Đại Điên Bảo Thông

nhỏ|Thiền sư Đại Điên Bảo Thông Thiền sư Đại Điên Bảo Thông(大顛寶通; C: dàdiān bǎotōng; J: daiten hōtsū; ?-819) là thiền sư Trung Quốc, sống vào thời nhà Đường. Sư là đệ tử nối pháp của thiền sư Thạch Ðầu Hi Thiên và có pháp tử là thiền sư Tam Bình Nghĩa Trungthiền sư Oanh.

Cơ duyên-Hành trạngSửa đổi

Thiền sư Trung Quốc

Bồ-đề-đạt-ma đến Huệ Năng

Ngưu Đầu Thiền

Nhánh Thanh Nguyên Hành Tư

Nhánh Nam Nhạc Hoài Nhượng

Lâm Tế tông

Hoàng Long phái

Dương Kì phái

Tào Động tông

Quy Ngưỡng tông

Vân Môn tông

Pháp Nhãn tông

Không tông phái

Thiền sư ni

Cư sĩ


họ Dương, người Dĩnh Châu. Ban sơ, sư tham yết Thạch Đầu. Thạch Đầu hỏi: Cái nào là tâm của ông? Sư đáp: Ấy là lời lẽ vậy. Liền bị Thạch Đầu mắng nạt đuổi ra. Trải qua chừng 10 ngày, sư lại hỏi Thạch Đầu: Câu trả lời mấy hôm trước nếu đã không đúng, vậy thì ngoài đó ra cái gì là tâm? Thạch Đầu nói: Trừ chuyện nháy mày, nhướng mắt hãy đem tâm đến! Sư nói: Chẳng có tâm để đem lại. Thạch Đầu nói: Nguyên lai có tâm sao lại bảo là không tâm, không tâm hoàn toàn giống với phỉ báng. Sư ngay lời nói đại ngộ.

Sau sư từ giã Thạch Đầu đến ẩn cư ở chùa Linh Sơn, Triều Châu người học bốn phương tụ tập đông đảo.

Sư thị tịch vào năm thứ 4 (824) niên hiệu Trường Khánh (長慶), thọ 93 tuổi.

Pháp ngữSửa đổi

Sư thượng đường thị chúng rằng: Này, người học đạo nên ý thức tâm của chính mình. Đem tâm tương thị mới có thể thấy được đạo. Thấy phần lớn người đời nay chỉ suy nghĩ so lường một lời, một điểm vừa được ấn khả đã cho là tâm yếu. Điều đó thật ra là chưa hiểu hết. Ta hôm nay vì các ông nói ra rành rẽ, mọi người nên nghe nhận. Nhưng mà phải nên trừ bỏ tất cả mọi vọng vận tưởng niệm, kiến giải, suy lường, đó chính là chân tâm của các ông đó. Tâm này lúc trần cảnh và thủ nhận tịnh mặc đều không dính dáng gì, tức tâm ấy là Phật, chẳng cần đợi tu trị. Tại sao vậy? Chính là vì ứng cơ, tùy chiếu, veo veo tự dụng, tận cùng chỗ dụng, liễu chẳng thể đắc, gọi là diệu dụng, đó là bản tâm, phải hết sức hộ trì, chẳng nên coi thường hời hợt.

Tham khảoSửa đổi

  • Fo Guang Ta-tz'u-tien 佛光大辭典. Fo Guang Ta-tz'u-tien pien-hsiu wei-yuan-hui 佛光大辭典編修委員會. Taipei: Fo-kuang ch'u-pan-she, 1988. (Phật Quang Đại Từ điển. Phật Quang Đại Từ điển biên tu uỷ viên hội. Đài Bắc: Phật Quang xuất bản xã, 1988.)
  • Cảnh Đức Truyền Đăng Lục, Đạo Nguyên thiền sư biên soạn, Lý Việt Dũng dịch Việt.
  • Das Lexikon der Östlichen Weisheitslehren, Bern 1986.
  • Dumoulin, Heinrich:
Geschichte des Zen-Buddhismus I. Indien und China, Bern & München 1985.
Geschichte des Zen-Buddhismus II. Japan, Bern & München 1986.