Mở trình đơn chính

Chung kết Cúp FA 1994 là trận chung kết Cúp FA thứ 49 được tổ chức sau Thế chiến thứ hai diễn ra giữa Manchester UnitedChelsea. United đến trận chung kết với tư cách đội vô địch Premier League, hơn đội nhì bảng Blackburn Rovers tán điểm. Họ có cơ hội trở thành một trong bốn đội duy nhất của thế kỷ 20 giành "cú đúp danh hiệu" và là lần đầu tiên trong lịch sử. Mặt khác Chelsea thi đấu trận chung kết Cúp FA đầu tiên kể từ sau 1970 và trận chung kết lớn đầu tiên kể từ Chung kết Football League Cup 1972; họ kết thúc ở vị trí thứ 14 tại Premier League.

Chung kết Cúp FA 1994
Old Wembley Stadium (external view).jpg
Sự kiệnCúp FA 1993–94
Ngày14 tháng 5 năm 1994
Địa điểmSân vận động Wembley, Luân Đôn
Trọng tàiDavid Elleray
Khán giả79.634
Thời tiếtMưa
1993
1995

Trận đấu diễn ra trong một chiều mưa tháng Năm, trong hiệp một, Chelsea là đội thi đấu tốt hơn. Gavin Peacock có một cơ hội tốt để mở tỉ số phút 45 khi cú sút nửa volley của ông đi đúng xà ngang. Trong hiệp hai, Manchester United có được ba bàn thắng chỉ trong có chín phút; hai quả phạt đền gần giống nhau của Eric Cantona và một cú sút của Mark Hughes, sau sai lầm của hậu vệ Chelsea Frank Sinclair. Brian McClair ghi một bàn thắng muộn sau đường chuyền đồng đội của Paul Ince. Trọng tài David Elleray sau đó đã tuyên bố rằng ông hối hận vì đã thổi quả phạt đền thứ hai cho Manchester United, "Đó là trận đấu lớn của tôi và tôi đã đưa ra một quyết định đáng thất vọng."[1]

Chiến thắng của Manchester United là lần thứ tám họ giành cúp này, đuổi kịp kỷ lục mà Tottenham Hotspur thiết lập ba năm trước đó. Chelsea, mặc dù để thua trận chung kết Cúp FA đầu tiên kể từ khi họ giành danh hiệu 24 năm trước đó, giành quyền tham dự Cúp C2 châu Âu 1994-95 do United đã vô địch Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và được tham dự UEFA Champions League.

Đó là lần thứ ba Mark Hughes (thành viên của đội vô địch Cúp FA 1985 và 1990) giành được huy chương vô địch Cúp FA. Tuy nhiên, đồng đội của ông Bryan Robson không có mặt trong đội hình và bỏ lỡ cơ hội giành chiếc huy chương vô địch thứ tư. Hughes giành chiếc huy chương Cúp FA thứ tư ba năm sau đó cùng Chelsea.

Đường tới WembleySửa đổi

Chủ nhà được xếp trước.

ChelseaSửa đổi

Vòng 3: Barnet 0–0 Chelsea

Đá lại: Chelsea 4–0 Barnet

Vòng 4: Chelsea 1–1 Sheffield Wednesday

Đá lại: Sheffield Wednesday 1–3 Chelsea

Vòng 5: Oxford United 1–2 Chelsea

Vòng 6: Chelsea 1–0 Wolverhampton Wanderers

Bán kết: Chelsea 2–0 Luton Town

Manchester UnitedSửa đổi

Vòng 3: Sheffield United 0–1 Manchester United

 

Vòng 4: Norwich City 0–2 Manchester United

 

Vòng 5: Wimbledon 0–3 Manchester United

Vòng 6: Manchester United 3–1 Charlton Athletic

Bán kết: Oldham Athletic 1–1 Manchester United

Đá lại: Manchester United 4–1 Oldham Athletic

Chi tiết trận đấuSửa đổi

Chelsea 0–4 Manchester United
Chi tiết Cantona   60' (ph.đ.)66' (ph.đ.)
Hughes   69'
McClair   90+2'
Khán giả: 79.634
Trọng tài: David Elleray (Middlesex)
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chelsea
 
 
 
 
 
 
 
Manchester United
TM 1   Dmitri Kharine
HVP 12   Steve Clarke
TrV 5   Erland Johnsen   2'
TrV 35   Jakob Kjeldbjerg
HVT 6   Frank Sinclair
TVP 24   Craig Burley   68'
TVG 18   Eddie Newton
TVG 10   Gavin Peacock
TVT 11   Dennis Wise (c)
7   John Spencer
21   Mark Stein   66'   78'
Dự bị:
TM 13   Kevin Hitchcock
TV 20   Glenn Hoddle   68'
9   Tony Cascarino   78'
Cầu thủ-Huấn luyện viên:
  Glenn Hoddle
 
TM 1   Peter Schmeichel
HVP 2   Paul Parker
TrV 4   Steve Bruce (c)
TrV 6   Gary Pallister
HVT 3   Denis Irwin   84'
TVP 14   Andrei Kanchelskis   84'
TVG 8   Paul Ince
TVG 16   Roy Keane
TVT 11   Ryan Giggs
10   Mark Hughes
7   Eric Cantona
Dự bị:
TM 25   Gary Walsh
TV 5   Lee Sharpe   84'
TV 9   Brian McClair   84'
Huấn luyện viên:
  Alex Ferguson

Điều lệ

  • 90 phút
  • 30 phút hiệp phụ nếu cần
  • Đá lại ngày 19 tháng 5 năm 1994 nếu vẫn hòa
  • Đăng ký ba cầu thủ dự bị, sử dụng hai

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ “Sporting Spotlight: David Elleray”. BBC Sport. British Broadcasting Corporation. 27 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2013. 

Liên kết ngoàiSửa đổi