Toàn giác là một khái niệm triết học được sử dụng trong Phật giáo để chỉ trình độ nhận thức khi con người đã biết rõ vạn vật đo đó đã nhận thức được chân lý, còn được gọi là giác ngộ. Khi đã giác ngộ, người ta vượt qua sự vô minh, tránh được duyên khởi do đó được giải thoát, tách ra khỏi sự luân hồi và an nhiên. Tuy nhiên theo Tagore "Chân lý tuyệt đối, cái không thể nhận thức một cách riêng biệt bởi trí tuệ cá nhân hay mô tả bằng ngôn ngữ, mà chỉ có thể nhận thức bởi sự tổng hòa tất cả mọi cá thể trong sự vô tận của chúng[1]".

Chú thíchSửa đổi