Mở trình đơn chính

Thuật ngữ người La Mã cuối cùng (Ultimus Romanorum) về mặt lịch sử dùng để mô tả một người là hiện thân cho những giá trị của nền văn minh La Mã cổ đại với ngụ ý rằng những giá trị này sẽ biến mất mãi sau khi anh ta chết. Trường hợp được ghi nhận đầu tiên qua sự mô tả của Julius Caesar về Marcus Junius Brutus Già như là một trong những người mà tinh thần La Mã cũ dần mất đi.

Nhiều người được gọi là "người La Mã cuối cùng" bao gồm:

Tại nước Mỹ, "người La Mã cuối cùng" đã được sử dụng nhiều lần trong những năm đầu thế kỷ 19 như một biệt danh cho các nhà lãnh đạo chính trị và chính khách đã tham gia vào cuộc cách mạng Mỹ bằng cách ký vào Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ, tham gia vào chiến tranh Cách mạng Hoa Kỳ, hoặc thành lập Hiến pháp Hoa Kỳ.[6]

Theo một nghĩa đen hơn, "người La Mã cuối cùng" cũng có thể ám chỉ:

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ a ă Brewer, E. Cobham (1898). Dictionary of Phrase and Fable. 
  2. ^ Wickham, Chris (2009). The Inheritance of Rome. Penguin Books. tr. 90. ISBN 978-0-670-02098-0. 
  3. ^ “Message for the 14th centenary of the death of Pope St Gregory the Great”. The Vatican. Ngày 22 tháng 10 năm 2003. 
  4. ^ Carlyle, Thomas (1840). On Heroes, Hero-worship, and the Heroic in History. 
  5. ^ Brewer, E. Cobham (1898). Dictionary of Phrase and Fable. 
  6. ^ Elizabeth Fox-Genovese; Eugene D. Genovese (2005). The Mind of the Master Class: History and Faith in the Southern Slaveholders' Worldview. Cambridge University Press. tr. 278. 
  7. ^ Ward-Perkins Bryan, “Why Did the Anglo-Saxons Not Become More British”, Trinity College, Oxford, 2000.
  8. ^ Seton-Watson, Hugh (1967). The Russian Empire, 1801–1917. Oxford: Oxford University Press. p. 31. ISBN 0-19-822152-5.