên Địa hộiSửa đổi

Bài chi tiết: Thiên Địa hội

Khởi nghĩa chống ThanhSửa đổi

Cuộc nổi dậy Thái Bình Thiên QuốcSửa đổi

Khởi nghĩa Khăn ĐỏSửa đổi

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ James A. Millward (1998). Beyond the Pass: Economy, Ethnicity, and Empire in Qing Central Asia, 1759-1864 . Nhà xuất bản Đại học Stanford. tr. 298. ISBN 0804729336. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2014. 
  2. ^ Jonathan Neaman Lipman (1998). Familiar strangers: a history of Muslims in Northwest China. Nhà xuất bản Đại học Washington. tr. 53. ISBN 0295800550. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2014.