Khác biệt giữa các bản “Chúa Bầu”

Vũ Đức Cung chết, con là Vũ Công Ứng lên thay. Vì dòng họ Vũ có nhiều công lao nên Vũ Công Ứng vẫn được tập phong là Thuần quận công<ref name="DV17"/>.
 
Vũ Công Ứng (các sách chép tên có khác nhau: Đức, Sắc, Huệ, Sưa) được tập phong với Thái phó Tống quận công. Nhưng Công Ứng cậy sông núi hiểm trở, xa cách, ngầm liên kết với họ Mạc, tự xưng vương. Triều đình vua Lê, [[chúa Trịnh]] bận đối phó với [[chúa Nguyễn]] trong nam nên vẫn phải bao dung. Sau đó vì có việc bất bình với thủ hạ là Ma Phúc Trường, Vũ Công Ứng yếu thế, lo sợ về kinh tự thú. Dọc đường, Ứng bị giết. Con Ứng là Vũ Công SựcTuấn được phong Thái phó và được lập nối nghiệp cha. Sau khi Vũ Công Sực chết, con là Vũ Công Tuấn được lập nối nghiệp cha và được cho làm Đô đốc thiêm sự, tước Khoan quận công, ban cho dân lộc để giữ việc thờ cúng<ref name="LQD415"/>.
 
Năm 1672, nhân lúc triều đình sơ hở, chúa Trịnh mang đại quân đi đánh chúa Nguyễn phía nam, Vũ Công Tuấn trốn về [[Tuyên Quang]] cướp bóc nhân dân. Tuấn câu kết với dòng dõi họ Mạc là [[Mạc Kính Vũ]], tự xưng Tiểu Giao Cương Vương và chạy sang [[Vân Nam]] nhờ [[nhà Thanh]] giúp sức. Thổ ty phủ Khai Hóa ([[Vân Nam]]) nhà Thanh nhân dịp này chiếm đất cướp dân của [[Đại Việt]], suốt thời [[Nhà Lê sơ|Hậu Lê]] không đòi lại được<ref name="VM34">[http://gralib.hcmuns.edu.vn/greenstonelib/library?e=d-000-00---0sachlich--00-0-0--0prompt-10---4------0-1l--1-vi-50---20-about---00031-001-1-0utfZz-8-00&a=d&c=sachlich&cl=CL1&d=HASH0149d39c1237094672279282.39 Khâm định Việt sử thông giám cương mục, quyển 34]</ref><ref>Viện Sử học, sách đã dẫn, tr 106-107</ref>.