Mở trình đơn chính

Shaman giáo Hàn Quốc

thể loại Wikimedia
Isanmyo, một đền Sin giáo được xây dựng vào 1925 để thờ bốn vị vua Dangun, Taejo, SejongGojong. Nó là một trong những ngôi đền shaman còn tồn tại ở Hàn Quốc.
Khuôn viên của Samseonggung, một đền thờ Hwanin, Hwanung, và Dangun.

Shaman giáo Hàn Quốc, còn được gọi là Mu giáo (tiếng Hàn: 무교 Mugyo "mu [pháp sư] giáo")[1] hoặc Sin giáo (신교 Singyo "thần giáo (神)",[2] là tôn giáo dân tộc là của Triều Tiênngười Triều Tiên.[3] Mặc dù sử dụng đồng nghĩa, hai thuật ngữ này không giống hết nhau:[3] Jung Young Lee mô tả Muism như một hình thức của Sinism - shaman truyền thống trong tôn giáo.[4] Tên khác cho tôn giáo này là Sindo (Tiếng Triều Tiên: 신도, chữ Hán: 神道 "Thần đạo"), Sindo giáo (Tiếng Triều Tiên: 신도교, chữ Hán: 神道敎 Sindogyo "Thần đạo giáo"),[5][note 1] Gosindo (Tiếng Triều Tiên: 고신도, chữ Hán: 古神道 "Way of the Ancestral Gods"),[6][note 2]Pungwoldo (Hanja: 風月道 "Phong Quang Đạo").[7][note 3] Nó xấp xỉ 5-15 triệu tín đồ.

Trong ngôn ngữ Hàn Quốc hiện đại các pháp sư hoặc mu (Hanja: ) được biết đến như một mudang (Hangul: 무당 Hanja: 巫堂) nếu là nữ hoặc baksu nếu là nam, mặc dù khác tên và thuật ngữ được sử dụng.[3][note 4] Tiếng Hàn mu "pháp sư" đồng nghĩa với Tiếng Trung Quốc wu, trong đó xác định cả thầy tế nam và nữ.[4] Vai trò của mudang là hoạt động trung gian giữa linh hồn hoặc thần linh, thông qua gut (nghi lễ), tìm cách giải quyết vấn đề trong sự phát triển cuộc sống con người.[9]

Trung tâm của đức tin là niềm tin vào Haneullim hoặc Hwanin, nghĩa là "nguồn gốc của tất cả",[10] và của tất cả các thần trong tự nhiên,[4] thần tối thượng hoặc tâm cao.[11] Muthần thoại được mô tả như là con cháu của "Vua trên trời", con của "Thánh Mẫu [của Vua trên trời]", với sự trao quyền thường bạn xuống cho dòng dõi hoàng tộc nữ.[12] Tuy nhiên, các thần thoại khác liên kết di sản của đức tin truyền thống đến Dangun, con trai của Vua trên trời và khởi tạo của dân tộc Hàn Quốc.[13]

Mu giáo Hàn Quốc có điểm tương đồng với Vu giáo Trung Quốc,[14] Thần đạo Nhật Bản và truyền thống tôn giáo của Xibia, Mông Cổ, và người Mãn.[14] Như đã nhấn mạnh bởi các nhà nghiên cứu nhân học, thần tổ tiên Đàn Quân của Triều Tiên có liên quan đến Ural-Altaic Tengri "Thiên đường", các pháp sư và hoàng tử.[15][16] Ở nhiều tỉnh ở Triều Tiên các pháp sư vẫn còn được gọi là dangul dangul-ari.[10] Mudang cũng tương tự như miko của người Nhật và Ryukyuan yuta. Mu giáo đã ảnh hướng đến tôn giáo mới ở Triều Tiên, như Cheondo giáoJeung San Do. Theo nhiều nghiên cứu xã hội học, nhiều nhà thờ Kitô hữu ở Triều Tiên sử dụng các thông lệ từ Shaman giáo.[17]

Mục lục

muSửa đổi

Bài chi tiết: Mu (shaman)

Từ Triều Tiên mu được cho là có cùng nguồn gốc với tiếng Trung wu,[18] xác định một tư tế-Saman giáo của cả hai giới. Ngôn ngữ và văn hóa Triều Tiên đã phát triển một thuật ngữ riêng cho mình: đã có trong bản thảo Hoàng gia Triều Tiên, mudang được sử dụng thay vì mu.[19] Ngoài ra mudang dường như nó có nguồn gốc từ tiếng Trung, và ban đầu có nghĩa là "bàn thờ [hoặc đền] của mu" và không phải là người.[19] Một từ nguyên học khác giải thích mudang như bắt nguồn trực tiếp từ Uralo-Altaic thuật ngữ utagan hoặc utakan, cho nữ pháp sư ở Trung Á.[19] Từ Triều Tiên 'Mu" nghĩa là "Thiên đường" của vùng đất Mago (Samshin, Chúa Ba Ngôi). Các tư tế Mu (Heaven) là Muin(巫人) của pháp sư. Sư trong pháp sư là nghĩa của muin (người) của Suri (một trong ba ngôi).

Mudang được sử dụng hầu hết cho pháp sư nữ, tuy nhiên không phải hoàn toàn.[19] Mu nam Triều Tiên được gọi bằng nhiều tên khác nhau, như sana mudang (nghĩa là "mudang nam") trong vùng Seoul, hoặc baksu mudang, ngắn gọn là baksu ("bác sĩ", "thầy thuốc") trong vùng Pyongyang.[19] Có lý do để tin rằng baksu được chỉ định cho pháp sư nam cổ xưa, và giống như sana mudang hoặc baksu mudang được hình thành do sự phổ biến của pháp sư nữ trong thế kỉ qua.[8] Baksu có thể đến từ sự thích ứng với Hàn Quốc của tên các pháp sư nam Ural-Altaic, như baksi, balsi hoặc bahsih.[3] Mudang không phải là người của shaman. Mu nghĩa là "Thiên đường" và sự tôn trọng đối với Thiên đường. Đó là một nghi lễ tôn giáo từ Triều Tiên cổ đại. Dang được coi là Dangun (vua của nước Dan) hoặc Tenguri (Vua từ trời, Thiên Vương hoặc Thần), nhưng Dang(堂) là nơi của Thiên Vương (天神) đến trái đất lần đầu tiên. Nó được tưởng nhớ như Cây đại thụ của Wongsang, với nghĩa là Thần sắp đến và Cây (神壇樹), đó là ý nghĩa của "Cây sự sống" trong Kinh thánh. Vì thế, Mudang là sự tôn trọng nơi thượng đế giáng xuống trần thế. Dang là một chỗ bí mật của thượng đế và là biểu tượng truyền thống của hệ thống tin ngưỡng Triều Tiên hơn suốt 6.000 năm.

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Cùng nguồn gốc của Nhật Bản Shinto và Trung Quốc Shendao.
  2. ^ Gosindo chủ yếu được đề xuất trong ngữ cảnh Daejong giáo.
  3. ^ Pungwoldo lần đầu tiên được sử dụng bởi Choe Chiwon.
  4. ^ Thuật ngữ dangol (Hangul: 당골). Từ mudang là chủ yếu, mặc dù không phải là duy nhất, pháp sư nữ quyết định đến tỉ lệ của họ trong truyền thống Hàn Quốc trong những thế kỉ qua. Điều này mang lại sự phát triển của thuật ngữ khác cho pháp sư nam, bao gồm sana mudang (nghĩa đen "mudang nam") trong vùng Seoul hoặc baksu mudang ("thầy thuốc mudang"), gọi tắt là baksu, trong vùng Pyongyang. Có lý do tin rằng từ baksu là một chỉ định đích thực cho pháp sư nam cổ.[8]

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ Used in: Chang Soo-kyung, Kim Tae-gon. Korean Shamanism – Muism. Jimoondang, 1998.
  2. ^ Used in: Margaret Stutley. Shamanism: A Concise Introduction. Routledge, 2003.
  3. ^ a ă â b Jung Young Lee, 1981. p. 4
  4. ^ a ă â Jung Young Lee, 1981. p. 5
  5. ^ Lee Chi-ran, p. 13
  6. ^ Lee Chi-ran, p. 12
  7. ^ Lee Chi-ran, p. 14
  8. ^ a ă Jung Young Lee, 1981. pp. 3-4
  9. ^ Joon-sik Choi, 2006. p. 21
  10. ^ a ă Jung Young Lee, 1981. p. 18
  11. ^ Jung Young Lee, 1981. p. 17
  12. ^ Jung Young Lee, 1981. pp. 5-12
  13. ^ Jung Young Lee, 1981. p. 13
  14. ^ a ă Jung Young Lee, 1981. p. 21
  15. ^ Sorensen, p. 19-20
  16. ^ Jung Young Lee, 1981. pp. 17-18
  17. ^ Andrew E. Kim. Korean Religious Culture and Its Affinity to Christianity. Korea University, Sociology of Religion, 2000.
  18. ^ Jung Young Lee, 1981. pp. 3-5
  19. ^ a ă â b c Jung Young Lee, 1981. p. 3

Tham khảoSửa đổi

  • Kim, Tae-kon (1998). Korean Shamanism—Muism. Jimoondang Publishing Company. ISBN 89-88095-09-X.  Translated by Chang Soo-kyung.
  • Joon-sik Choi. Folk-Religion: The Customs in Korea. Ewha Womans University Press, 2006. ISBN 8973006282
  • Jung Young Lee. Korean Shamanistic Rituals. Mouton De Gruyter, 1981. ISBN 9027933782
  • Laurel Kendall. Shamans, Nostalgias, and the IMF: South Korean Popular Religion in Motion. University of Hawaii Press, 2010. ISBN 0824833988
  • Sorensen, Clark W. University of Washington. The Political Message of Folklore in South Korea's Student Demonstrations of the Eighties: An Approach to the Analysis of Political Theater. Paper presented at the conference "Fifty Years of Korean Independence", sponsored by the Korean Political Science Association, Seoul, Korea, July 1995.

Đọc thêmSửa đổi

Liên kếtSửa đổi