Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Vua của Ý”

Nội dung được xóa Nội dung được thêm vào
Không có tóm lược sửa đổi
Dòng 7:
Vào năm 568 [[Người Lombard|người Langobard]] dưới sự lãnh đạo của [[Alboin]] xâm nhập bán đảo Ý và xây dựng một đế quốc Đức phía nam của dãy núi [[Alpen]]. Lãnh thổ của họ trải dài nhiều nơi ở Ý, ngoại trừ những công quốc như [[Roma]], [[Venice]], [[Napoli]] và [[Calabria]] mà thời đó thuộc [[Đế quốc Đông La Mã]].
 
Năm 774 Langobarden bị [[người Frank]] dưới sự lãnh đạo của [[Charlemagne]] đánh bại và vua của Langobarden [[Desiderius]] bị hạ bệ. Charlemagne nhận lấy [[Vương miệngmiện bằng sắt]] với tước vị ''Rex Langobardorum'' (vua của Langobarden), mà tương đương với tước hiệu "vua của Ý". Trong hàng trăm năm sau đó, vương quốc này là một phần của [[Đế quốc La Mã Thần thánh]]. Những vị vua tiếp nối vua [[Otto I của đế quốc La Mã Thần thánh|Otto I]] trên đường đến [[Roma]] để được phong hoàng đế đã ghé thành phố Langobard [[Pavia]] để nhận ngôi vua nước Ý. Điều này chỉ đúng với vương quốc Ý ở miền Bắc, ở miền Nam đã hình thành một [[vương quốc Sicilia]] và một [[vương quốc Napoli]]. Đến thời [[Phục hưng]] thì tước vị này không còn ý nghĩa nữa. Sau [[Karl V của đế quốc La Mã Thần thánh|Karl V]] không có hoàng đế nào được phong tước vua của ý nữa, mặc dù tước vị này chính thức còn tồn tại đến 1648.
 
Năm 1805 [[Napoleon Bonaparte]], lúc đó là tổng thống của Cộng hòa Ý, được phong ở nhà thờ chính tòa [[Milano]] với vương miện bằng sắt làm vua của Ý (1805–1814). Nó chấm dứt khi năm 1814 Napoleon từ bỏ ngôi vua. Hàng chục năm sau đó ở Ý không có vua. Ngoài ra đứa con trai của Napoleon, [[Napoléon II]] sinh năm 1811, được phong ngay làm ''vua của Roma'' cho tới 1814.