Mở trình đơn chính

Tashkent (tiếng Uzbek: Тошкент, Toshkent, [tɒʃˈkent]; tiếng Nga: Ташкент, [tɐʂˈkʲɛnt]) là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Uzbekistan, cũng như là thành phố đông dân nhất Trung Á với dân số là 2.309.300 (2012).[1] Thành phố nằm ở mạn đông bắc đất nước, ngay gần biên giới với Kazakhstan.

Tashkent
tiếng Uzbek: Тошкент
tiếng Nga: Ташкент
—  Thủ đô  —
International Business Center. Tashkent city.jpg
Vue de l'Aqua-Park - Tachkent.jpgBunyodkor Stadium.jpg
[[File:||132px]]Hazrati Imam Complex (220247571).jpeg
Успенский кафедральный собор в Ташкенте.JPGTachkent-Centre.jpg
Tashkent, Paque Navoi 3.jpgTimur Lane Museum, Tashkent, Uzbekistan.JPG
Ấn chương chính thức của Tashkent
Ấn chương
Tashkent trên bản đồ Uzbekistan
Tashkent
Tashkent
Vị trí ở Uzbekistan
Tọa độ: 41°16′0″B 69°13′0″Đ / 41,26667°B 69,21667°Đ / 41.26667; 69.21667
Quốc giaFlag of Uzbekistan.svg Uzbekistan
Diện tích
 • Tổng cộng334.8 km2 (129.3 mi2)
Dân số (2014)
 • Tổng cộng2.352.900
 • Mật độ7,000/km2 (18,000/mi2)
Múi giờ  (UTC+5)
100000
Mã ISO 3166UZ-TK sửa dữ liệu
Thành phố kết nghĩaTunis, Berlin, Istanbul, Dnipro, Courtrai, Marrakech, Patiala, Zaragoza, Seattle, Thượng Hải, Skopje, Tripoli, Varna, Karachi, Haskovo sửa dữ liệu
Trang webhttp://tashkent.uz/

Vời thời kỳ đầu, Tashkent được ảnh hưởng bởi văn hóa SogdiaTurk bản địa, trước khi Hồi giáo được du nhập vào thế kỷ VIII. Sau khi bị quân Mông Cổ của Thành Cát Tư Hãn chiếm đóng và cướp phá năm 1219, thành phố được xây dựng lại, đồng thời hưởng lợi từ giao thương qua Con đường Tơ lụa. Từ thế kỷ XVIII- thế kỷ XIX, đây là một thành bang độc lập, trước khi bị Hãn quốc Kokand tái chiếm. Năm 1865, nó rơi vào tay Đế quốc Nga, và trở thành thủ phủ của Turkestan thuộc Nga. Thời Liên Xô, Tashkent chứng kiến sự phát triển mạnh về sự thay đổi thành phần dân cư do chính sách buộc di dân của chính quyền.

Ngày nay, là thủ đô của nước Uzbekistan độc lập, Tashkent vẫn là nơi cư ngụ của nhiều dân tộc, tuy người Uzbek vẫn chiếm số đông. Năm 2009, thành phố chào mừng 2.200 năm lịch sử.[2]

Lịch sửSửa đổi

Trong suốt lịch sử lâu dài của thành phố, Tashkent đã có những thay đổi khác nhau trong tên gọi cũng như liên kết chính trị và tôn giáo.

Lịch sử ban đầuSửa đổi

Tashkent được người dân cổ đại định cư như một ốc đảo trên sông Chirchik, gần chân núi của dãy núi Tây Thiên Sơn. Trong thời cổ đại, khu vực này có tên là Beitian, có nghĩa là "kinh đô mùa hè" của liên minh Kangju. Một số học giả tin rằng có một tòa tháp bằng đá được nhắc bởi Claudius Ptolemaeus và các nguồn từ những người du mục khác trên con đường tơ lụa đã đề cập đến khu định cư này ("Tashkent" có nghĩa là "lâu đài bằng đá"). Tháp này được cho là đã đánh dấu ranh giới của châu ÂuTrung Quốc. Tuy nhiên, các học giả khác không đồng ý với nhận dạng này, mặc dù nó vẫn là một trong bốn địa điểm có thể xảy ra nhất đối với Tháp đá.

Thành phố ChachSửa đổi

Trong thời kỳ tiền Hồi giáo và đầu Hồi giáo, thị trấn và tỉnh này được gọi là Chach. Các Shahnameh của Ferdowsi cũng nhắc đến thành phố với cái tên Chach. Sau đó, thị xã được gọi là Chachkand / Chashkand, có nghĩa là "thành phố Chach". Nơi đây là trạm dừng chân của các thương nhân trên Con đường tơ lụa giao dịch các loại hàng hóa, trong đó nổi bật là đá bán quý, vì thế Chach được giới thương nhân đặt cho mệnh danh là “thế giới đá” hay “thành phố ngọc lam”

Triều đình Chach có một kinh đô hình vuông được xây dựng từ thế kỷ 5 đến 3 TCN, cách sông Syr Darya khoảng 8 km về phía nam. Vào thế kỷ thứ 7, Chach có hơn 30 thị trấn và mạng lưới hơn 50 kênh rạch, tạo thành một trung tâm thương mại giữa người Sogdngười Thổ Nhĩ Kỳ. Vị sư Xuánzàng 玄奘 (602/603? - 664 AD), người đã đi từ Trung Quốc đến Ấn Độ qua Trung Á, đề cập đến tên của thành phố là Zhěshí 赭 時. Biên niên sử Trung Quốc Suí shū 隋), Běi shǐ 北) và Táng shū 唐 書 ("Sách Táng"), đề cập đến một tên gọi là Shí 石 hoặc Zhěshí 赭 時với một thủ đô cùng tên kể từ thế kỷ thứ V sau công nguyên.

Vào đầu thế kỷ 8, khu vực này đã bị người Hồi giáo chinh phục.

Lịch sử thời kì Hồi giáoSửa đổi

Tên Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại của Tashkent (Thành phố Đá) xuất phát từ luật Kara-Khanid vào thế kỷ thứ 10 ("Tash" theo tiếng Turkic có nghĩa là đá). Sau thế kỷ 16, tên này phát triển từ Chachkand / Chashkand đến Tashkand. Cách viết chữ hiện đại của "Tashkent" phản ánh chính tả của tiếng Nga và ảnh hưởng Xô viết của thế kỷ 20.

Mông Cổ chinh phục và hậu quảSửa đổi

Thành phố này đã bị phá hủy bởi Thành Cát Tư Hãn vào năm 1219 và mất đi phần lớn dân số do sự phá hủy của đế quốc Khwarezmid từ Mông Cổ vào năm 1220. Dưới triều đại Timurid và các triều đại Shaybanid, dân số và văn hoá của thành phố dần dần hồi sinh như là một trung tâm chiến lược nổi bật về thương mại dọc theo con đường tơ lụa.

Kokand khanateSửa đổi

Năm 1809, Tashkent được sáp nhập vào hãn quốc Kokand. Vào thời điểm đó, Tashkent có dân số khoảng 100.000 người và được xem là thành phố giàu nhất ở Trung Á. Thành phố phát triển mạnh thông qua thương mại với Nga nhưng bị áp đặt dưới mức thuế cao của Kokand. Giáo sĩ Tashkent cũng ủng hộ hàng giáo sĩ của Bukhara hơn là của Kokand. Tuy nhiên, trước khi Emir của Bukhara có thể lợi dụng sự bất mãn này, quân đội Nga đã đến.

Thời kì thuộc NgaSửa đổi

 
Alexander Nevsky Cathedral được xây bởi Giáo hội Chính thống giáo Nga ở Tashkent.

Vào tháng 5 năm 1865, Mikhail Grigorevich Chernyayev (Cherniaev) âm mưu hành động chống lại lệnh của sa hoàng, đã tổ chức cuộc tấn công ban đêm táo bạo chống lại chính quyền thành phố với bức tường dài 25 cây số (16 dặm) với 11 cửa và 30.000 người bảo vệ. Trong khi một đội ngũ nhỏ đã tổ chức một cuộc tấn công khác, thì lực lượng chính đã xuyên thủng các bức tường, do một linh mục Giáo hội Chính thống giáo Nga chỉ trang bị một cây thánh giá. Mặc dù các đáp trả về quốc phòng gặp nhiều khó khăn, người Nga đã chiếm được thành phố này sau hai ngày chiến đấu vất vả khiến 25 người chết so với hàng nghìn vệ binh (bao gồm cả Alimqul, người cai trị hãn quốc Kokand). Chernyayev gọi là "Sư tử của Tashkent" từ các trưởng lão thành phố, tổ chức một chiến dịch "trái tim và lòng" để giành được lòng dân. Ông ta bãi bỏ thuế trong một năm, cưỡi ngựa qua đường phố và chợ trời để gặp gỡ, giúp đỡ những người dân thường và tự bổ nhiệm mình là "Thống đốc quân đội của Tashkent". Chernyayev đề xuất với sa hoàng Alexander II của Nga rằng thành phố sẽ được tạo thành một hãn quốc độc lập dưới sự bảo vệ của Nga.

Sa hoàng đã khen ngợi Chernyayev và những thuộc hạ của ông bằng những huy chương và tiền thưởng, nhưng coi tướng tổng quát là "súng đại bác" và nhanh chóng thay thế ông ta bằng Tướng Konstantin Petrovich von Kaufman. Không được độc lập, Tashkent trở thành thủ đô của vùng lãnh thổ mới của Nga Turkistan, với Kaufman là Thống đốc đầu tiên. Một căn cứ quân sự và khu định cư của người Nga đã được xây dựng trên kênh Ankhor từ khu phố cổ, người Nga và các thương gia đổ xô vào. Tashkent là một trung tâm của gián điệp trong cuộc chiến tranh Ván Cờ Lớn giữa Nga và Vương quốc Anh trên khu vực Trung Á. Quân đội Turkestan được thành lập như là một phần của các cuộc cải cách quân sự năm 1874. Tuyến đường sắt Trans-Caspian được xây dựng đến năm 1889, và các công nhân đường sắt xây dựng nó cũng định cư ở Tashkent, mang theo mầm mồng của chủ nghĩa Bolshevik.

Ảnh hưởng từ Cách mạng tháng MườiSửa đổi

 
Tashkent, 1910

Với sự sụp đổ của đế quốc Nga, Chính phủ Lâm thời Nga đã xóa bỏ tất cả các hạn chế dân sự dựa trên tôn giáo và quốc tịch, góp phần vào sự nhiệt tình của địa phương cho cuộc Cách mạng Tháng Hai. Viên chức của Liên Xô và Công nhân đã sớm thành lập, nhưng đại diện chủ yếu là cư dân Nga, chiếm khoảng một phần năm dân số Tashkent. Các nhà lãnh đạo Hồi giáo nhanh chóng thành lập Hội đồng Hồi giáo Tashkent (Tashkand Shura-yi-Islamiya) có trụ sở tại khu phố cổ. Ngày 10 tháng 3 năm 1917, có một cuộc diễu hành với các công nhân người Nga đi diễu hành với những lá cờ đỏ, lính Nga hát La Marseillaise cùng hàng ngàn người Trung Á ở địa phương. Sau nhiều bài phát biểu, Thống đốc Aleksey Kuropatkin đã kết thúc các sự kiện bằng chữ "Sự trường tồn là một nước Nga tự do".

Hội nghị Hồi giáo Turkestan đầu tiên được tổ chức tại Tashkent 16-20 tháng 4 năm 1917. Giống như Hội đồng Hồi giáo, nó bị chi phối bởi các nhà cải cách Hồi giáo Jadid. Một phe bảo thủ hơn xuất hiện ở Tashkent tập trung quanh Ulema. Phe này đã thành công hơn trong cuộc bầu cử địa phương vào tháng 7 năm 1917. Họ lập nên một liên minh với những người bảo thủ Nga, trong đó phe theo Liên Xô trở nên triệt để hơn. Nỗ lực của Liên Xô nắm quyền vào tháng 9 năm 1917 trở nên không thành công.

Tháng 4 năm 1918, Tashkent trở thành thủ đô của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết tự trị Turkestan (Turkestan ASSR). Chế độ mới bị đe doạ bởi lực lượng từ Triều TiênBasmachi; cuộc nổi dậy từ bên trong, đã bị ra lệnh đàn áp từ Moskva. Năm 1930, Tashkent nằm trong biên giới của SSR Uzbek, và trở thành thủ phủ chính thức của SSR Uzbek, thay thế cho Samarkand.

Thời kì Xô viếtSửa đổi

Thành phố bắt đầu được công nghiệp hóa vào những năm 1920 và 1930.

 
Tashkent, 1917

Vi phạm Hiệp ước Molotov-Ribbentrop, Đức Quốc xã đã xâm lược Liên Xô vào tháng 6 năm 1941. Chính phủ đã quyết định chuyển các nhà máy từ miền Tây nước NgaUkraine tới Tashkent để bảo vệ năng lực công nghiệp Xô viết. Điều này đã dẫn tới sự gia tăng lớn trong ngành công nghiệp của thành phố trong Chiến tranh Thế giới thứ hai.

Liên Xô cũng huy động di tản hầu hết các emigra của cộng sản Đức tới Tashkent. Dân số Nga ở thành phố tăng mạnh khi đến sơ tán từ các vùng chiến sự đã tăng tổng dân số Tashkent lên hơn một triệu người. Nga và Ukraina cuối cùng bao gồm hơn một nửa tổng số cư dân của Tashkent. Nhiều người tị nạn trước đây vẫn ở Tashkent để sống sau chiến tranh, thay vì trở về nhà cũ.

Trong thời kỳ hậu chiến, Liên Xô đã thành lập nhiều cơ sở khoa học và kỹ thuật tại Tashkent.

Vào ngày 10 tháng 1 năm 1966, Thủ tướng Ấn Độ Lal Bahadur Shastri và Tổng thống Pakistan Ayub Khan đã ký một hiệp ước ở Tashkent với Thủ tướng Xô viết Alexei Kosygin làm hòa giải viên. Vào ngày hôm sau, Shastri chết đột ngột, theo báo cáo là do một cơn đau tim. Người ta cho rằng Shastri đã bị giết chết vì bị hạ độc từ nước ông uống.

Vào ngày 26 tháng 4 năm 1966, phần lớn thành phố cũ bị phá hủy bởi trận động đất. Hơn 300.000 cư dân đã bị bỏ rơi vô gia cư. Khoảng 78.000 căn nhà thiết kế nghèo nàn đã bị phá hủy, chủ yếu ở những khu vực dày đặc của thành phố cổ, nơi mà ngôi nhà adobe truyền thống chiếm ưu thế. Các nước cộng hòa Xô viết, và một số nước khác như Phần Lan, đã gửi "tiểu đoàn các nước huynh đệ" và các nhà quy hoạch đô thị để giúp xây dựng lại Tashkent bị tàn phá. Họ đã tạo ra một thành phố mô hình của Liên Xô trên những con đường rộng lớn trồng cây che bóng, công viên, những quảng trường bao la cho những cuộc diễu hành, đài phun nước, tượng đài, và các khối nhà chung cư. Khoảng 100.000 ngôi nhà mới được xây dựng vào năm 1970, nhưng các nhà xây dựng đã chiếm nhiều người, chứ không phải là người vô gia cư ở Tashkent. Tiếp tục phát triển trong những năm tiếp theo tăng quy mô của thành phố với những phát triển mới lớn trong khu vực Chilonzor, phía đông bắc và đông nam của thành phố.

 
Tượng đài Chiến thắng in trên tem của Liên Xô năm 1979

Vào thời điểm sự sụp đổ của Liên bang Xô viết năm 1991, Tashkent là thành phố lớn thứ tư của Liên Xô và là trung tâm nghiên cứu trong các lĩnh vực khoa học và kỹ thuật.

Do trận động đất tầm 7-8 độ richter ngày 26 tháng 4 năm 1966 và sự phát triển nhanh chóng của Liên Xô, ít di sản kiến ​​trúc trong lịch sử cổ đại của Tashkent vẫn còn tồn tại. Còn rất ít những kiến trúc đánh dấu tầm quan trọng của thành phố như một điểm giao dịch trên con đường Tơ lụa lịch sử.

Thủ đô của UzbekistanSửa đổi

 
Công viên Alisher Navoiy

Tashkent là thủ đô và là thành phố quốc tế hóa nhất ở Uzbekistan. Thành phố được ghi nhận bởi những con phố nhiều cây xanh, nhiều đài phun nước, và những công viên, ít nhất là cho tới khi các chính sách địa phương bắt đầu có hiệu lực vào năm 2009

Từ năm 1991, thành phố đã thay đổi về mặt kinh tế, văn hoá và kiến ​​trúc. Sự phát triển mới đã thay thế các biểu tượng của thời kỳ Xô viết. Tượng của Lenin đã được thay thế bằng một quả địa cầu, có bản đồ địa lý của Uzbekistan. Các tòa nhà từ thời Liên Xô đã được thay thế bằng những tòa nhà hiện đại mới. Khu "Downtown Tashkent" bao gồm tòa nhà Ngân hàng NBU 22 tầng, khách sạn Intercontinental, Trung tâm Kinh doanh Quốc tế và Tòa nhà Plaza.

 
Khu vườn Nhật Bản ở Tashkent

Quận kinh doanh Tashkent là một quận đặc biệt, được thành lập để phát triển các doanh nghiệp nhỏ, vừa và lớn ở Uzbekistan.

Năm 2007, Tashkent được báo Moscow News đặt tên là "thủ đô văn hoá của thế giới Hồi giáo" vì thành phố này có nhiều nhà thờ Hồi giáo lịch sử và các địa điểm quan trọng của Hồi giáo, bao gồm cả trường Đại học Hồi giáo. Tashkent có Samarkand Kufic Quran, một trong những bản sao bằng văn bản đầu tiên của kinh Koran, đã được đặt tại thành phố này từ năm 1924.

Địa lí và khí hậuSửa đổi

Địa líSửa đổi

 
Tashkent nhìn từ vệ tinh năm 2010
Tashkent
Biểu đồ khí hậu (giải thích)
123456789101112
 
 
55
 
 
6
−3
 
 
47
 
 
8
−2
 
 
72
 
 
14
4
 
 
64
 
 
22
10
 
 
32
 
 
27
14
 
 
7.1
 
 
33
18
 
 
3.5
 
 
36
19
 
 
2
 
 
34
17
 
 
4.5
 
 
29
12
 
 
34
 
 
21
7
 
 
45
 
 
14
3
 
 
53
 
 
9
0
Trung bình tối đa và tối thiểu. Nhiệt độ tính theo °C
Tổng lượng giáng thủy tính theo mm
Nguồn: WMO[3]

Tashkent nằm ở tọa độ 41 ° 18'N 69 ° 16'E, tọa lạc ở phía Đông của Uzbekistan, nằm trên đồng bằng được tưới nước tươi tốt về phía tây của dãy núi Altay trên đường giữa ShymkentSamarkand. Tashkent nằm ở vị trí hợp lưu của sông Chirchiq và một số chi lưu của nó và được xây dựng trên các trầm tích bồi tụ sâu đến 15 mét (49 ft). Thành phố này nằm trong khu vực kiến tạo năng động, dẫn đến xảy ra rất nhiều dư chấn và một số trận động đất. Thời gian địa phương ở Tashkent là UTC / GMT + 5.

Khí hậuSửa đổi

Tashkent có khí hậu Địa Trung Hải (Köppen: Csa) với ảnh hưởng mạnh mẽ của khí hậu lục địa (Köppen: Dsa). Tashkent trải qua mùa đông lạnh giá và mùa hè khô và nóng. Mùa đông thường lạnh dưới 0 °C và thường xuyên có tuyết, kéo dài từ tháng 12 đến tháng 2. Hầu hết lượng mưa xuất hiện trong những tháng này. Thành phố hai lần trải qua lượng mưa đạt đỉnh là vào đầu mùa đông và mùa xuân. Mô hình lượng mưa bất thường hơi khác một phần do độ cao 500 m (khoảng 1600 bộ). Mùa hè ở Tashkent dài, thường kéo dài từ tháng 5 đến tháng 9. Tashkent có thể rất nóng vào tháng 7 và tháng 8. Thành phố có lượng mưa rất ít trong mùa hè, đặc biệt từ tháng 6 đến tháng 9.

Dữ liệu khí hậu của Tashkent (1981–2010)
Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm
Cao kỉ lục °C (°F) 22.2 25.7 32.5 36.4 39.9 43.0 44.6 43.1 39.8 37.5 31.1 27.3 44,6
Trung bình cao °C (°F) 6.9 9.4 15.2 22.0 27.5 33.4 35.6 34.7 29.3 21.8 14.9 8.8 21.63
Trung bình ngày, °C (°F) 1.9 3.9 9.4 15.5 20.5 25.8 27.8 26.2 20.6 13.9 8.5 3.5 14.79
Trung bình thấp, °C (°F) −1.5 0.0 4.8 9.8 13.7 18.1 19.7 18.1 13.0 7.8 4.1 0.0 8.97
Thấp kỉ lục, °C (°F) −28
(−18)
−25.6 −16.9 −6.3 −1.7 3.8 8.2 3.4 0.1 −11.2 −22.1 −29.5 −29,5
Giáng thủy mm (inch) 57.8
(2.276)
57.2
(2.252)
64.8
(2.551)
59.8
(2.354)
40.9
(1.61)
10.8
(0.425)
3.5
(0.138)
1.9
(0.075)
5.9
(0.232)
29.3
(1.154)
41.3
(1.626)
53.6
(2.11)
426,8
(16,803)
độ ẩm 73 68 62 60 53 40 39 42 45 57 66 73 56,5
Số ngày giáng thủy TB 11.1 9.6 11.4 9.5 7.0 3.2 1.3 0.7 1.5 4.8 7.3 9.5 76,9
Số ngày tuyết rơi TB 13 8 1 0 0 0 0 0 0 0.2 2 8 32,2
Số giờ nắng trung bình hàng tháng 117.3 125.3 165.1 216.8 303.4 361.8 383.7 365.8 300.9 224.8 149.5 105.9 2.820,3
Nguồn #1: Centre of Hydrometeorological Service of Uzbekistan,[4] World Meteorological Organisation[3]
Nguồn #2: Pogoda.ru.net (record low and record high temperatures),[5] NOAA (mean monthly sunshine hours, 1961–1990)[6]

Nhân khẩuSửa đổi

 
Một khu cao ốc chung cư

Tính đến năm 1983, dân số Tashkent lên đến 1.902.000 người sống trong một khu vực thành phố có diện tích 256 km2 (99 sq mi). Đến năm 1991, (sau thời Liên bang Xô viết) số người thường trú tại thủ đô đã tăng lên khoảng 2.136.600 người. Tashkent là thành phố đông dân thứ tư của Liên Xô cũ, sau Moskva, Leningrad (St. Petersburg) và Kiev. Ngày nay, Tashkent vẫn là thành phố đông dân thứ tư ở các nước CIS và Baltic. Dân số của thành phố là 2.295.300 người vào năm 2004.

Vào năm 2008, cấu trúc nhân khẩu học của Tashkent như sau:

63,0% - người Uzbeks 20,0% - người Nga 4,5% - người Tatar 2,2% - người Triều Tiên 2,1% - người Tajiks 1,2% - người Duy Ngô Nhĩ 7,0% - nguồn gốc các dân tộc khác

Hành chínhSửa đổi

 
Một góc Tashkent
 
Đường phố ở Tashkent

Tashkent hiện tại được chia thành các quận như sau (Uzbek:Tuman}}):

Nr District Population
(2009)[7]
Area
(km²)[7]
Density
(area/km²)[7]
Map
1 Bektemir 27,500 20.5 1,341  
2 Chilanzar 217,000 30.0 7,233  
3 Yashnobod 204,800 33.7 6,077  
4 Mirobod 122,700 17.1 7,175  
5 Mirzo Ulugbek 245,200 31.9 7,687  
6 Sergeli 149,000 56.0 2,661  
7 Shaykhontohur 285,800 27.2 10,507  
8 Olmazar 305,400 34.5 8,852  
9 Uchtepa 237,000 28.2 8,404  
10 Yakkasaray 115,200 14.6 7,890  
11 Yunusabad 296,700 41.1 7,219  

Các địa danhSửa đổi

 
Cung điện Prince Romanov
 
Bảo tàng văn học Alisher Navoi and nhà hát Ballet
 
Bảo tàng Mĩ thuật

Sự tàn phá của phần lớn các di tích cổ trong cuộc cách mạng Nga (1917) và sau đó là trận động đất năm 1966 đã phá hủy đáng kể phần còn lại của di sản kiến ​​trúc truyền thống của Tashkent. Tuy nhiên, Tashkent vẫn còn rất phong phú với các bảo tàng và các di tích thời Xô viết. Chúng bao gồm:

  • Kukeldash Madrasah. Có niên đại từ thời Abdullah Khan II (1557-1598) hiện đang được Hội đồng Tôn giáo Mawarannahr của Hồi giáo khôi phục. Có đề xuất biến nó trở thành một viện bảo tàng, nhưng nó hiện đang được sử dụng như một madrassah.
  • Chorsu Bazaar, nằm gần Kukeldash Madrassa. Thị trường ngoài trời khổng lồ này là trung tâm của thị trấn Tashkent cũ. Mọi thứ đều có thể tưởng tượng được để bán.
  • Nhà thờ Hồi giáo Telyashayakh (Nhà thờ Hồi giáo Khast Imam). Nó chứa Uthman Qur'an, được coi là hiện vật lâu đời nhất còn sót lại thời Qur'an trên thế giới. Có niên đại từ năm 655 và bị vấy máu của thánh nhân bị giết chết, Uthman, nó đã được Timur đưa đến Samarkand, bị quân Nga chiếm giữ như một huy hiệu chiến tranh và đưa tới Saint Petersburg. Nó đã được trả về Uzbekistan vào năm 1924.
  • Lăng mộ Yunus Khan. Đây là một nhóm ba lăng mộ thế kỷ 15, được phục hồi vào thế kỷ 19. Lớn nhất là ngôi mộ của Yunus Khan, ông nội của người sáng lập đế quốc Mogul Babur.
  • Cung điện Hoàng tử Romanov. Trong thế kỷ 19, Đại công tước Nikolai Konstantinovich, người anh họ đầu tiên của Aleksandr III của Nga đã bị trục xuất sang Tashkent vì một số giao dịch liên quan đến đến đồ trang sức vương miện Nga. Cung điện của ông vẫn còn tồn tại ở trung tâm của thành phố. Từng là một viện bảo tàng, nó đã được sử dụng bởi Bộ Ngoại giao.
  • Nhà hát Opera và Ballet Alisher Navoi, được xây dựng bởi cùng một kiến ​​trúc sư đã thiết kế lăng mộ của Lenin ở Moscow, Aleksey Shchusev, với sự hỗ trợ của những tù nhân lao động chiến tranh Nhật Bản trong Thế chiến II. Nó tổ chức ba lê và opera Nga.
  • Bảo tàng Mỹ thuật Uzbekistan. Nó chứa một bộ sưu tập lớn của nghệ thuật từ thời kỳ tiền Nga, bao gồm bức tranh Sogdian, tượng Phật giáo và nghệ thuật Zoroastrian, cùng với một bộ sưu tập hiện đại hơn của nghệ thuật áp dụng thế kỷ 19 và 20, chẳng hạn như treo thêu suzani. Được quan tâm nhiều hơn là bộ sưu tập lớn các bức tranh "mượn" từ Hermitage bởi Grand Duke Romanov để trang trí cung điện của ông lưu vong tại Tashkent, và không bao giờ trở lại. Phía sau bảo tàng là một công viên nhỏ, chứa những ngôi mộ bị bỏ quên của những người Bolshevik đã qua đời trong cuộc Cách mạng Nga năm 1917 và sự phản bội của Osipov vào năm 1919, cùng với Tổng thống Uzbekistan Yuldosh Akhunbabayev đầu tiên.
  • Bảo tàng Nghệ thuật ứng dụng. Nằm trong một ngôi nhà truyền thống ban đầu được ủy nhiệm cho một nhà ngoại giao giàu có, chính ngôi nhà này là điểm thu hút chính, chứ không phải là bộ sưu tập nghệ thuật ứng dụng của thế kỷ 19 và 20.
  • Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Uzbekistan là bảo tàng lớn nhất trong thành phố. Nơi này từng là Bảo tàng Lenin cũ.
  • Bảo tàng Amir Timur, nằm trong một tòa nhà với mái vòm màu xanh dương rực rỡ và nội thất trang trí công phu. Nó chứa các cuộc triển lãm của Timur và của Tổng thống Islam Karimov. Những khu vườn bên ngoài có một bức tượng Timur trên lưng ngựa, được bao quanh bởi một số khu vườn và đài phun nước đẹp nhất trong thành phố.
  • Bảo tàng văn học Navoi, kỷ niệm người anh hùng văn học của Uzbekistan, Alisher Navoi, với bản sao chép, thư pháp Hồi giáo và các bức tranh thu nhỏ thế kỷ 15.

Nhà thờ chính thống Nga ở Amir Temur Square, được xây dựng vào năm 1898, đã bị phá hủy vào năm 2009. Tòa nhà không được phép sử dụng cho mục đích tôn giáo từ những năm 1920 do chiến dịch chống tôn giáo được thực hiện trên Liên Xô cũ bởi Bolshevik ở Moskva. Trong thời kỳ Xô viết, tòa nhà được sử dụng cho các mục đích phi tôn giáo khác nhau; sau khi độc lập, nó là một ngân hàng.

Tashkent cũng có một công viên tưởng niệm chiến tranh Thế giới thứ hai và đài tưởng niệm Bảo vệ Tổ quốc.

Giáo dụcSửa đổi

Các cơ quan khoa học quan trọng nhất của Uzbekistan, chẳng hạn như Học viện Khoa học của Uzbekistan, nằm ở Tashkent. Có một số trường đại học và cơ sở giáo dục đại học:

  • Viện công trình xây dựng đường ô tô Tashkent
  • Đại học Kỹ thuật Bang Tashkent
  • Viện Kiến trúc và Xây dựng Tashkent
  • Viện Thủy lợi và Melioration Tashkent
  • Trường Kinh doanh Quốc tế Kelajak Ilmi
  • Đại học Công nghệ Thông tin Tashkent
  • Đại học Quốc tế Westminster ở Tashkent
  • Đại học Bách khoa Turin ở Tashkent
  • Đại học Quốc gia Uzbekistan
  • Đại học Kinh tế Thế giới và Ngoại giao
  • Đại học Kinh tế Tiểu bang Tashkent
  • Viện Luật Tashkent State
  • Viện Tài chính Tashkent
  • Đại học Ngoại ngữ Ngoại ngữ
  • Nhạc viện
  • Viện y tế nhi khoa Tashkent
  • Học viện Y học Tashkent State
  • Viện nghiên cứu phương Đông
  • Đại học Hồi giáo Tashkent
  • Viện Phát triển Quản lý Singapore tại Tashkent
  • Viện dệt may và công nghiệp nhẹ Tashkent
  • Viện kỹ thuật vận tải đường sắt Tashkent
  • Viện Nghệ thuật và Thiết kế Quốc gia đặt theo tên Kamaleddin Bekhzod
  • Đại học Inha Tashkent

Nguồn gốc của truyền hìnhSửa đổi

Cuộc trình diễn đầu tiên của một TV hoàn toàn điện tử được thiết lập cho công chúng và ủy ban đã được thực hiện tại Tashkent vào mùa hè năm 1928 bởi Boris Grabovsky và nhóm của ông. Trong phương pháp đã được cấp bằng sáng chế ở Saratov vào năm 1925, Boris Grabovsky đã đề xuất một nguyên tắc mới của hình ảnh TV dựa trên chùm tia điện tử dọc và ngang quét dưới điện áp cao. Ngày nay, nguyên tắc hình ảnh TV này được sử dụng thực tế trong tất cả các ống tia âm cực hiện đại. Nhà sử học và nhà dân tộc học, ông Vladimir Golender, trong một bài giảng bằng video, đã mô tả sự kiện này. Ngày trình diễn của TV hoàn toàn điện tử này là sớm nhất được biết đến cho đến nay. Mặc dù thực tế này, hầu hết các nhà sử học hiện đại đều tranh cãi coi Vladimir Zworykin và Philo Farnsworth là những người phát minh ra TV hoàn toàn điện tử đầu tiên. Năm 1964, sự đóng góp cho sự phát triển của truyền hình sớm của Grabovsky đã được chính phủ Uzbekistan thừa nhận chính thức và ông đã được trao bằng cấp uy tín "Nhà phát minh danh dự của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết Uzbekistan".

Truyền thôngSửa đổi

Hơn nữa, có các hệ thống phát sóng kỹ thuật số có sẵn ở Tashkent là duy nhất ở Trung Á.

Mua sắm và giải tríSửa đổi

Có một số trung tâm mua sắm ở Tashkent, nơi tốt cho cả giải trí và mua sắm. Chúng bao gồm các trung tâm mua sắm Next, Samarqand Darvoza và Kontinent.

Trung tâm mua sắm Next rất phổ biến cho các gia đình và nổi bật với Phòng thí nghiệm Khoa học dành cho trẻ em, bảo tàng khủng long, Ice Rink và rạp chiếu phim.

Samarqand Darvoza cung cấp một loạt các giải trí bao gồm cả sân chơi cho trẻ em, khu vực trò chơi, bowling và chỗ đậu xe nhiều lớp thuận tiện. Đây là một nơi tốt cho các bữa tiệc sinh nhật của trẻ em và nhu cầu giải trí cho gia đình.

Trung tâm mua sắm Kontinent Mall nằm ngay cạnh khách sạn Grand Mir. Đây là một nơi nhỏ hơn nhưng kết hợp nhiều lựa chọn ăn uống khác nhau như các khu thức ăn nhanh và quán cafe.

Thể thaoSửa đổi

 
Maksim Shatskikh, cựu tiền đạo nổi tiếng và là chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất cho đội tuyển bóng đá quốc gia Uzbekistan, sinh ra ở Tashkent.

Bóng đá là môn thể thao phổ biến nhất ở Tashkent, với các câu lạc bộ bóng đá nổi bật nhất là FC Pakhtakor TashkentFC Bunyodkor, cả hai đều đang thi đấu ở giải bóng đá vô địch quốc gia Uzbekistan. Tashkent là quê hương của những cầu thủ bóng đá như Maksim Shatskikh, Peter OdemwingieVassilis Hatzipanagis.

Vận động viên xe đạp Djamolidine Abdoujaparov được sinh ra trong thành phố, trong khi tay vợt Denis Istomin từng được nuôi dưỡng ở đó. Akgul AmanmuradovaIroda Tulyaganova là những tay vợt nữ đáng chú ý đến từ Tashkent.

Vận động viên thể dục dụng cụ Alina Kabayevađiền kinh quốc tịch Israel Alexander Shatilov cũng sinh ra ở Tashkent.

Cựu vô địch thế giới và huy chương đồng Olympic của Israel trong sự kiện K-1 500 m Michael Kolganov cũng sinh ra tại Tashkent.

Giao thôngSửa đổi

 
Ga đường sắt Tashkent
  • Hệ thống Metro
  • Sân bay quốc tế Tashkent là sân bay lớn nhất trong cả nước, nối liền thành phố với các quốc gia châu Á, châu Âu và Bắc Mỹ.
  • Tuyến đường sắt cao tốc Tashkent – Samarkand
  • Hệ thống xe điện đã bị đóng cửa vào năm 2010.
  • Tàu điện đã ngừng hoạt động vào ngày 1 tháng 5 năm 2016.

Người nổi tiếngSửa đổi

  • Vasilis Hatzipanagis, cầu thủ bóng đá quốc tế Hy Lạp
  • Hakim Karimovich Zaripov, người biểu diễn xiếc
  • Tursunoy Saidazimova, ca sĩ
  • Ravshan Irmatov, trọng tài bóng đá
  • Vladimir Kozlov, đô vật chuyên nghiệp
  • Boris Mavashev, nhà địa chấn học

Thành phố kết nghĩaSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ “Official website portal of Tashkent City”. Tashkent.uz. 18 tháng 11 năm 2013. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2013. 
  2. ^ “Юбилей Ташкента. Такое бывает только раз в 2200 лет”. Фергана - международное агентство новостей. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2017. 
  3. ^ a ă “World Weather Information Service – Tashkent”. World Meteorological Organisation. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2012. 
  4. ^ “Climate Data for Tashkent”. Centre of Hydrometeorological Service. Truy cập ngày 28 tháng 11 năm 2012. 
  5. ^ “Weather and Climate-The Climate of Tashkent” (bằng tiếng Nga). Weather and Climate. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2012. 
  6. ^ “Tashkent Climate Normals 1961–1990”. National Oceanic and Atmospheric Administration. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2017. 
  7. ^ a ă â (tiếng Nga) Statistics of the subdivisions of Tashkent