Dương Tụ Quán

nhà văn, nhà báo Việt Nam

Dương Tụ Quán (chữ Hán: 楊聚灌,[1] 1901 – 1969), tự Khái Sinh, hiệu Mễ Dương, là nhà văn, nhà báo Việt Nam.

Ấn triện của ông Dương Tụ Quán

Cuộc đờiSửa đổi

Dương Tụ Quán sinh ra trong một gia đình có truyền thống nho học tại làng Phú Thị, xã Mễ Sở, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, là con trai thứ ba của nhà nho Dương Trọng Phổ, sau hai anh trai Dương Bá TrạcDương Quảng Hàm.[2][3]

Năm 1921, ông đỗ bằng Thành chung, làm giáo học (giáo viên) ở Hà Nội. Trong thời gian này, ông viết và dịch một số tiểu thuyết. Các tiểu thuyết của ông gồm Vì đâu nên nỗi (1925), Cùng bạn quần thoa (1926), Giời có mắt (1929). Năm 1927, ông cùng anh trai Dương Quảng Hàm soạn chung quyển Tập bài thi bằng sơ học yếu lược.[3]

Năm 1929, ông chuyển sang làm báo và xuất bản, lập nên Nhà in Đông Tây và cho xuất bản các tờ Văn học tạp chí (1932 - 1933), Đông Tây báo (1934 - 1935). Năm 1935, nhà in bị nhà cầm quyền Pháp cấm do xuất bản báo chí có xu hướng yêu nước.[3]

Năm 1939, ông xuất bản tờ báo Ngày mới.[3]

Năm 1941, ông sáng lập tạp chí Tri Tân chuyên nghiên cứu về văn học và sử học do ông quản lý và Hoàng Thúc Trâm làm chủ bút.[3]

Năm 1955, ông trở về Hà Nội dạy học và mất năm 1969.[3]

Tác phẩmSửa đổi

Tiểu thuyết:

  • Vì đâu nên nỗi (1925)
  • Cùng bạn quần thoa (1926)
  • Giời có mắt (1929)

Dịch phẩm:

  • Vì ai nên nỗi (1922)
  • Thói đời đơn bạc (1926)
  • Nước đời éo le (1926).[4]

Khảo cứu:

Khác:

  • Tập bài thi bằng sơ học yếu lược (1927, soạn chung với Dương Quảng Hàm)

Gia đìnhSửa đổi

Con gái của ông là nữ liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý.

Tưởng nhớSửa đổi

Tên ông được đặt cho một con đường ở Thành phố Đà NẵngThành phố Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, tên đường lại ghi sai thành Dương Tự Quán.[5][6]

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Dương Tụ Quán (1930). Vận văn bách tuyển. Hà Nội.
  2. ^ Dương Tụ Quán (1901-1969)
  3. ^ a b c d e f Dương Tụ Quán (1901-1969)
  4. ^ Nước đời éo le: Nghĩa hiệp tiểu thuyết: Toàn bộ 1926
  5. ^ Ngổn ngang tên đường
  6. ^ 38 tên đường ở TP HCM bị đặt sai