Tòa án hiến pháp Indonesia

Tòa án hiến pháp Nam Dương (tiếng Nam Dương: Mahkamah Konstitusi Republik Indonesia) là một phần của ngành tư pháp chính phủ, nhiệm vụ chính là kiểm hiến theo Hiến pháp, ngoài ra cũng có nhiệm vụ hành chính là xét xử tranh chấp quyền hạn của các cơ quan chính phủ, chung quyết vấn đề đàn hặc và quyết định giải tán chính đảng.

Tòa án Hiến pháp Ấn Ni
Mahkamah Konstitusi Republik Indonesia
National emblem of Indonesia Garuda Pancasila.svg
Thành lậpNgày 13 tháng 8 năm 2003
Quốc giaIndonesia
Vị tríJakarta
Phương pháp kết cấu3 do Hạ viên tiến cử, 3 do Tổng thống, 3 do Tòa án tối cao, đều do Tổng thống bổ nhiệm.
Ủy quyền bởiHiến pháp Ấn Ni
Nhiệm kỳ thẩm phánNăm năm
renewable once
No. chức vụ9
Trang mạngwww.mahkamahkonstitusi.go.id
Chánh tòa hiến pháp Ấn Ni
Đương nhiệmAnwar Usman
TừNgày 2 tháng 4 năm 2018

Tòa thành lập theo tu chính án hiến pháp thứ ba, được Quốc hội Nam Dương phê chuẩn ngày 9 tháng 11 năm 2001, trước đấy nhiệm vụ của tòa do Tòa án tối cao đảm nhiệm.[1]

Lịch sửSửa đổi

 
Trụ sở Tòa hiến pháp nhìn từ trên không

Trước khi tu chính án thứ ba ban hành, nhiệm vụ Tòa hiến pháp do Tòa án tối cao đảm nhiệm.

Tháng 8 năm 2003, Quốc hội thông qua Luật tòa hiến pháp (Luật số 24 năm 2003) và chín thẩm phán bổ nhiệm vào ngày 15 tháng 8, nhậm chức hôm sau. Ngày 15 tháng 10 năm 2003, Tòa án tối cao giao quyền hành, Tòa hiến pháp bắt đầu hoạt động.[2] Chín thẩm phán đầu tiên là:

  • Giáo sư tiến sĩ Jimly Asshiddiqie của Đại học Nam Dương
  • Tiến sĩ Harjono của Đại học Airlangga, Surabaya
  • I Dewa Gede Palguna của Đại học Udayana, Denpasar
  • Tiến sĩ Mohammad Laica Marzuki, là cựu Thẩm phán Tòa án tối cao
  • Maruara Siahaan, cựu Chủ tịch Tòa án cao đẳng Bengkulu
  • Soedarsono, cựu Chủ tịch Tòa án cao đẳng hành chính Surabaya
  • Giáo sư Mukthie Fajar của Đại học Brawijaya, Malang
  • Giáo sư HAS Ahmad Natabaya của Đại học Sriwijaya, Palembang
  • Trung tướng (nghỉ hưu) Roestandi

Lần đầu tiên có học giả nổi tiếng tham gia bàn luận tu chính án hiến pháp và giới thiệu thành lập Tòa hiến pháp bổ nhiệm làm Chánh tòa từ năm 2003 đến 2006, là giáo sư tiến sĩ Jimly Asshiddiqie, khi hết nhiệm kỳ đầu tiên thì bổ nhiệm lại có nhiệm kỳ 2006-2009, ông từ chức sau khi hoàn thành nhiệm kỳ năm năm đầu tiên. Sau năm năm, Tòa hiến pháp cùng với Ủy ban bài trừ tham nhũng xem là biểu tượng của quá trình cải cách thành công ở Nam Dương, việc lãnh đạo do giáo sư tiến sĩ Mohammad Mahfud đảm nhiệm, là chính khách cao cấp của Đảng giác ngộ toàn quốc và nghị viện.

Tòa hiến pháp có thẩm quyền:

Mục đích của việc thành lập tòa là bảo vệ nền dân chủ và hiến pháp theo nguyên tắc pháp trị, quyền lợi hiến định của nhân dân và nhân quyền, hoạt động dễ thấy biến tòa thành cơ quan được kính trọng của nước. Trong cuộc bầu cử Quốc hội cùng cuộc bầu cử Thống thống đầu tiên vào năm 2004, vai trò của tòa nhiều người biết ơn, nhiều phán quyết trong lĩnh vực chính trị, xã hội và kinh tế như phục quyền cựu đảng viên cộng sản, cấm luật chống khủng bố hữu hiệu hồi tố, bãi bỏ điều khoản của luật chống lật đổ và phỉ báng Tổng thống đã ban hành, làm tòa có ảnh hưởng với việc nặn đúc nền dân chủ Nam Dương, việc tòa mà công chúng quan tâm bao gồm quá trình bổ nhiệm thẩm phán, việc phân quyền Tòa hiến pháp với cơ quan khác và cách thức giải quyết vấn đề của tòa.[3]

Giữa năm 2011, Hạ viện sửa đổi Luật tòa hiến pháp 2003,[4] những điều sửa đổi bao gồm thay đổi việc tổ chức hội đồng đao đức, thêm điều kiện và kinh nghiệm cần thiết để làm thẩm phán, giảm nhiệm kỳ Chánh tòa và Phó chánh tòa xuống hai năm rưỡi từ ba năm và tăng tuổi nghỉ hưu bắt buộc lên 70 từ 67, chánh tòa đầu tiên Jimly Asshidiqie phản đổi yêu cầu thay đổi tổ chức hội đồng đạo đức, gọi là "tầm phào".

Tháng 10 năm 2013, để cải thiện tiêu chuẩn bổ nhiệm làm thẩm phán sau khi Chánh tòa đương thời Akil Mochtar bị bắt, Tổng thống Susilo Bambang Yudhoyono ban hành sắc lệnh thay luật tên là Peraturan Pemerintah Pengganti Undang-undang hay Perppu, quy định điều kiện chọn thẩm phán mới, theo sắc lệnh Thẩm phán Tòa hiến pháp không thể có quan hệ với chính đảng trong ít nhất bảy năm và phải do ủy ban bổ nhiệm độc lập kiểm tra, ngoài ra ủy ban đạo đức thường vụ phải thành lập để giám sát hoạt động của tòa, vào ngày 19 tháng 12 năm 2013 Quốc hội phê chuẩn Perppu.[5]

Quyền hànhSửa đổi

Tòa hiến pháp có cùng địa vị pháp lý như Tòa án tối cao, quyền hành ấn định trong Điều 24C Hiến pháp bao gồm kiểm hiến pháp luật, xét xử tranh chấp quyền hạn, giải tán chính đảng, xét xử tố tụng bầu cử, và phải phán quyết về yêu cầu miễn chức Tổng thống.

Thẩm quyền xét xử tranh chấp bầu cử[6] ban đầu hạn chế xuống chỉ với cuộc tuyển cử, nhưng từ năm 2009 định nghĩa mở rộng mà bao gồm bầu cử địa phương. Đến hiện tại, hầu hết tố tụng ở tòa xoay quanh vấn đề kiểm hiến, kết quả bầu cử tranh chấp và tranh chấp quyền hạn, Tòa án tối cao tiếp tục hành sử quyền kiểm hiến không chính thức.[7]

Một vấn đề nghiêm trọng của tòa, như phần khác của hệ thống pháp luật, là việc thi hành phán quyết, khả năng thi hành của hệ thống tòa án thường khá yếu, vài năm trở lại công chức địa phương, trong vài trường hợp, từ chối thi hành phán quyết Tòa hiến pháp.[8]

Việc tổ chứcSửa đổi

Chánh tòaSửa đổi

Chánh tòa là thẩm phán do thành viên tòa bầu.

Phó chánh tòaSửa đổi

Phó chánh tòa hiến pháp Nam Dương là thẩm phán cao cấp thứ hai của tòa, là thẩm phán do chín thành viên bầu như Chánh tòa.

Thẩm phánSửa đổi

Hiến pháp quy định rằng Tòa hiến pháp phải có sáu thẩm phán, Hạ viện, Tổng thống và Tòa án tối cao mỗi có quyền bổ nhiệm ba thẩm phán có nhiệm kỳ năm năm.[9][10]

Sau khi Patrialis Akbar bị miễn chức vào tháng 1 năm 2017[11] và Saldi Isra bổ nhiệm thay thế vào tháng 4,[12] Tòa hiến pháp bao gồm:[13]

  • Arief Hidayat (Chánh tòa)
  • Anwar Usman (Phó chánh tòa)
  • Enny Nurbaningsih
  • Aswanto
  • Wahiduddin Adams
  • I Dewa Gede Palguna
  • Suhartoyo
  • Manhan Sitompul
  • Saldi Isra[14]

Quá trình bổ nhiệm thẩm phán thường gây tranh cãi, như ví dụ vào giữa tháng 8 năm 2013, Tổng thống Susilo Bambang Yodhoyono bổ nhiệm thẩm phán mới, Patrialis Akbar, để thay thể thẩm phán nghỉ hưu Achmad Sodiki và tái bổ nhiệm cựu thẩm phán Maria Indrati, việc bổ nhiệm bị nhóm nhà hoạt động pháp lý kiện thắng ở Tòa án hành chính Jakarta vào tháng 12 năm 2013,[15] nhưng kháng cáo của Yudhoyono thay mặt Akbar cùng Indrati cuối cùng thành công.[16]

Cựu thẩm phánSửa đổi

Cựu thẩm phán bao gồm:[17]

  • Ahmad Fadlil Sumadi
  • Akil Mochtar (cựu Chánh tòa)
  • Hamdan Zoelva (cựu Phó chánh tòa)
  • Muhammad Alim
  • Patrialis Akbar
  • Maria Farida Indrati

Tổng thư kýSửa đổi

Tổng thư ký Tòa hiến pháp (Sekretaris Jenderal) là công chức đảm nhiệm quản lý kỹ thuật tòa, đến tháng 9 năm 2019 chức vụ do M. Guntur Hamzah giữ,[18] Tổng thư ký lãnh đạo:

  • Phòng quy hoạch giám sát (Biro Perencanaan dan Pengawasan)
  • Phòng tài chính tựu nghiệp (Biro Keuangan dan Kepegawaian)
  • Phòng quan hệ công chúng và lễ nghi (Biro Hubungan Masyarakat dan Protokol)
  • Phòng tổng vụ (Biro Umum)
  • Trung tâm nghiên cứu và phân tích tố tụng, quản lý kỹ thuật thông tấn và thông tin (Pusat Penelitian dan Pengkajian Perkara, Pengelolaan Teknologi Informasi dan Komunikasi)
  • Trung tâm giáo dục Pancasila và hiến pháp (Pusat Pendidikan Pancasila dan Konstitusi)

Thư ký tòaSửa đổi

Thư ký tòa hiến pháp (Panitera) đảm nhiệm quản lý tư pháp, giám sát hai Thư ký tòa sơ cấp, Thư ký I giúp đỡ việc kiểm hiến, xét xử tranh chấp quyền hạn và tranh chấp bầu cử Quốc hội, Tổng thống, Thư ký II giúp đỡ việc miễn chức, giải tán chính đảng và xét xử tranh chấp bầu cử địa phương.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  • Denny Indrayana (2008) Indonesian Constitutional Reform 1999-2002: An Evaluation of Constitution-Making in Transition, Kompas Book Publishing, Jakarta ISBN 978-979-709-394-5
  • Jimly Asshiddiqie (2009), "The Constitutional Law of Indonesia: A Comprehensive Overview", Thompson Sweet & Maxwell Asia, Singapore.

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Denny Indrayana (2008), pp. 241, 266
  2. ^ Constitutional Court Website: History of The Constitution Court accessed 17 May 2009
  3. ^ Prodita Sabarini and Ina Parlina, 'Constitutional Court: Independence of the last resort', The Jakarta Post, 3 May 2013.
  4. ^ 'Constitutional Court's power to be limited Lưu trữ 17 tháng 10 2016 tại Wayback Machine', The Jakarta Globe, 15 June 2011. Dicky Christanto, 'House passes amendments to Constitutional Court law', The Jakarta Post, 22 June 2011
  5. ^ Haeril Halim and Ina Parlina, 'House endorses SBY's MK reform plan', The Jakarta Post, 20 December 2013.
  6. ^ Jimly Asshiddiqie, The Constitutional Law of Indonesia: A Comprehensive Overview, Thompson Sweet & Maxwell Asia (2009).
  7. ^ Palmer, Wayne; Missbach, Antje (2018). “Judicial Discretion and the Minimum Statutory Sentence for Migrant Smuggling through Indonesia”. Asian Journal of Law and Society (bằng tiếng Anh): 1–19. doi:10.1017/als.2018.7. ISSN 2052-9015.
  8. ^ See International Crisis Group, Indonesia: Defying the State Lưu trữ 2 tháng 9 2012 tại Wayback Machine, Update Briefing, Asia Briefing No 138, 30 August 2012.
  9. ^ Ina Parlina and Margareth S Aritonang, 'House begins selection of new Constitutional Court justice', The Jakarta Post, 28 February 2013.
  10. ^ Ina Parlina, Jokowi appoints PDI-P cadre as new justice. Jakarta Post, 7 January 2015. Accessed 25 October 2016.
  11. ^ Yustinus Paat and Eko Prasetyo, Patrialis Akbar Dismissed From Constitutional Court. Jakarta Globe, 28 January 2017. Accessed 2 February 2017.
  12. ^ “Saldi Isra hopes to bring change as youngest constitutional court justice”. The Jakarta Post. 11 tháng 3 năm 2017.
  13. ^ Biographical details of the judges are at the official website of the Court.
  14. ^ “Saldi Isra hopes to bring change as youngest constitutional court justice”. The Jakarta Post. 11 tháng 3 năm 2017.
  15. ^ Ina Parlina, 'Administrative court strips Patralis of MK seat', The Jakarta Post, 24 December 2013.
  16. ^ Simon Butt, The Constitutional Court and Democracy in Indonesia, pg. 41. Leiden: Brill Publishers, 2015. ISBN 9789004250598
  17. ^ Prodita Sabarini and Ina Parlina, 'Profiles of new Constitutional Court justices', The Jakarta Post, 3 May 2013.
  18. ^ “Struktur Organisasi”. The Constitutional Court. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2019.