Tokugawa Iemitsu
Iemitsu Tokugawa.jpg
Chức vụ
Nhiệm kỳ1623 – 1651
Tiền nhiệmTokugawa Hidetada
Kế nhiệmTokugawa Ietsuna
Thông tin chung
Sinh(1604-08-12)12 tháng 8, 1604
Mất8 tháng 6, 1651(1651-06-08) (46 tuổi)
Gia đình
Con cái

Tokugawa Iemitsu (Kanji: 徳川家光, kana: とくがわいえみ, phiên âm: Đức Xuyên Gia Quang, 12 tháng 8, 1604 - 8 tháng 6, 1651), là Vị Chinh Di Đại tướng quân thứ 3 của dòng họ Tokugawa trong lịch sử Nhật Bản, người nắm quyền cai trị trên thực tế của nước Nhật từ năm 1632 đến khi qua đời.

Iemitsu Là con trưởng của vị tướng quân thứ 2 Tokugawa Hidetada với người vợ chánh thất Oeyo (cháu gái Quỷ vương Oda Nobunaga), cháu nội của vị tướng quân Tokugawa Ieyasu trứ danh của nước Nhật. Một nhân vật có tầm ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời Iemitsu là Phu nhân Kasuga no Tsubone, người nhũ mẫu và cố vấn chính trị cho Tướng quân, chính là trung gian giữa triều đình Kyoto với Mạc phủ ở Edo. Ông bị nhiều người chỉ trích là kẻ sát nhân bởi cái chết của người em ruột Tokugawa Tadanaga cũng như xu hướng tình dục đồng giới của mình.

Dưới những năm cai trị của Tướng quân Iemitsu, Nhật Bản bắt đầu thời kỳ bài xích Công giáo, trục xuất người Tây Dương và bế quan tỏa cảng kéo dài hơn 200 năm. Những quyết sách này có tác dụng hạn chế những ảnh hưởng tiêu cực từ văn hóa nước ngoài, làm nền văn hóa Nhật phát triển với một bản sắc đậm đà và riêng biệt so với phần còn lại của thế giới, nhưng cũng có tiêu cực là khiến Nhật bị cô lập với bên ngoài, không nắm bắt được những thành tựu khoa học kĩ thuật tiên tiến và dần bị tụt hậu so với phương Tây.

Cuộc sống ban đầu (1604–1617)Sửa đổi

Tokugawa Iemitsu chào đời ngày 12 tháng 9 năm 1604. Ông là con trai lớn nhất của Tướng quân thứ 2 Tokugawa Hidetada và cháu nội của Tướng quân đầu tiên Tokugawa Ieyasu, một trong 3 vị anh hùng đã thống nhất Nhật Bản sau thời kỳ Chiến Quốc.[1] Ông cũng là đứa trẻ đầu tiên trong gia tộc Tokugawa chào đời kể từ khi Tokugawa Ieyasu trở thành Đại tướng quân (Shogun) năm 1603.

Thuở bé tên của ông là Takechiyo (Trúc Thiên Đại). Ông có một người chị, Senhime, vợ của Toyotomi Hideyori, người kế nghiệp Toyotomi Hideyoshi và là thành chủ thành Osaka, 1 em gái là [Tokugawa Masako|Masako]], sau được gả đến kinh đô và trở thành Hoàng hậu, cùng 1 em trai và cũng là đích thủ sau này, Tadanaga, người rất được lòng vợ chồng Hidetada. Hidetada và Oyeo rất muốn để Tadanaga trở thành người kế vị Tướng quân thay vì Takechiyo, tuy nhiên nhờ sự giúp đỡ của nhũ mẫu Kasuga, người đã thông báo sự việc cho Lão Tướng quân Ieyasu, và Ieyasu đã nhấn mạnh vị trí của Takechiyo là người kế vị không thể bàn cãi sau Hidetada.

Người thừa kế của họ Tokugawa (1617 - 1632)Sửa đổi

Ông đến tuổi trưởng thành vào năm 1617 và đổi tên thành Tokugawa Iemitsu. Trước kia, tên gọi này còn được phiên âm là Iyemitsu. Ông cũng chính thức trở thành người thừa kế chức Tướng Quân của Mạc phủ Tokugawa. Người duy nhất tranh giành địa vị này của ông là đứa em Tokugawa Tadanaga. Cuộc tranh tài giữa hai anh em diễn ra mạnh mẽ, họ đều cố chứng minh mình là người có tiềm năng kế thừa chức "Chinh di Đại tướng quân".

Từ thời trẻ, Iemitsu đã thực hiện truyền thống shudo. Tuy nhiên, năm 1620, ông trở nên bất hòa với người tình là Sakabe Gozaemon, một người bạn thời thơ ấu và người hầu cận của ông, 20 tuổi, và giết chết Gozaemon khi hai người đang ở trong bồn tắm.[2]

Ngày 12 tháng 12 năm 1623, Iemitsu thành hôn với một tiểu thư dòng dõi thế gia đến từ Kyoto là Takatsukasa Takako, con gái của quan Chấp chính Takatsukasa Nobufusa. Mối quan hệ giữa hai người nhìn chung là tốt đẹp, tuy nhiên Takako đã ba lần sẩy thai và không thể sinh ra bất kỳ người thừa kế nào cho nhà Tokugawa[3].

Năm 1623, Tướng quân Hidetada thoái vị và tự nhận danh hiệu Ōgosho. Thế tử Iemitsu năm đó 19 tuổi kế nhiệm ngôi Tướng quân, tuy nhiên quyền hành trên thực tế vẫn nằm trong tay Hidetada.[4]

Năm 1626, Tướng quân Iemitsu hộ tống Lão Tướng quân Hidetada đến kinh sư yết kiến Thiên hoàng Go-Mizunoo, Hoàng hậu Masako (con gái Hidetada, em gái Iemitsu), cùng Nội Thân vương Meishō. Tướng quân Iemitsu đã dâng nộp nhiều vàng bạc cho hoàng gia và các quan đại thần. Tuy nhiên mối giao tình của Hoàng gia với Mạc phủ nhanh chóng xấu đi bởi sự kiện Chiếc áo màu tím (紫衣事件 shi-e jiken?), khi Thiên hoàng bị Mạc phủ lên án vì ban tặng những chiếc áo choàng màu tím cho 10 nhà sư mặc dù Mạc phủ không cho phép Thiên hoagf làm điều này trong vòng 2 năm (có thể nhằm mục đích ngăn chặn sự liên lạc giữa triều đình với các thế lực tôn giáo). Mấy năm sau khi Tướng quân Iemitsu cử Phu nhân Kasuga (xuất thân thường dân) thay mặt mình đến bái yết Thiên hoàng, Go-Mizunoo đã tức giận và thoái vị, nhường ngôi cho công chúa Meisho, con gái của Hoàng hậu Masako và là cháu gọi Iemitsu là cậu.

Ngày 24 tháng 2 năm 1632, Lão Tướng quân Hidetada qua đời,[5] và Iemitsu từ đó nắm được thực quyền cai trị đất nước. Lo lắng về sự tồn tain của người em Tokugawa Tadanaga sẽ đe dọa đến ngôi vị của mình, ông ban cái chết cho Tadanaga bằng hình phạt seppuku (mổ bụng tự sát) năm 1633.

Tướng quân Tokuga (1632–1651)Sửa đổi

Hidetada left his advisors, all veteran daimyōs, to act as regents for Iemitsu. In 1633, after his brother's death, Iemitsu dismissed these men. In place of his father's advisors, Iemitsu appointed his childhood friends. With their help Iemitsu created a strong, centralized administration. This made him unpopular with many daimyōs, but Iemitsu simply removed his opponents.

His sankin-kōtai system forced daimyōs to reside in Edo in alternating sequence, spending a certain amount of time in Edo, and a certain amount of time in their home provinces. It is often said that one of the key goals of this policy was to prevent the daimyōs from amassing too much wealth or power by separating them from their home provinces, and by forcing them to regularly devote a sizable sum to funding the immense travel expenses associated with the journey (along with a large entourage) to and from Edo. The system also involved the daimyōs' wives and heirs remaining in Edo, disconnected from their lord and from their home province, serving essentially as hostages who might be harmed or killed if the daimyōs were to plot rebellion against the shogunate.[6]

In 1637, an armed revolt arose against Iemitsu's anti-Christian policies in Shimabara, but there were other reasons involved, such as overly-high taxation and cruel treatment of peasants by the local lord. The period domestic unrest is known as the Shimabara Rebellion.[1] Thousands were killed in the shogunate's suppression of the revolt and countless more were executed afterwards.[7] The fact that many of the rebels were Christians was used by the Bakufu as a convenient pretext for expelling the Portuguese and restricting the Dutch East India Company to Dejima in Nagasaki.

Over the course of the 1630s, Iemitsu issued a series of edicts restricting Japan's dealings with the outside world. Japanese, who had since the 1590s traveled extensively in East and Southeast Asia (and, in rare instances, much farther afield), were now forbidden from leaving the country or returning, under pain of death. Europeans were expelled from the country, with the exception of those associated with the Dutch East India Company, who were restricted to the manmade island of Dejima, in Nagasaki harbor. Japan remained very much connected to international commerce, information, and cultural exchange, though only through four avenues. Nagasaki was the center of trade and other dealings with the Dutch East India Company, and with independent Chinese merchants. Satsuma Domain controlled relations with the Ryūkyū Kingdom (and through Ryūkyū, had access to Chinese goods and information, as well as products from further afield through alternative trade routes that passed through Ryūkyū), while Tsushima Domain handled diplomatic and trade relations with Joseon-dynasty Korea, and Matsumae Domain managed communications with the Ainu, the indigenous people of Hokkaido, Sakhalin and the Kuril Islands, as well as limited communication with related peoples on the mainland close to Sakhalin. Japan in this period has often been described as "closed", or under sakoku (鎖国, "chained country"), but since the 1980s, if not earlier, scholars have argued for the use of terms such as "maritime restrictions" or kaikin (海禁, "maritime restrictions"), emphasizing the fact that Japan was not "closed" to the outside world, but was in fact very actively engaged with the outside world, albeit through a limited set of avenues.[8]

In 1643 Empress Meisho abdicated the throne. She was succeeded by her younger half-brother (Go-Mizunoo's son by a consort) Emperor Go-Kōmyō, who disliked the shogunate for its violent and barbaric ways. He repeatedly made insulting comments about Iemitsu and his eldest son and heir, Tokugawa Ietsuna.

In 1651 shōgun Iemitsu died at the age of 47, being the first Tokugawa shōgun whose reign ended with death and not abdication. He was accorded a posthumous name of Taiyūin,[1] also known as Daiyūin (大猷院) and buried in Taiyu-in Temple, Nikko.[9] He was succeeded by his eldest son and heir, Tokugawa Ietsuna.

Anti-Europeanization of Japan and the "Maritime Restrictions Edict of 1639"Sửa đổi

During the 16th century, Japan was among the countries in Asia that appealed most to European traders and missionaries. A group of Portuguese arrived on the island of Tanegashima, becoming the first Europeans to enter Japan. This began the so-called Nanban trade (南蛮貿易 Nanban bōeki) period. From 1545 onwards, Japan saw the arrival of numerous European ships, first from Portugal, and later from Spain, the Netherlands and England. Starting in 1549, with the arrival of Francis Xavier at Kagoshima, a large missionary campaign, led by the Society of Jesus, began to shake Japan's social structures. Furthermore, on the island of Kyūshū, in order to preserve the European trade in their lands, some daimyōs agreed to be converted to Christianity. By the beginning of the 17th century a half million Japanese people had converted to Christianity (out of population of 11 million).

However, during this period of Europeanization, adverse feelings towards the foreigners started spreading across Japan. Following Spain's conquest of the Philippines between 1565 and 1597, Toyotomi Hideyoshi, the supreme military/political authority in Japan at the time, began to more strongly doubt the Europeans' good intentions, and questioned the loyalty of the Christian daimyōs. Seeing the threat that Christianity potentially posed to political stability, and to the daimyōs' loyalty to him over the Church, he issued Anti-Christian Edicts, expelling foreign missionaries, and ordering the crucifixion of a number of prominent Catholic proselytizers and converts. However, it was not until the reign of Tokugawa Iemitsu that anti-Christian policies were more fully expanded and more permanently put into effect.

The century-long presence of Catholic traders and missionaries in Japan ended in the 1630s when Iemitsu ordered the expulsion of nearly every European from the country. European access to trade relations with Japan was restricted to one Dutch ship each year. Iemitsu's policies on this matter were reinforced after the execution of two Portuguese men who came to plead for the re-establishment of Japan's earlier foreign trade policy. By the end of the 1630s, Iemitsu had issued a series of edicts more extensively detailing a system of restrictions on the flow of people, goods, and information in and out of the country.

The most famous of those edicts was the so-called Sakoku Edict of 1635. It contained the main restrictions introduced by Iemitsu. With it, he forbade every Japanese ship and person to travel to another country, or to return to Japanese shores. The punishment for violation was death. The edict offered lavish gifts and awards for anyone who could provide information about priests and their followers who secretly practiced and spread their religion across the country. Furthermore, every newly arrived ship was required to be thoroughly examined for Catholic priests and followers. The document pays extremely close attention to every detail regarding incoming foreign ships. For example, merchants coming from abroad had to submit a list of the goods they were bringing with them before being granted permission to trade. Additional provisions specified details of the timing and logistics of trade. For example, one clause declares that the "date of departure homeward for foreign ships shall not be later than the twentieth day of the ninth month". In addition to this, Iemitsu forbade alterations of the set price for raw silk and thus made sure that competition between trading cities was brought to a minimum.

The measures Iemitsu enacted were so powerful that it was not until the 1850s that Japanese ports opened to a wider range of trading partners, Westerners were free to settle and travel within Japan, and Japanese were once more free to travel overseas. This period of "maritime restrictions", from the 1630s until the 1850s, is, as described above, very commonly referred to as sakoku, or as "the Closed Country", but many scholars[ai nói?] today argue against the notion that Japan was "closed". They argue that Japan's international relations policies during this period should be understood, rather, as simply being aimed at keeping international interactions under tight control; furthermore, they emphasize that Japan was not alone in seeking to control, and limit, international interactions, and that in fact nearly every major power at the time had policies in place dictating who could trade, at which ports, at which times, and in what manner.[8]

Notable descendantsSửa đổi

Chiyohime – daughter married Tokugawa Mitsutomo

Tokugawa Tsunayoshi

  • Tokugawa Tokumatsu (1679–1683)
  • Tokugawa Chomatsu (1683–1686)
  • Tsuruhime (1677–1704)

Tokugawa Tsunashige

  • Matsudaira Kiyotake (1663–1724)
    • Matsudaira Kiyokata (1697-1724)
  • Tokugawa Ienobu
    • Tokugawa Ietsugu
    • Tokugawa Daigoro (1709–1710)
    • Tokugawa Iechiyo (1707–1707)
    • Tokugawa Torakichi (1711–1712)
    • Toyo-hime (1681–1681)
    • Tokugawa Mugetsuin (1699–1699)

HonoursSửa đổi

Eras of Iemitsu's bakufuSửa đổi

The years in which Iemitsu was shōgun are more specifically identified by more than one era name or nengō.[10]

In popular cultureSửa đổi

  • Iemitsu's rivalry with his brother Tokugawa Tadanaga over the Shogunate forms a part of the television series The Yagyu Conspiracy and is the basis for the film Shogun's Samurai (at the end of the film, shōgun Iemitsu is killed and decapitated by Yagyū Jūbei in an act of revenge for his father Yagyū Munenori's betrayal).
  • In Basilisk, the retired Shogun Ieyasu had to decide which grandson will become the third Shogun: Takechiyo (as Iematsu was called in his youth) or Kunichiyo (as Tadanaga was known in his youth). To determine this he has two rival ninja clans, the Iga and the Kouga, fight a proxy war, with each side representing one grandson.
  • Tokugawa Iemitsu appears as the ruling shōgun in the Legends of Tomorrow episode "Shogun", portrayed by Stephen Oyoung. He is to be married to Masako Yamashiro and takes the Atom's (Brandon Routh) exosuit. Before the marriage can take place, the Legends take on him and his samurai, with Steel (Nick Zano) dealing the final blow, destroying the Atom suit and thus, stopping Iemitsu.

Tổ tiênSửa đổi

[11]

NotesSửa đổi

  1. ^ a ă â Nussbaum, Louis-Frédéric. (2005). "Tokugawa, Iemitsu" in Japan Encyclopedia, pp. 976-977, tr. 976, tại Google Books; n.b., Louis-Frédéric is pseudonym of Louis-Frédéric Nussbaum, see Deutsche Nationalbibliothek Authority File Lưu trữ 2012-05-24 tại Archive.today.
  2. ^ Louis Crompton, Homosexuality p.439
  3. ^ https://web.archive.org/web/20181118084314/http://www.geocities.jp/kimkaz_labo/taka.html
  4. ^ Titsingh, J. (1834). Annales des empereurs du Japon, p. 410.
  5. ^ Titsingh, p. 411.
  6. ^ Vaporis, Constantine. Tour of Duty. Honolulu: University of Hawaii Press, 2008.
  7. ^ Screech, T. (2006). Secret Memoirs of the Shoguns: Isaac Titsingh and Japan, 1779–1822. p. 85.
  8. ^ a ă Arano, Yasunori. "The Entrenchment of the Concept of 'National Seclusion'". Acta Asiatica 67 (1994). pp. 83–103.
    Arano, Yasunori. Sakoku wo minaosu 「鎖国」を見直す. Kawasaki: Kawasaki Shimin Academy, 2003.
    Kato, Eiichi. "Research Trends in the Study of the History of Japanese Foreign Relations at the Start of the Early Modern Period: On the Reexamination of 'National Seclusion' – From the 1970's to 1990's." Acta Asiatica 67 (1994). pp. 1–29.
    Tashiro, Kazui and Susan D. Videen. "Foreign Relations during the Edo Period: Sakoku Reexamined". Journal of Japanese Studies 8:2 (1982). pp. 283–306.
    Toby, Ronald. "Reopening the Question of Sakoku: Diplomacy in the Legitimation of the Tokugawa Bakufu", Journal of Japanese Studies 3:2 (1977). pp. 323–363.
  9. ^ Bodart-Bailey, Beatrice. (1999). Kaempfer's Japan: Tokugawa Culture Observed, p. 440.
  10. ^ Titsingh, pp. 410–412.
  11. ^ “Genealogy”. Reichsarchiv (bằng tiếng Nhật). Truy cập ngày 4 tháng 7 năm 2018. 

Gia đìnhSửa đổi

  • Vợ: Takatsukasa Takako (1622 - 1683), sau này là Honriin
  • Tình nhân:
    • Okoto no Kata (1614 - 1691), sau này là Hoshin'in
    • Ofuri no Kata (? - 1640), sau này là Jishōin
    • Oraku no Kata (1621 - 1653), sau này là Hōjuin
    • Onatsu no Kata (1622 - 1683), sau này là Junshōin
    • Oman no Kata (1624 - 1711), sau này là Eikoin
    • Otama no Kata (1627 - 1705), sau này là Keishoin
    • Orisa no Kata (? - 1674), sau này là Jokoin
    • Ohara no Kata
    • Osuzu no Kata
    • Omasa no Kata
  • Con cái:
    • Con trai đầu (tháng 2 năm 1632), mẹ là Ofuri
    • Chiyohime (1637 - 1699), mẹ là Ofuri. Kết hôn với Lãnh chúa Tokugawa Mitsutomo của phiên Owari, có 2 con trai và 2 con gái.
    • Tokugawa Ietsuna, mẹ là Oraku
    • Tokugawa Kamematsu (1643 – 1647), mẹ là Omasa
    • Tokugawa Tsunashige (1644 - 1678), mẹ là Onatsu. Là Lãnh chúa phiên Kofu.
    • Tokugawa Tsunayoshi, mẹ là Otama
    • Tokugawa Tsurumatsu (1647 – 1648), mẹ là Orisa
  • Con gái nuôi:
    • Kametsuruhime (1613 – 1630), con gái của Tamahime và Maeda Toshitsune. Kết hôn với Mōri Tadahiro của vùng Tsuyama.
    • Tsuruhime (1618 – 1671), con gái của Matsudaira Tadanao. Kết hôn với Kujō Michifusa và có 3 con gái.
    • Manhime (1620 – 1700), con gái của Tamahime và Maeda Toshitsune. Kết hôn với Asano Mitsuakira và có 3 con trai.
    • Oohime, con gái của Tokugawa Yorifusa. Kết hôn với Maeda Mitsutaka và có 1 con trai.
    • Tsuhime (1636 – 1717) con gái của Ikeda Mitsumasa. Kết hôn với Ichijō Norisuke và có 1 con trai.

Chú thíchSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

Tiền nhiệm:
Tokugawa Hidetada
Shogun của Edo:
Tokugawa Iemitsu

1623 - 1651
Kế nhiệm:
Tokugawa Ietsuna