Khác biệt giữa các bản “Vương Tư Chính”

Không thay đổi kích thước ,  4 năm trước
n
→‎Đánh bạc tỏ lòng, suýt chết Hà Kiều: AlphamaEditor, sửa chính tả, Excuted time: 00:00:07.1407346
n (→‎Đánh bạc tỏ lòng, suýt chết Hà Kiều: AlphamaEditor, sửa chính tả, Excuted time: 00:00:07.1407346)
Vào Quan Trung không lâu, Hiếu Vũ đế bị giết, Bắc Ngụy chia thành 2 nước Đông – Tây. Đầu những năm Đại Thống ([[535]] – [[551]]) đời [[Tây Ngụy Văn Đế|Tây Ngụy Văn đế]], Tư Chánh tuy có tước vị cao, nhưng không phải là bộ hạ cũ của Vũ Văn Thái, nên thường cảm thấy bất an. Khi Thái bày tiệc ở Đồng Châu, cùng các đại thần tụ tập, đem ra cả ngàn đoạn [[gấm]] các loại, lệnh cho các tướng đánh Sư Bồ <ref>'''Sư Bồ''' hay '''Xư Bồ''' là tên gọi của 1 trò đánh bạc có từ đời Hán, đến đời Tấn thì rất thịnh hành, còn gọi bởi nhiều cái tên khác như '''Ngũ Mộc''', '''Song Lục'''... Trò này lấy màu sắc của xúc xắc mà phân cao thấp, từ cao đến thấp là '''Lư''', '''Trĩ''', '''Độc''', '''Bạch'''</ref> mà giành lấy; hết gấm, bèn cởi chiếc đai vàng đang đeo ra, lệnh cho mọi người thay nhau ném xúc xắc, nói rằng ai đổ ra '''Lư''' trước thì giành được.
 
Chưa ai giành được, đến lượt Tư Chánh, ông gom lấy xúc xắc, quỳ xuống thề rằng: Nếu đổ ra Lư, tức là thần linh chứng giám cho lòng trung thành của ông với Tể tướng (tức Thái), còn không, thì xin tự sát để đền ơn tri ngộ; rồi rút đao ra đặt ngang đùi. Lời lẽ khảngkhẳng khái, hành động quyết liệt khiến cho mọi người đều kinh hãi. Thái vội ngăn lại, thì ông đã ném xúc xắc, là Lư. Tư Chánh chậm rãi vái lạy mà nhận đai, từ đây bắt đầu được tín nhiệm.
 
Năm Đại Thống thứ 4 (538), Tư Chánh theo Vũ Văn Thái tấn công Lạc Dương, quyết chiến với quân [[Đông Ngụy]] ở Hà Kiều. Ông xuống ngựa, cầm sóc dài xông vào quân địch, một nhát đâm ngã mấy người. Vì xông vào trận địa của địch quá sâu, những người đi cùng đều chết cả, ông bị đâm trúng bất tỉnh. Bởi Tư Chánh ở trong quân ngũ lâu ngày, trên mình chỉ có áo giáp xấu, quân Đông Ngụy cho rằng ông không phải là tướng soái, không thèm bắt giết. Sau trận đánh, bộ hạ Lôi Ngũ An đợi trời tối mới khóc lóc đi tìm, gặp lúc Tư Chánh tỉnh dậy, Ngũ An cắt áo bó vết thương cho chủ, đưa ông lên ngựa trở về doanh trại. Tư Chánh tiếp tục trấn thủ Hoằng Nông <ref>Nay là phía bắc [[Linh Bảo]], [[Hà Nam (Trung Quốc)|Hà Nam]]</ref>, ban chức Thị trung, Đông đạo hành đài.