Hồng Đức Thịnh trị

Hồng Đức Thịnh trị (洪德盛治) Hồng Đức Thịnh thế (洪德 盛世)hay Hồng Đức chi trị (洪德之治) là thuật ngữ lịch sử dùng để nói về thời kỳ phát triển rực rỡ của chế độ quân chủ ở Đại Việt trong giai đoạn vua Lê Thánh Tông cầm quyền (黎聖宗) dưới niên hiệu Hồng Đức từ năm 1470-1497 tổng cộng là 27 năm.

Xưng tụngSửa đổi

Thời đại Hồng Đức được sử sách hết lời ca tán,các hậu triều đời sau đều xem thời kỳ này là khuôn thước của một Vương triều Thịnh thế.

Đối NộiSửa đổi

Nội TộcSửa đổi

Hồng Đức hoàng đế lên ngôi sau một loạt chính biến rúng động kinh thành, nội trong một năm hai vị hoàng đế nhà Lê,là Thiên Hưng Đế và Nhân Tông Diên Ninh hoàng đế đều vong mạng do tranh đoạt hoàng vị,sử sau gọi là Diên Ninh chính biến,trong cuộc loạn lạc này nhiều công thần quốc thính nhà Lê đã vong mọng trong đó có Diên Ninh Hoàng Đế tức Lê Nhân Tông và Tuyên Từ Hoàng thái hậu Nguyễn Thị Anh,Vua Lê Thánh Tông sau khi lên ngôi đã khai tang và truy thụy cho Nhân Tông và Tuyên Từ Hoàng Thái Hậu sau lại đưa bài vị dâng miếu hiệu phối thờ trong tông miếu.Những điều này về sau được các sử gia tán tụng là nhân đức.

Tuy nhiên,Nhà Vua cũng vì biến loạn năm xưa mà rất cảnh giác với nội thích của mình,Sau khi yên vị ngai vàng, năm 1462 vua nghe lời dèm pha của kẻ xấu về Khắc Xương, cùng trong lòng vẫn nặng nỗi hận kế vị, nhà vua đã gán tội giết chết quan Tư đồ Lê Lăng,người năm xưa đã đề bạt Cung Vương Lê Khắc xương, can ngăn việc lập Thánh Tông làm hoàng đế.

Sang năm 1476 Lê Thánh Tông bắt giam Lê Khắc Xương vào ngục.Không lâu Sau Cung vương Khắc Xương tự sát. Điều ấy về sau bị sử sách phê phán rất nặng.

Chính trịSửa đổi

Dưới sự cai trị của Thánh Tông Hồng Đức đế quốc vụ được chấn hưng triều cương được chỉnh đốn,Triều đình tập quyền nhà Lê dần hoàn thiện bộ máy hành chính và bắt đầu đi vào thời kỳ hưng thịnh.

Tham khảoSửa đổi