Quảng Điền

huyện thuộc Thừa Thiên-Huế

Quảng Điền là một huyện đồng bằng ven biển phía bắc của tỉnh Thừa Thiên Huế, Việt Nam.

Quảng Điền
Huyện
Phá Tam Giang tại huyện Quảng Điền.jpg
Phá Tam Giang tại huyện Quảng Điền
Hành chính
VùngBắc Trung Bộ
TỉnhThừa Thiên Huế
Huyện lỵThị trấn Sịa
Phân chia hành chính1 thị trấn, 10 xã
Thành lập1990
Địa lý
Tọa độ: 16°38′0″B 107°33′40″Đ / 16,63333°B 107,56111°Đ / 16.63333; 107.56111Tọa độ: 16°38′0″B 107°33′40″Đ / 16,63333°B 107,56111°Đ / 16.63333; 107.56111
Diện tích165,2 km2
Dân số (2019)
Tổng cộng92.750 người
Mật độ561 người/km2
Dân tộcKinh
Khác
Mã hành chính477[1]
Websitequangdien.thuathienhue.gov.vn

Địa lýSửa đổi

Huyện Quảng Điền nằm ở phía bắc tỉnh Thừa Thiên Huế, có vị trí địa lý:

Diện tích của huyện là 165,2 km2 và dân số là 92.750 người.

Sông Bồ là ranh giới tự nhiên phía nam giữa huyện Quảng Điền với thị xã Hương Trà. Ngoài ra, huyện còn có phần lớn diện tích của phá Tam Giang nằm trên địa bàn. Hầu hết các xã, thị trấn của huyện đều nằm ven phá Tam Giang, trong đó hai xã Quảng CôngQuảng Ngạn nằm ven biển ở phía bắc của phá.

Hành chínhSửa đổi

Huyện Quảng Điền có thị trấn Sịa và 10 xã: Quảng An, Quảng Công, Quảng Lợi, Quảng Ngạn, Quảng Phú, Quảng Phước, Quảng Thái, Quảng Thành, Quảng Thọ, Quảng Vinh.

Lịch sửSửa đổi

Quảng Điền là một huyện có lịch sử từ nhiều thế kỷ. Năm Mậu Ngọ nguyên niên (1558), Thái Tổ Gia Dụ Hoàng đế (tức chúa Nguyễn Hoàng) gây dựng cơ nghiệp ở miên Nam, gồm đất xứ Thuận Quảng dựng dinh ở Ái Tử, đổi huyện Đan Điền thành huyện Quảng Điền.

Năm Đinh Mão nguyên niên (1687) Anh Tôn Hiếu Nghĩa Hoàng đế (chúa Nguyễn Phúc Trăn) dời dinh đến Phú Xuân. Mùa hạ năm Tân Dậu (1801), Thể Tổ Cao Hoàng đế (Gia Long), trích đất 3 huyện Quảng Điền, Hương Trà, Phúc Vinh đặt là dinh Quảng Đức. Quảng Điền lúc này là cương vực dinh Quảng Đức.

Năm Minh Mạng thứ 3 (1822), đổi dinh Quảng Đức thành Thừa Thiên phủ. Năm Minh Mạng thứ 16 (1835) cắt bớt đất hai tổng huyện Quảng Điền cho huyện Phong Điền (3 huyện Phong Điền, Hương Thuỷ, Phú Lộc là đất được cắt ra từ 3 huyện Quảng Điền , Hương Trà, Phú Vang). Quảng Điền lúc này có 5 tổng, 58 xã, thôn, phường, ấp Trực thuộc Thừa Thiên phủ.

Năm Tự Đức thứ 6 (1853) hiệp Quảng Trị và Thừa Thiên đặt thành đạo Quảng Trị. Năm Tự Đức 29 (1876) lại tách thành hai tỉnh. Quảng Điền lúc này là một huyện của tỉnh Thừa Thiên.

Dưới thời Pháp thuộc, với chính sách "chia để trị", năm 1886 thực dân Pháp cải tổ bộ máy hành chính chia Việt Nam thành 3 kỳ. Quảng Điền là một huyện của tỉnh Thừa Thiên trực thuộc xứ Trung Kỳ.

Năm 1954, thực hiện chính sách "chia để trị", bằng Nghị định số: 214/HC, ngày 17 tháng 5 năm 1958, ngụy quyền Sài Gòn đã xáo trộn địa bàn hành chính với nhiều bậc trung gian. Tỉnh Thừa Thiên bị chia nhỏ thành 9 quận trực thuộc Trung nguyên - Trung phần. Trong Tinh thần đó, Quảng Điền bị cắt một số xã của quận Hương Điền, một số xã của quân cũng bị cắt nhập thành các xã mới.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, huyện Quảng Điền có 7 : Quảng Lộc, Quảng Lợi, Quảng Ngạn, Quảng Phú, Quảng Phước, Quảng Thọ, Quảng Vinh

Ngày 11 tháng 3 năm 1977, huyện Quảng Điền sáp nhập với các huyện Hương TràPhong Điền thành huyện Hương Điền

Ngày 6 tháng 1 năm 1983, chia xã Quảng Lợi thành hai xã lấy tên là xã Quảng Lợi và xã Quảng Thái; chia xã Quảng Lộc thành hai xã lấy tên là xã Quảng An và xã Quảng Thành; chia xã Quảng Ngạn thành hai xã lấy tên là xã Quảng Ngạn và xã Quảng Công.

Ngày 29 tháng 9 năm 1990, huyện Hương Điền được chia lại thành ba huyện Hương Trà, Phong Điền và Quảng Điền.

Ngày 17 tháng 3 năm 1997, thành lập thị trấn Sịa, thị trấn huyện lỵ huyện Quảng Điền trên cơ sở 1.118,4 ha diện tích tự nhiên và 8.610 người của xã Quảng Phước.

Huyện có 1 thị trấn và 10 xã như hiện nay.

Hình ảnhSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

Xem thêmSửa đổi

Thừa Thiên Huế

Kinh thành Huế

Phá Tam Giang

Cầu Trường Tiền

Chùa Thiên Mụ

  1. ^ Tổng cục Thống kê