Vương Giản Cơ

Vương Giản Cơ (chữ Hán: 王简姬, ? - ?), nguyên quán ở huyện Tấn Dương, quận Thái Nguyên, là vương phi của Cối Kê vương Tư Mã Dục, người sau này trở thành Tấn Giản Văn Đế, vua thứ 12 của nhà Tấn trong lịch sử Trung Quốc.

Vương Giản Cơ là con gái của đại thần Vương Hà trong triều đình Đông Tấn. Thời trẻ, bà thành hôn với Thừa tướng nhà Tấn là Cối Kê vương Tư Mã Dục và sinh ra một người con trai là Tư Mã Đạo Sinh. Năm 348, mẹ con Vương Giản Cơ mắc tội hoàng đế nên bị phế truất đi, Tư Mã Đạo Sinh sau đó chết trong ngục. Không bao lâu sau, Vương Giản Cơ vì quá đau buồn nên cũng lâm bệnh mà mất.

Năm 371, Tư Mã Dục được lập làm hoàng đế, tức Tấn Giản Văn Đế. Tám tháng sau, Giản Văn đế mất, Hiếu Vũ đế (hoàng tử thứ năm với cung phi Lý Lăng Dung) lên ngôi, cho truy tôn Vương Giản Cơ làm Thuận hoàng hậu và hợp táng cùng Giản Văn Đế ở Cao Bình Lăng. Cha bà là Vương Hà được ban tặng chức Quang Lộc đại phu, Tán kị thường thị.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi