Thành phố ngầm Derinkuyu

Thành phố ngầm Derinkuyu (Hy Lạp Cappadocia: Μαλακοπή Malakopi; tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: Derinkuyu Yeraltı Şehri) là một thành phố ngầm cổ đại đa tầng ở huyện Derinkuyu, tỉnh Nevşehir, Thổ Nhĩ Kỳ. Nó có độ sâu lên tới 85 mét (279 ft), đủ lớn để cho 20.000 người cùng với gia súc trú ẩn và các cửa hàng thực phẩm. Đây là thành phố ngầm được khai quật lớn nhất ở Thổ Nhĩ Kỳ và là một trong một số khu phức hợp dưới lòng đất được tìm thấy trên khắp Cappadocia.

Một lối đi trong thành phố dưới lòng đất.

Nét nổi bậtSửa đổi

Thành phố ngầm Derinkuyu có thể được đóng lại từ bên trong bằng những cánh cửa lớn bằng đá. Mỗi tầng có thể được đóng một cửa riêng biệt. Nó có thể chứa tới 20.000 người với các tiện nghi được tìm thấy như trong các khu phức hợp dưới lòng đất khác trên khắp Cappadocia,[1][2] như là máy ép nho, dầu, chuồng ngựa, hầm rượu, nhà kho, nhà ăn, nhà nguyện. Điểm độc đáo của khu phức hợp Derinkuyu nằm trên tầng hai là một căn phòng rộng rãi với trần hình vòm thùng. Có thông tin cho rằng, căn phòng này được sử dụng như một trường học tôn giáo và các phòng bên trái là để nghiên cứu.[3] Bắt đầu từ tầng thứ ba và bốn là một loạt cầu thang thẳng đứng dẫn đến một nhà thờ hình chữ thập ở tầng thứ năm, cũng là tầng sâu nhất ở Derinkuyu. Hầm thông gió lớn 55 mét (180 ft) dường như đã được sử dụng như một cái giếng. Nó cung cấp tất cả nước cho người dân ở các tầng trên.

Lịch sửSửa đổi

Theo Bộ Văn hóa Thổ Nhĩ Kỳ, hệ thống hang động có thể ban đầu đã được người Phrygia xây dựng trong khu vực đá núi lửa mềm ở vùng Cappadocia vào thế kỷ 8-7 trước Công nguyên.[4] Khi tiếng Phrygia biến mất trong khoảng thời gian La Mã cổ đại, thay thế bằng ngôn ngữ Hy Lạp,[5][6] người dân bây giờ là các Kitô hữu đã mở rộng hang động của họ khiến cấu trúc sâu thêm nhiều cấp cùng với đó là các nhà nguyện và chữ khắc Hy Lạp.[7]

Thành phố tại Derinkuyu được hình thành hoàn chỉnh vào thời kỳ Đông La Mã, khi nó được sử dụng nhiều để bảo vệ tránh khỏi những người Hồi giáo Ả Rập trong các trận chiến tranh Ả Rập-Đông La Mã từ năm 780 đến 1180.[8] Nó cũng được kết nối với các thành phố ngầm khác thông qua nhiều kilômét đường hầm. Một số hiện vật được phát hiện trong các khu định cư dưới lòng đất này thuộc về Trung kỳ Đông La Mã, giữa thế kỷ thứ 5 và 10. Những thành phố ngầm này tiếp tục được người Thiên chúa giáo bản xứ sử dụng để bảo vệ trước những cuộc xâm lược của đội quân Mông Cổ của Timur vào thế kỷ 14.[9][10]

Sau khi khu vực này rơi vào tay của người Ottoman, các thành phố được sử dụng làm nơi ẩn náu bởi những người bản xứ trước những người cai trị Hồi giáo Thổ Nhĩ Kỳ.[11]

Vào cuối thế kỷ 20, người dân địa phương, những người Hy Lạp Cappadocia vẫn đang sử dụng các thành phố ngầm để thoát khỏi các cuộc đàn áp. Ví dụ như Richard MacGillivray Dawkins, một nhà ngôn ngữ học của Cambridge, người đã tiến hành nghiên cứu từ năm 1909 đến 1911 về những người bản địa nói tiếng Hy Lạp Cappadocia trong khu vực, đã ghi lại một sự kiện đã xảy ra vào năm 1909," Khi có tin tức về vụ thảm sát gần đây tại Adana, một lượng lớn dân cư ở Axo đã trú ẩn trong những căn hầm dưới lòng đất này, và trong một vài đêm họ đã không mạo hiểm ngủ trên mặt đất.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ “Massive Underground City Found in Cappadocia Region of Turkey”. National Geographic. 26 tháng 3 năm 2015.
  2. ^ “Derinkuyu underground city”. 26 tháng 1 năm 2014.
  3. ^ “Derinkuyu Underground City”. Nevşehir Province. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 1 năm 2007.
  4. ^ “Turkish Department of Culture”. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 9 tháng 9 năm 2021.
  5. ^ Woodard, Roger D. (2008). The Ancient Languages of Asia Minor. Cambridge University Press. tr. 72. ISBN 0-521-68496-X. Unquestionably, however, Phrygian is most closely linked with Greek.
  6. ^ Swain, Simon; Adams, J. Maxwell; Janse, Mark (2002). Bilingualism in Ancient Society: Language Contact and the Written Word. Oxford: Oxford University Press. tr. 246–266. ISBN 0-19-924506-1.
  7. ^ Darke, Diana (2011). Eastern Turkey. Bradt Travel Guides. tr. 139–140. ISBN 978-1-84162-339-9. Khu vực này đã trở thành một tỉnh biên giới quan trọng trong thế kỷ thứ 7 khi các cuộc đột kích của người Ả Rập vào Đế quốc Đông La Mã diễn ra. Khi người Byzantine thiết lập lại quyền kiểm soát an toàn từ thế kỷ thứ 7 đến 11, những người đã lên trên mặt đất, và đã chạm khắc các nhà thờ vào mặt đá và vách đá ở khu vực GöremeSoğanlı, khiến Cappadocia trở nên nổi tiếng như ngày nay. […] Dù sao thì ở đây họ cũng phát triển rực rỡ, những nhà thờ của họ đáng chú ý vì nằm khoét sâu vào đá, nhưng thú vị đặc biệt là những bức tranh của họ, được bảo quản tương đối tốt, nhiều màu sắc; đây là một trong số ít những nơi còn tồn tại những bức tranh từ thời kỳ tiền biểu tượng. Các biểu tượng tiếp tục được vẽ sau khi Cuộc chinh phục của Seljuk đối với khu vực này vào thế kỷ 11 và cuộc chinh phục của Ottoman không can thiệp vào các hoạt động của Cơ đốc giáo ở Cappadocia, nơi vùng nông thôn phần lớn vẫn là người Hy Lạp, với một số ít là người Armenia. Nhưng sự sa sút bắt đầu xảy ra và Göreme, Ihlara và Soğanlı đã đánh mất tầm quan trọng ban đầu. Người Hy Lạp cuối cùng đã kết thúc lịch sử lâu dài của họ ở đây với việc trao đổi dân cư hàng loạt giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp vào năm 1923.
  8. ^ Horrocks, Geoffrey C. (2010). Greek: A History of the Language and Its Speakers. John Wiley & Sons. tr. 403. ISBN 978-1-4051-3415-6.
  9. ^ Kinross, Baron (1970). Within the Taurus: a Journey in Asiatic Turkey. J. Murray. tr. 168. ISBN 978-0-7195-2038-9. Its inhabitants were Cappadocian Greeks, who may have found a refuge here, perhaps from Roman, from Iconoclast, or later from Turkish and Mongol threats. Urgup itself was the Byzantine Prokopion; the Emperor Nicephoros Phocas is said to have passed this way, after his Cilician campaign; and the neighborhood was populous enough to support, at different times, a number of bishoprics.
  10. ^ Dawkins, R. McG. (1916). Modern Greek in Asia Minor. A study of dialect of Silly, Cappadocia and Pharasa. Cambridge University Press. tr. 17. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2014. these excavations are referred to as long ago as the campaigns of Timour Beg, one of whose captains was sent to hunt out the inhabitants of Kaisariyeh, who had taken refuge in their underground dwellings, and was killed by an arrow shot through the hole in one of the doors.
  11. ^ Dawkins, R. McG. (1916). Modern Greek in Asia Minor. A study of dialect of Silly, Cappadocia and Pharasa. Cambridge University Press. tr. 16. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2014. their use as places of refuge in time of danger is indicated by their name καταφύγια, and when the news came of the recent massacres at Adana [in 1909], a great part of the population at Axo took refuge in these underground chambers, and for some nights did not venture to sleep above ground.

Liên kết ngoàiSửa đổi