Huấn Hoa HồngSửa đổi

Huấn Hoa Hồng: (Hán tự: 裴宣歡, 1984 - ? ) tên thật là Bùi Xuân Huấn, tự là Hoa Tử

Ông là Nhà văn, nhà truyền đạo, triết học lỗi lạc thời 4.0

Ông nổi tiếng với câu nói : "Cần lao vi tiên thủ, năng cán dĩ đắc thực, vô vi thực đầu buồi, thực cứt thế cho nó nhanh"

Tiểu sử:

Sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo Yên Bái. Ngoại trừ quãng thời gian dưới 12 năm thời thơ ấu có thể xem là bình yên vào năm 13 tuổi, Huấn Hoa Tử đã sống 1 cuộc đời bao khó khăn và đầy sóng gió lăn lội trên chốn giang hồ đầy khắc nghiệt. Sau 1 khoảng thời gian lăn lội trên giang hồ với nhiều biến chuyển mang tầm ảnh hưởng chưa từng có trước đó trong cuộc đời của ông, ông đã rút ra bao bài học và kinh nghiệm sống cũng như kinh nghiệm làm ăn bươn trải. Là một người xuất thân từ nông thôn lại nhưng cả cuộc đời Huấn luôn hết mình cố gắng để đạt được những thành công như ngày hôm nay. Ông đã phải trải qua bao đắng, cay, ngọt, bùi ,chưa bao giờ coi việc kiếm tiền là lỗi thời. Với tư tưởng "Có tiền mới làm phiền thiên hạ" , ông đã được rất nhiều kẻ sĩ trong thiên hạ kính phục và tôn ông lên bề trên gọi kính cẩn 1 chữ 'thầy'.

Giai thoại:

Thời thế sinh anh hùng:

Vào thế kỉ XXI, lại nói về Huấn Hoa Tử ở nước Đại Việt. Đương lúc vận tốt, thế nước đang lên. Một hôm đang trò chuyện cùng đám môn khách, một kẻ trong đám ấy bỗng hỏi Tử thế nào là đạo làm ăn trong thiên hạ. Huấn Hoa Tử bèn rằng:

"Cần lao vi tiên thủ, năng cán dĩ đắc thực, vô vi thực đầu buồi, thực cứt thế cho nó nhanh"

Nói đoạn tay vớ lấy miếng ổi cho vào mồm nhai, lấy thế làm đắc chí. Đám môn khách nghe xong cho thế là chí phải bèn cho người rao truyền câu ấy đi khắp dân gian cho kẻ sĩ lấy đó làm răn.

Di ngôn, bút tích:

- "Cần lao vi tiên thủ, năng cán dĩ đắc thực, vô vi thực đầu buồi, thực cứt thế cho nó nhanh"

- "Ra xã hội làm ăn bươn chải. Liều thì ăn nhiều, không liều thì ăn ít. Muốn thành công thì phải chấp nhận chịu qua đắng cay ngọt bùi. Làm ăn muốn kiếm được tiền phải chấp nhận mạo hiểm, nguy hiểm một tý, nhưng “trong tầm kiểm soát”."

- "Những cái loại ngủ quá giờ trưa ý, tao đố thằng nào giàu được. Những cái loại óc bã đậu, óc chó, óc lợn ngủ quá giờ trưa, đêm thì thức xong thì đi ăn bám, ăn ké. Đi chỗ nào thấy ăn thì tìm đến, thấy đòn thì tìm đi, làm thì không làm thì cái đời không khá được, nhá!"

- "Ở cái xã hội này phải chịu khó làm, chịu khó học hỏi, khác có tiền. Nay không kiếm được nhiều thì kiếm được ít, mình tích tiểu thành đại, mình chưa có thì mình không được chơi bời. Mình chưa có thì mình đừng có ăn chơi lêu lổng, đừng có a dua a tòng, đàn đúm. Chưa có thì mình phải làm, làm được bao nhiêu thì mình tiết kiệm, mình tích tiểu thành đại. Là một thằng đàn ông, kể cả mình bỏ ra 3 năm để làm ăn, kiếm tiền làm vốn chỉ làm ăn thôi, không giao lưu với đéo ai hết. Bởi vì khi các bạn đã không có tiền ý, đi giao lưu thì các bạn chỉ có thiệt thôi."

- "Còn xã hội này, sống muốn được người ta tôn trọng thì mình phải tôn trọng người khác trước, Muốn người ta quý mình thì mình phải quý người ta trước. Những người cho mình vay tiền, lúc mình khó khăn, lúc mình khổ, lúc mình vỡ nợ, không phải vì người ta ngu, không phải vì người ta dại, mà vì chính người đó mình nên tôn trọng, bởi những người đó coi mình là anh em bạn bè thì những lúc mình vỡ nợ, khó khăn, khổ người ta mới đưa tiền cho mình vay. Những người có tiền, không phải người ta ngu đâu, không phải người ta thừa tiền đâu. Người ta coi mình quan trọng hơn tiền bạc, người ta mới giúp lúc mình khó khăn, lúc mình khổ. Còn anh em, bạn bè chơi với nhau, có ăn thì tìm đến có lồn à có đòn thì tìm đi. Những cái loại đấy là ăn anh, ăn em, ối dồi ôi nhé."