Khác biệt giữa các bản “Chiến dịch Junction City”

n (Robot: Sửa đổi hướng)
Sau hơn 10 ngày hành quân của chiến dịch, các tướng lĩnh chỉ huy đã phải thốt lên: Không tìm thấy chủ lực của Việt Cộng ở đâu{{cần dẫn chứng}}, không bắt được một thành viên lãnh đạo nào của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam... cuộc hành quân chỉ gặp phải toàn cạm bẫy như chông, mìn, lựu đạn gài. Du kích thì lúc ẩn lúc hiện không sao tiêu diệt được, những căn cứ mà binh sĩ Mỹ vào được thì trống rỗng, chỉ tịch thu được những thứ mà đối phương không kịp mang đi. Những khi dừng chân thì bị bắn tỉa, bị ném lựu đạn, bị phóng rocket... bệnh tật cũng bắt đầu hoành hành. Thương vong do cạm bẫy, quấy nhiễu của du kích và bệnh tật của rừng nhiệt đới làm cho lính Mỹ thiệt hại ngày càng tăng, trở nên lo sợ, không còn hăng hái lùng sục nữa. Các kế hoạch tác chiến ban đầu không thực hiện được tốt, việc hợp quân trên vùng trung tâm căn cứ Việt Cộng không thành công.
 
Hiểu rõ tình thế những mặt mạnh yếu trong những ngày chiến dịch Junction City phát huy cao độ sức mạnh của nó, lực lượng chủ lực Quân Giải phóng miền Nam ([[Sư đoàn 9, Quân đội Nhân dân Việt Nam|Sư đoàn 9]]), đã tập trung lại, luồn sâu vào vùng hậu cứ của cuộc hành quân để tổ chức phản công, cụ thể:
* Đêm 6 tháng 3, pháo binh Quân Giải phóng bắn phá dữ dội vào cụm đóng quân Tà Xia và Truông Bình Linh.
* Đêm 10 tháng 3, tập kích vào hai cụm đóng quân Đồng Pan và Bào Cỏ.
Người dùng vô danh