Tách giãn đáy đại dương

từ từ ra xa sống núi. Tách giãn đá đại dương giúp giải thích quá trình trôi dạt lục địa trong học thuyết kiến tạo mảng. Lực gây chuyển động tách giãn là lực kéo mảng hơn là áp lực magma, mặc dù có hoạt động magma tác động đáng kể tại các trung tâm tách giãn.[1] Magma basalt dâng lên theo đới nứt và nguội lạnh tạo thành đáy biển mới. Các mạch nhiệt dịch xuất hiện phổ biến ở trung tâm tách giãn. Các đá cổ hơn sẽ được tìm thấy nằm xa vùng tách giãn trong khi 9 cm/năm, trung bình khoảng 4–9 cm/năm, và chậm nhỏ hơn 4 cm/năm.[1]

Các học thuyết trước đây (như của Alfred Wegener) về trôi dạt lục địa cho rằng các lục địa "đã cày xới" trên đáy biển. Ý tưởng cho rằng chính đáy biển chuyển động (và mang theo các lục địa cùng với nó) khi nó tách giãn từ một trục trung tâm được đề xuất bởi Harry Hess, Đại học Princeton vào thập niên 1960<ref>H. H. Hess, "Lịch sử các bồn đại dương" (ngày 1 tháng 11 năm 1962). IN: Petrologic studies: a volume in honor of A. F. Buddington. A. E. J. Engel, Harold L. James, và B. F. Leonard đồng tác giả. [New York?]: Hiệp hội

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ a b Tan, Yen Joe; Tolstoy, Maya; Waldhauser, Felix; Wilcock, William S. D. “Dynamics of a seafloor-spreading episode at the East Pacific Rise”. Nature. 540 (7632): 261–265. doi:10.1038/nature20116.

Xem thêmSửa đổi

Liên kết ngoàiSửa đổi