Mở trình đơn chính

Vua của Ý (tiếng Latinh: Rex Italiae, tiếng Ý: Re d’Italia) là một chức tước, mà nhiều nhà cai trị tại bán đảo Ý nắm giữ kể từ khi Đế quốc La Mã sụp đổ. Tuy nhiên từ thế kỷ VI cho tới khi nhà vua Vittorio Emanuele II của Ý 1870 chiếm được Roma và thống nhất nước Ý, không có vua Ý nào cai trị nguyên cả nước Ý.[1]

Chế độ quân chủ Ý
Nền quân chủ cũ
Great coat of arms of the king of italy (1890-1946).svg
Hoàng gia huy Ý
Umberto II, 1944.jpg
Quốc vương cuối cùng: Umberto II
Ngày 9 tháng 5 năm 1946 - Ngày 12 tháng 6 năm 1946
Nhà quân chủ đầu tiên Odoacer
Nhà quân chủ cuối cùng Umberto II
Danh hiệu Bệ hạ
Dinh cơ chính thức Cung điện Quirinal
Nền quân chủ bắt đầu 476
Kết thúc chế độ quân chủ Ngày 12 tháng 6 năm 1946
Vương miện bằng sắt của vua nước Ý, từ Langobarden cho tới Napoleon

Vào năm 568 người Langobard dưới sự lãnh đạo của Alboin xâm nhập bán đảo Ý và xây dựng một đế quốc Đức phía nam của dãy núi Alpen. Lãnh thổ của họ trải dài nhiều nơi ở Ý, ngoại trừ những công quốc như Roma, Venice, NapoliCalabria mà thời đó thuộc Đế quốc Đông La Mã.

Năm 774 Langobarden bị người Frank dưới sự lãnh đạo của Charlemagne đánh bại và vua của Langobarden Desiderius bị hạ bệ. Charlemagne nhận lấy Vương miện bằng sắt với tước vị Rex Langobardorum (vua của Langobarden), mà tương đương với tước hiệu "vua của Ý". Trong hàng trăm năm sau đó, vương quốc này là một phần của Đế quốc La Mã Thần thánh. Những vị vua tiếp nối vua Otto I trên đường đến Roma để được phong hoàng đế đã ghé thành phố Langobard Pavia để nhận ngôi vua nước Ý. Điều này chỉ đúng với vương quốc Ý ở miền Bắc, ở miền Nam đã hình thành một vương quốc Sicilia và một vương quốc Napoli. Đến thời Phục hưng thì tước vị này không còn ý nghĩa nữa. Sau Karl V không có hoàng đế nào được phong tước vua của Ý nữa, mặc dù tước vị này chính thức còn tồn tại đến 1648.

Năm 1805 Napoleon Bonaparte, lúc đó là tổng thống của Cộng hòa Ý, được phong ở nhà thờ chính tòa Milano với vương miện bằng sắt làm vua của Ý (1805–1814). Nó chấm dứt khi năm 1814 Napoleon từ bỏ ngôi vua. Hàng chục năm sau đó ở Ý không có vua. Ngoài ra đứa con trai của Napoleon, Napoléon II sinh năm 1811, được phong ngay làm vua của Roma cho tới 1814.

Tước vị vua của ý được dùng lại khi nhà Savoy thống nhất nước Ý thành một quốc gia vào năm 1861. Năm 1946 Chế độ quân chủ

qua một cuộc trưng cầu dân ý bị hủy bỏ và được thay thế bởi thể chế Cộng hòa.

"Rex Italiae"Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Odoacerk. 433
-
Ngày 15 tháng Ba năm 493
476493Chư hầu của Đế quốc Đông La Mã 

Vương quốc Ostrogoth (493 – 553)Sửa đổi

Bài chi tiết: Vương quốc Ostrogoth
TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Theodoric
  • Theodoric Đại đế
454
-
Ngày 30 tháng 8 năm 526
Ngày 15 tháng 3 năm 493Ngày 30 tháng 8 năm 526Amal 
Athalaric516
-
Ngày 2 tháng 10 năm 534
526534Amal 
Theodahadk.480

Tháng 12 năm 536
534536 
Witiges?–542536540 
Ildibad?–541540541 
Eraric?–541541541 
Totila?

Ngày 1 tháng 7 năm 552
541552 
Teia?- 552/553552553 

Vương quốc Lombardia (568 – 814)Sửa đổi

Vương quốc Ý ( Đế quốc La Mã Thần thánh), (781 – 963)Sửa đổi

Triều đại Carolingian (781 – 888)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
PippinTháng Tư năm 773
-
Ngày 8 tháng 7 năm 810
Carolingian 
BernardNăm 797
-
Ngày 17 tháng 4 năm 818
Carolingian 
Louis I
  • Louis Mộ Đạo
Năm 778
-
Ngày 20 tháng 6 năm 840
Carolingian 
Lothair INăm 795
-
Ngày 29 tháng 9 năm 855
Carolingian 
Louis II
  • Louis Trẻ
Năm 825
-
Ngày 12 tháng 8 năm 875
Carolingian 
Charles II Hói
  • Charles Hói
Ngày 13 tháng 6 823
-
Ngày 6 tháng 10 877
Carolingian 
Carlomank.830
-
Ngày 22 tháng 3 năm 880
Carolingian 
Charles III Béo
  • Charles Béo
Ngày 13 tháng 6 839
-
3 tháng 1 888
Carolingian 

Thời kì không ổn định (888 – 962)Sửa đổi

Sau 887, Ý rơi vào tình trạng bất ổn, với nhiều nhà cầm quyền tuyên bố vương quyền đồng thời:

Năm 951 Otto I của Đức xâm chiếm Ý và được trao Vương miện sắt của Lombardy. Năm 952, Berengar và Adalbert trở thành chư hầu của ông nhưng vẫn là vua cho đến khi bị Otto phế truất.

Đế quốc La Mã Thần Thánh (962 – 1556)Sửa đổi

Nhà Liudolfinger (962 – 1024)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Otto I
  • Otto Đại Đế
Ngày 23 tháng 11 năm 912
-
Ngày 7 tháng 5 năm 973
962Ngày 7 tháng 5 năm 973Liudolfinger 
Otto II955
-
Ngày 7 tháng 12 năm 983
k.Tháng 10 năm 980Ngày 7 tháng 12 năm 983Liudolfinger 
Otto III980
-
Ngày 23 tháng 1 năm 1002
k.Tháng 2 năm 996Ngày 23 tháng 1 năm 1002Liudolfinger 
Arduin955-101510021014Liudolfinger 
Henry II
  • Thánh Henry
Ngày 6 tháng 5 năm 973
-
Ngày 13 tháng 7 năm 1024
1004Ngày 13 tháng 7 năm 1024Liudolfinger 

Nhà Wittelsbach (1327 – 1347)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Louis IV1 tháng 4 năm 1282

11 tháng 10 năm 1347
1327Ngày 11 tháng 10 năm 1347Nhà Wittelsbach 

Nhà Luxembourg (1355 – 1437)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Charles IVNgày 14 tháng 5 năm 1316
-
Ngày 29 tháng 11 năm 1378
1355Ngày 29 tháng 11 năm 1378Con trai của John của Bohemia và Elisabeth xứ BohemiaLuxembourg 
SigismundNgày 14 tháng 2 năm 1368
-
Ngày 9 tháng 12 năm 1437
1431Ngày 9 tháng 12 năm 1437Con trai của Charles IV và Elizabeth xứ PomeraniaLuxembourg 

Vương quốc ÝSửa đổi

Nhà Bonaparte (1805–1814)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Napoleon INgày 15 tháng 8 năm 1769
-
Ngày 5 tháng 5 năm 1821
Ngày 17 tháng 3 năm 1805Ngày 11 tháng 4 năm 1814Bonaparte 

Nhà Savoy (1861–1946)Sửa đổi

TênTuổi thọBắt đầu trị vìKết thúc trị vìGhi chúDòng dõiHình
Victor Emanuel II
  • Người Cha của Tổ quốc
Ngày 14 tháng 3 năm 1820
-
Ngày 9 tháng 1 năm 1878
Ngày 17 tháng 3 năm 1861Ngày 9 tháng 1 năm 1878Savoy 
Umberto INgày 14 tháng 3 năm 1844
-
Ngày 29 tháng 7 năm 1900
Ngày 9 tháng 1 năm 1878Ngày 29 tháng 7 năm 1900Savoy 
Victor Emanuel IIINgày 11 tháng 11 năm 1869
-
Ngày 28 tháng 12 năm 1947
Ngày 29 tháng 7 năm 1900Ngày 9 tháng 5 năm 1946Savoy 
Umberto IINgày 15 tháng 9 năm 1904
-
Ngày 18 tháng 3 năm 1983
Ngày 9 tháng 5 năm 1946Ngày 12 tháng 6 năm 1946Savoy 

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Bury, History, tập 1 tr. 406