Sự sám hối hay còn được gọi là sự ăn năn hoặc sự thống hối là việc một người ăn năn tội lỗi của mình, và cũng được dùng trong tên gọi của Bí tích Sám hối (cũng được gọi là Bí tích Hòa giải / Giải tội) của Công giáo. Sự sám hối xuất phát một từ trong tiếng Latinhpoenitentia, có nghĩa là sự ăn năn, mong muốn được tha thứ, hay sự hối hận: trong nhiều ngôn ngữ, chỉ có một từ duy nhất để chỉ những ý này. Sám hối và ăn năn theo nghĩa ban đầu của chúng cũng tương tự như vậy. Sau những tranh cãi về giá trị của "đức tin" và "việc làm lành", chúng được cho là những quan điểm trái ngược nhau.

Sự trách móc của Nathan và sự sám hối của Vua David (Thi thiên Paris, thế kỷ thứ 10).

Bí tích Hòa giải, còn được gọi là sự sám hối hay xưng tội, là một bí tích của Giáo hội Công giáo La Mã. Đây là một cách để người tín hữu được tha thứ cho những tội lỗi của họ, hoặc những điều sai họ làm. Họ được hòa giải, hoặc được đưa đến gần Thiên Chúa hơn. Bí tích này chữa lành tâm linh của họ vì mọi tội lỗi của họ đều được cất đi khỏi họ. Điều này mang lại nhiều ân sủng, hoặc phước lành và những điều tốt đẹp, cho người nhận bí tích.

Người xưng tội phải thú nhận, hoặc kể ra tội lỗi của họ với một linh mục hoặc giám mục Công giáo. Đây là một việc riêng tư, vì vậy không một ai khác nghe những gì người nhận bí tích nói với linh mục. Sau đó, người đó nói một lời cầu nguyện cho thấy họ sám hối tội lỗi của mình. Rồi vị linh mục nói một lời cầu nguyện để tha thứ cho người đó.

Người Công giáo có thể đến với bí tích này thường xuyên đến mức nào tùy ý họ. Mỗi người Công giáo phải tham dự bí tích này ít nhất một lần trong năm.

Các linh mục ngồi tòa giải tội không được phép kể cho bất kỳ ai về những gì họ nghe được, bất kể lý do. Trong trường hợp giải tội tập thể, bất cứ ai nghe những gì người xưng tội nói với linh mục cũng không được nói cho ai biết những gì mình đã nghe.

Tham khảoSửa đổi

Liên kết ngoàiSửa đổi