Mở trình đơn chính

Tiếng bản xứ, còn gọi bản ngữ, là ngôn ngữ hoặc phương ngữ bản địa của một nhóm dân cư nhất định, đặc biệt là khi phân biệt với một ngôn ngữ văn chương, quốc gia hoặc tiêu chuẩn, hay một lingua franca (ngôn ngữ cầu nối) được sử dụng tại khu vực hay quốc gia mà nhóm dân cư đó sinh sống. Một số nhà ngôn ngữ học coi "bản ngữ" đồng nghĩa với "phương ngữ phi tiêu chuẩn". [1]

Thủ bản cổ nhất được biết đến bằng tiếng Scania, viết về tiếng Scania và Giáo luật.

Mục lục

Từ nguyênSửa đổi

Các ý niệmSửa đổi

Ngôn ngữ học tổng quanSửa đổi

Đối lập với lingua francaSửa đổi

Bậc dưới của song tầng ngôn ngữSửa đổi

Ngôn ngữ học xã hộiSửa đổi

Ngữ vực phi trang trọngSửa đổi

Phương ngữ phi tiêu chuẩnSửa đổi

Lý tưởng hóaSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Wolfram, Walt; Schilling-Estes, Natalie (1998). American English: dialects and variation. Malden, Mass.: Blackwell. tr. 13–16.