Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Kiểm duyệt và phân loại phim”

Nè, chưa có ý kiến cộng đồng thì đừng tùy tiện xóa đoạn lớn
(Nè, chưa có ý kiến cộng đồng thì đừng tùy tiện xóa đoạn lớn)
Thẻ: Lùi sửa Đã được lùi sửa
{{Nhiều vấn đề|
'''Hệ thống kiểm duyệt và phân loại phim điện ảnh''' có vai trò kiểm duyệt, chỉnh sửa và sắp xếp các phim điện ảnh sao cho phù hợp từng đối tượng khán giả dựa trên những yếu tố như độ phức tạp của nội dung, hình ảnh [[tình dục]], [[khỏa thân]], [[kinh dị]], [[bạo lực]], ngôn từ tục tĩu, sử dụng chất gây nghiện và một số nội dung gây tranh cãi khác như chính trị, tôn giáo, lịch sử...
{{Tầm nhìn hẹp|1=article|2=Kiểm duyệt phim|date=tháng 7/2021}}
{{Thái độ trung lập|date=tháng 7/2021}}
{{Chú thích trong bài|date=tháng 7/2021}}
}}
'''Hệ thống kiểm duyệt và phân loại phim điện ảnh''' có vai trò kiểm duyệt, chỉnh sửa và sắp xếp các phim điện ảnh sao cho phù hợp từng đối tượng khán giả dựa trên những yếu tố như độ phức tạp của nội dung, hình ảnh [[tình dục]], [[khỏa thân]], [[kinh dị]], [[bạo lực]], ngôn từ tục tĩu, sử dụng chất gây nghiện và một số nội dung gây tranh cãi khác như chính trị, tôn giáo, lịch sử... Phim ảnh là một lĩnh vực có tác động rất lớn đến hành vi, ứng xử, quan niệm [[đạo đức]] của người xem, là một công cụ [[tuyên truyền]] tư tưởng mạnh mẽ. Nếu Chính phủ không có cơ chế kiểm soát, kiểm duyệt nội dung phim thì các nhà sản xuất sẽ đua nhau đưa các hình ảnh về [[tình dục]], [[khỏa thân]], [[bạo lực]] vào phim để "câu khách", dù những bộ phim này sẽ gây ảnh hưởng xấu tới [[đạo đức]] [[xã hội]] (một số bộ phim còn từng gây ra [[bạo loạn]] vì có nội dung nhạy cảm về [[văn hóa]], [[sắc tộc]]). Vì vậy luật pháp các nước luôn yêu cầu tác phẩm điện ảnh '''''phải được [[kiểm duyệt]] trước khi được cấp phép trình chiếu'''''. Ở hầu hết các nước, những bộ phim sẽ phải trải qua kiểm duyệt bởi một cơ quan Chính phủ chuyên trách (ví dụ như Cục Điện ảnh, Bộ Thông tin, Ủy ban truyền thông) để hạn chế, cắt bỏ những yếu tố gây tác động xấu, mức cao nhất là bị cấm trình chiếu để ngăn chặn những phim có hình ảnh, nội dung vi phạm pháp luật hoặc xâm phạm [[đạo đức]] xã hội.
 
Việc kiểm duyệt và phân loại phim có thể thực hiện bằng 2 phương pháp: "tiền kiểm" (tức là kiểm duyệt, cấp phép rồi mới cho trình chiếu) hoặc "hậu kiểm" (tức là cho trình chiếu mà không cần kiểm duyệt và cấp phép trước, nếu phim có vấn đề thì mới cấm chiếu và xử phạt). Tuy nhiên, điện ảnh là ngành gây ảnh hưởng rất rộng và nhanh chóng, nên hầu như tất cả các nước trên thế giới đều áp dụng phương pháp ''"tiền kiểm"'', bởi chỉ có phương pháp này là đảm bảo tốt việc ngăn chặn những bộ phim có nội dung xấu, độc hại trước khi chúng được công chiếu. Còn phương pháp ''"hậu kiểm"'' thì có nhược điểm rất lớn, đó là cơ quan kiểm duyệt sẽ không thể phát hiện ra vi phạm trước khi phim được trình chiếu, khi phát hiện ra vi phạm và cấm trình chiếu thì cũng chỉ là ''"mất bò mới lo làm chuồng"'' và không còn tác dụng gì nữa, vì chỉ cần 1 ngày trình chiếu tại các rạp phim là đã có hàng trăm nghìn người xem và bị ảnh hưởng xấu từ bộ phim đó rồi (chưa kể đến việc bộ phim vi phạm sẽ được tung lên [[mạng internet]] khiến việc cấm chiếu ở rạp trở nên mất tác dụng).
 
Do sự phát triển của công nghệ, hiện nay phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc (MV) đã không chỉ chiếu ở rạp, tivi mà có thể phát hành trên [[mạng internet]], thu hút hàng chục triệu người xem. Nhiều bộ phim có nội dung, hình ảnh vi phạm pháp luật, không được cấp phép trình chiếu nhưng vẫn được nhà sản xuất tung lên mạng internet để "lách luật". Vì vậy, việc kiểm duyệt phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc đã được nhiều nước mở rộng áp dụng đối với cả những sản phẩm được phát hành trên [[mạng internet]]. Theo đó, cá nhân hoặc tổ chức muốn đăng tải phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc lên mạng internet thì phải được cơ quan kiểm duyệt cấp phép, nếu không tuân thủ thì nhà sản xuất sẽ bị phạt nặng. Ví dụ như [[Hàn Quốc]] trước đây đã xảy ra tình trạng các công ty truyền thông, ca sĩ cho đăng tải phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc tràn lan lên mạng internet để né tránh việc bị cơ quan Nhà nước kiểm duyệt, vì vậy Chính phủ Hàn Quốc đã đưa ra luật mới: từ tháng 8/2012, mọi bộ phim, [[Game show]], video ca nhạc ([[MV]]) chỉ được phép đăng tải lên mạng sau khi đã chịu sự kiểm duyệt của [[Bộ Xếp loại truyền thông Hàn Quốc]]. Hoặc Chính phủ Trung Quốc năm 2017 đã đưa ra quy định: mọi phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc muốn đăng tải lên mạng đều phải được cơ quan Nhà nước cấp phép, nếu tự ý đăng tải thì sẽ bị xử phạt nặng, đồng thời [[Hiệp hội dịch vụ Netcast Trung Quốc]] là cơ quan Chính phủ được trao thẩm quyền kiểm duyệt, xử phạt mọi website để thi hành quy định này.
 
Phim ảnh là một sản phẩm đặc thù, rất khó có tiêu chí định lượng cụ thể, cùng 1 cảnh phim nhưng bối cảnh khác nhau sẽ tạo hiệu ứng rất khác nhau (ví dụ như cùng 1 kiểu cảnh quay bắn súng giết người, đặt trong phim chiến tranh thì người xem có thể chấp nhận nhưng đặt trong thể loại phim tâm lý thì lại rất phản cảm). Chưa kể có những cảnh phim ở nước này là bình thường, nhưng ở nước khác lại là cấm kỵ (ví dụ như cảnh phim người ăn [[thịt chó]] là bình thường ở Đông Á nhưng lại là cấm kỵ tại các nước Tây Âu). Để đảm bảo việc kiểm duyệt và phân loại phim được thực hiện hợp lý, người ta phải thành lập cả một hội đồng duyệt phim gồm nhiều thành viên, bao gồm các nhà biên kịch, đạo diễn có kinh nghiệm kết hợp với đại diện của cơ quan Chính phủ, đôi khi còn có thêm cả đại diện cơ quan an ninh văn hóa, đại diện các tổ chức tôn giáo, cơ quan bảo vệ trẻ em, các nhà giáo dục, chuyên gia tâm lý v...v...
Việc kiểm duyệt và phân loại phim có thể thực hiện bằng 2 phương pháp: "tiền kiểm" (tức là kiểm duyệt, cấp phép rồi mới cho trình chiếu) hoặc "hậu kiểm" (tức là cho trình chiếu mà không cần kiểm duyệt và cấp phép trước, nếu phim có vấn đề thì mới cấm chiếu và xử phạt).
 
Do việc kiểm duyệt và phân loại phim có tính chất phức tạp, đòi hỏi tuân thủ cao như vậy nên tại đa số các nước (như [[Úc]], [[Trung Quốc]], [[Hàn Quốc]], [[Singapore]], [[Thái Lan]], [[Ấn Độ]]...), việc kiểm duyệt phim '''sẽ do cơ quan chính phủ đảm nhiệm chứ không được giao cho các đơn vị tư nhân''' (nếu giao cho các công ty tư nhân kiểm duyệt phim thì sẽ phát sinh nhiều vấn đề tiêu cực như: mâu thuẫn trong quan điểm kiểm duyệt giữa các công ty thẩm định khác nhau, đơn vị kiểm duyệt móc nối với nhà sản xuất để kiểm duyệt phim dễ dãi, hoặc nhận [[hối lộ]] để đánh giá thiên vị với phim của hãng đối thủ...)
Do sự phát triển của công nghệ, hiện nay phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc (MV) đã không chỉ chiếu ở rạp, tivi mà có thể phát hành trên [[mạng internet]], thu hút hàng chục triệu người xem. Nhiều bộ phim có nội dung, hình ảnh vi phạm pháp luật, không được cấp phép trình chiếu nhưng vẫn được nhà sản xuất tung lên mạng internet để "lách luật". Vì vậy, việc kiểm duyệt phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc đã được nhiều nước mở rộng áp dụng đối với cả những sản phẩm được phát hành trên [[mạng internet]].
 
Để đảm bảo tính pháp lý và tuân thủ nghiêm ngặt, việc kiểm duyệt và phân loại phim tại các nước luôn được giao cho một cơ quan chuyên trách trực thuộc Chính phủ, cơ quan này sẽ thay mặt Nhà nước thực hiện việc kiểm duyệt và phân loại tất cả mọi bộ phim để đảm bảo thống nhất trong nội dung kiểm duyệt và trình chiếu trên cả nước. Chỉ có một số ít nước (như Hoa Kỳ) thì việc kiểm duyệt, đánh giá mới được giao cho một tổ chức không thuộc chính phủ là Hiệp hội điện ảnh Hoa Kỳ - [[MPAA]] (bởi MPAA có thực quyền rất mạnh để có thể khiến các công ty sản xuất phim phải tuân thủ), tuy vậy Hoa Kỳ vẫn có các cơ quan kiểm duyệt phim ảnh trực thuộc chinh phủ ở từng [[tiểu bang]] để kiểm duyệt phim phát hành trong lãnh thổ tiểu bang đó.
 
==Đặc điểm==
Hệ thống phân loại phim điện ảnh chỉ áp dụng cho [[phim điện ảnh]] chiếu tại rạp, còn đối với phim truyền hình, một số nước có hệ thống kiểm duyệt và phân loại khác, đó là [[Hệ thống phân loại các chương trình truyền hình]]. Hệ thống này giúp cho cha mẹ quyết định xem bộ phim nào phù hợp cho con cái họ. Ngoài ra, trong một số trường hợp, hệ thống còn bắt buộc những [[rạp chiếu phim]] chấp hành một nghĩa vụ pháp lý là không cho phép trẻ nhỏ vào xem những phim không phù hợp lứa tuổi. Hệ thống này là một bộ phận của những [[cơ quan kiểm duyệt]] ở nhiều nước.{{Fact}}
 
Ảnh hưởng của các nhân tố lên việc đánh giá, kiểm duyệt phim ở mỗi nước là khác nhau, tuy theo điều kiện văn hóa, tôn giáo, chuẩn mực đạo đức... của mỗi nước. Ví dụ, ở những nước như Mỹ, ngay cả những phim có chứa nội dung tình dục nhẹ nhàng cũng có thể bị hạn chế chỉ dành cho người trưởng thành, thì ở Pháp hay Đức, nội dung tình dục được đánh giá thoáng hơn. Ngược lại, yếu tố bạo lực như bắn súng, đâm chém có thể khiến phim bị xếp loại cao và kiểm duyệt chặt ở [[Phần Lan]] hay [[Đức]], còn ở Mỹ lại xếp loại nhẹ hơn cho những bộ phim loại này. Nhìn chung, hệ thống phân loại ở các quốc gia [[châu Á]] sẽ khắt khe hơn so với các nước Âu-Mỹ, cả về yếu tố bạo lực lẫn tình dục. Tại các nước [[châu Á]], những phim có cảnh tình dục, khỏa thân thường bị phân loại chặt chẽ nhất, những cảnh nóng kéo dài (trên 3 giây) hoặc để lộ ra những bộ phận nhạy cảm (cơ quan sinh dục, mông, bộ ngực trần của phụ nữ) thì sẽ bị chỉnh sửa hoặc cắt bỏ.{{Fact}}
 
Ngoài ra, một số cảnh phim thông thường (không có yếu tố kinh dị, khỏa thân, bạo lực) nhưng lại trái với đường lối chính trị, pháp luật nước sở tại thì cũng sẽ bị cơ quan kiểm duyệt nước đó yêu cầu cắt bỏ trước khi trình chiếu, nếu không chấp hành thì phim sẽ bị cấm chiếu (ví dụ như Trung Quốc sẽ cắt bỏ những cảnh phim có nội dung coi Đài Loan là 1 nước độc lập, Israel và Đức sẽ cắt bỏ những cảnh phim thể hiện nội dung ca ngợi Hitler và Đức Quốc xã, Thái Lan sẽ cắt bỏ những cảnh phim mang tính tiêu cực về [[Hoàng gia Thái Lan]]...).{{Fact}}
 
=={{USA}}==
 
Ngoài hệ thống phân loại phim của MPAA, Mỹ còn có hệ thống kiểm duyệt phim thuộc chính quyền ở các [[tiểu bang]]. Các hệ thống này có quyền yêu cầu chỉnh sửa phim phát hành trong phạm vi tiểu bang của mình.
 
Do quy định của đạo luật bảo vệ trẻ em, các phim dành cho thiếu nhi ở Mỹ bị kiểm duyệt rất mạnh tay. Ví dụ như bộ phim hoạt hình [[Bảy viên ngọc rồng]] của [[Nhật Bản]] khi chiếu tại Mỹ đã bị kiểm duyệt chỉnh sửa rất nhiều phân cảnh so với bản gốc: tất cả những cảnh Goku và Bulma khỏa thân hồi bé đều được vẽ thêm quần lót, xác chết của các nhân vật được xóa đi, các cảnh chiến đấu phải xóa đi những vết máu, cảnh bắn súng bị xóa đi hoặc phải chỉnh sửa thành súng la-de, màu da của nhân vật Popo phải đổi từ đen sang xanh để tránh gây ác cảm về phân biệt chủng tộc...
 
Ngoài ra, trong một số trường hợp, các bộ phim đã bị cấm trình chiếu ở Mỹ do vi phạm pháp luật. Ví dụ như năm 2008, bộ phim ''"Hillary: The Movie"'', một bộ phim tài liệu chính trị về ứng cử viên tổng thống [[Hillary Clinton]], đã bị cấm trình chiếu trong một thời gian bởi Ủy ban bầu cử liên bang do họ coi đây là một "sản phẩm truyền thông vận động bầu cử" của một ứng cử viên Tổng thống, điều này vi phạm Đạo luật vận động tranh cử năm 2002<ref>Liptak, Adam (2010-01-21). "Justices, 5–4, Reject Corporate Spending Limit". New York Times.</ref>
 
==Hàn Quốc{{KOR}}==
{{multiple image|perrow=5|caption_align=center|header_align=center
|width = 50
Ngoài ra, do lịch sử từng bị Nhật Bản đô hộ nên người Hàn Quốc có tâm lý bài Nhật rất mạnh, và chính phủ Hàn Quốc kiểm duyệt rất khắt khe các bộ phim, video ca nhạc của Nhật Bản. [[Kiểm duyệt truyền thông Nhật Bản tại Hàn Quốc]] gồm các đạo luật do chính phủ Hàn Quốc tạo ra để ngăn chặn việc nhập khẩu và phân phối truyền thông từ Nhật Bản. Tính đến năm 2018, Hàn Quốc vẫn còn một số luật hạn chế phát sóng phim ảnh Nhật Bản. [[Phim truyền hình Nhật Bản]] và [[âm nhạc Nhật Bản]] vẫn bị cấm phát sóng trên [[truyền hình mặt đất]] tại Hàn Quốc.<ref>{{Chú thích web|url=http://www.kr.emb-japan.go.jp/people/rel/meeting/meet_20060321_8.htm|title=韓国政府による日本文化開放政策(概要)|last=|first=|date = ngày 30 tháng 12 năm 2003 |website=Đại sứ quán Nhật Bản tại Hàn Quốc|language=ja|trans-title=Chính sách mở văn hóa đại chúng Nhật Bản của chính phủ Hàn Quốc (bản thảo)|archive-url=https://web.archive.org/web/20101114164721/http://www.kr.emb-japan.go.jp/people/rel/meeting/meet_20060321_8.htm|archive-date = ngày 14 tháng 11 năm 2010 |dead-url=|accessdate = ngày 14 tháng 11 năm 2010}}</ref> Năm 2014, bài hát tiếng Hàn [[Uh-ee]] của ban nhạc Hàn Quốc [[Crayon Pop]] bị [[Hệ thống Phát sóng Hàn Quốc|KBS]] cấm phát sóng vì có từ [[tiếng Nhật]] ''pikapika'' trong lời bài hát.<ref>{{Chú thích web|url=https://jp.yna.co.kr/view/AJP20140403001000882|title=<芸能>韓国アイドルの新曲 日本語使用で「放送不適合」|last=|first=|date = ngày 4 tháng 3 năm 2014 |website=[[Yonhap]]|language=ja|trans-title=<Giải trí> Bài hát mới của thần tượng Hàn Quốc 'không phù hợp phát sóng' vì sử dụng tiếng Nhật|archive-url=https://web.archive.org/web/20190516081032/https://jp.yna.co.kr/view/AJP20140403001000882|archive-date = ngày 16 tháng 5 năm 2019 |dead-url=|accessdate = ngày 16 tháng 5 năm 2019}}</ref> Năm 2018, [[nhóm nhạc nữ]] [[IZ*ONE]] có các bài hát [[tiếng Nhật]] đã không được phép phát sóng trên [[truyền hình mặt đất]] vì nội dung quá đậm tính Nhật Bản. [[Fuji News Network]] nhận xét ''"sự ghê tởm đối với [[văn hóa Nhật Bản]] (tại [[Hàn Quốc]]) vẫn còn rất mạnh mẽ"''.<ref name=":1" />
 
=={{UK}}==
==Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland==
{{bài chi tiết|Ủy ban phân loại điện ảnh Vương quốc Anh}}
 
Từ năm 1985 đến năm 2018, BBFC đã duy trì lệnh cấm với 39 bộ phim có những nội dung được xem là vi phạm pháp luật và đạo đức. Ngoài ra, BBFC đã yêu cầu chỉnh sửa, cắt bỏ với rất nhiều bộ phim khác. Ví dụ như năm 1999, bộ phim chiến tranh [[The Dam Busters (1955)]] đã bị kiểm duyệt, tất cả các cảnh phim gọi đến tên của một con chó là "Nigger" đã bị xóa (do "Nigger" là từ miệt thị người da đen). Hoặc bộ phim [[Black Friday (2004)]] chỉ được cấp phép phát hành tại Vương quốc Anh sau khi 17 giây cảnh [[chọi gà]] trong phim bị xóa, bởi luật pháp Anh không cho phép trình chiếu bất kỳ cảnh phim nào có nội dung ngược đãi động vật<ref name= imdbaltversions>[https://www.imdb.com/title/tt0400234/alternateversions Alternate versions for ''Black Friday''] from IMDb</ref>
 
==Ấn Độ{{IND}}==
Tại Ấn Độ, mọi bộ phim chiếu rạp và phim truyền hình đều phải được kiểm duyệt bởi [[Ủy ban Chứng nhận Phim Trung ương]] (CBFC), cơ quan kiểm duyệt và phân loại theo luật định trực thuộc Bộ Thông tin và Phát thanh của [[Chính phủ Ấn Độ]]. Các bộ phim có nội dung, hình ảnh xâm phạm đạo đức truyền thống của Ấn Độ sẽ được cơ quan này yêu cầu chỉnh sửa, thậm chí là bị cấm trình chiếu. CBFC được coi là một trong những cơ quan kiểm duyệt mạnh mẽ nhất trên thế giới do cách thức hoạt động và thẩm quyền nghiêm ngặt của nó.
 
==Philippines{{PHI}}==
Phân loại phim ở Phillipines gồm các mức:<ref>{{chú thích sách |chapter=Chapter IV – Movie, Television and Trailer Classification|title=2004 Implementing Rules and Regulations |publisher=[[Movie and Television Review and Classification Board]] |location=Phillipines |url=http://www.mtrcb.gov.ph/classification-ratings-2.html |accessdate=ngày 24 tháng 4 năm 2014}}</ref>
 
*'''X''' - Lưu hành nội bộ, không được phép trình chiếu cho công chúng (áp dụng khi phim có nội dung tương đương với mức '''XXX''' của Hoa Kỳ).
 
==Hồng Kông{{HK}}==
Phân loại phim ở Hồng Kông gồm các mức:
*[[Tập tin:Hong Kong film rating cat1.svg|30px]] (Phổ biến) – Cho mọi người xem.
Trong 4 phân cấp, cấp I, IIA và IIB chỉ là một sự khuyến cáo và không đưa ra hình phạt. Riêng phim cấp III được quản lý chặt chẽ, người xem phim cũng như người bán vé sẽ bị xử lý theo pháp luật nếu cho phép người dưới 18 tuổi vào rạp. Các cửa hàng băng đĩa cũng sẽ bị phạt nếu bán phim cấp III cho người dưới 18 tuổi.
 
== Argentina{{ARG}} ==
Viện Phim ảnh và Nghệ thuật Nghe nhìn (''Instituto de Cine y Artes Audiovisuales'', [[INCAA]]) thông qua Hội đồng Tư vấn Biểu diễn Điện ảnh (''Comisión Asesora de Exhibición Cinematográfica'') đã sử dụng hệ thống phân loại dưới đây:
 
*'''C''': chỉ phù hợp cho người từ 18 tuổi trở lên, chỉ được chiếu hạn chế tại các địa điểm được cấp phép đặc biệt.
 
==Úc{{AUS}}==
{{chính|Phòng Phân loại Phim và Văn học (Úc)}}
Phòng Phân loại Phim và Văn học (''Office of Film and Literature Classification'', OFLC) là tổ chức do chính phủ Úc tài trợ có vai trò phân loại tất cả các phim phát hành trước công chúng. Nay nó được đổi tên là Ủy ban Phân loại phim Úc (ACB), nó hoạt động theo Đạo luật Phân loại Liên bang năm 1995 và là cơ quan chuyên trách thực hiện kiểm duyệt phim trong nước Úc.
* [[Tập tin:Australian Classification Refused Classification (RC).png|43px]] - Cấm trình chiếu. Những phim này bị cấm bán hay thuê ở Úc.
 
==Nhật Bản{{JAP}}==
{{chính|Eirin}}
*Trước đây
* '''Banned''': Cấm trình chiếu. Ví dụ như 1 tập phim hoạt hình [[Gia đình Simpson]] là "Thirty Minutes Over Tokyo (1999)" đã bị cấm chiếu ở Nhật vì có những chi tiết châm biếm đất nước Nhật Bản.
 
==Brasil{{BRA}}==
:'''Ghi chú''': Ngoài ra còn có các mô tả hoạt động của các yếu tố '''làm suy giảm và tăng nặng''', chẳng hạn như '''bố cục cảnh''', '''mức độ liên quan''', '''tần suất''',''' động lực ''', trong số những người khác, có thể can thiệp vào xếp hạng cuối cùng.''<ref name=RG/>
 
{| class="wikitable" border="1" width="100%"
Mức cao nhất là cấm trình chiếu. Vào ngày 9 tháng 8 năm 2011, Cơ quan Tư pháp Liên bang đã ra lệnh cấm trình chiếu "A Serbian Film", một bộ phim kinh dị năm 2010 của Serbia, vì bộ phim này có những cảnh bạo lực quá mức, và những chi tiết ''"xúc phạm chính phủ Brazil"''<ref>{{cite web|url=http://www.vg.no/rampelys/artikkel.php?artid=10080537|title="Verdens verste film" forbudt i Norge: - Forbudet virker mot sin hensikt|author=Martine Lunder|work=VG|accessdate=18 March 2015}}</ref> (ngoài ra phim này cũng bị cấm chiếu ở [[Tây Ban Nha]], [[Đức]], [[Australia]], [[New Zealand]], [[Malaysia]], [[Singapore]] và [[Na Uy]], hàng chục nước khác thì chỉ cho phép chiếu sau khi đã cắt bỏ nhiều cảnh phim)
 
==Trung Quốc{{CHN}}==
Chính phủ Trung Quốc muốn thúc đẩy những nội dung phim ảnh lành mạnh cho người dân và cấm những nội dung được cho là sẽ gây tác động xấu, làm băng hoại văn hóa truyền thống và [[đạo đức]] của đất nước. Đây là công việc mà Ủy ban về Báo chí, Xuất bản, Phát thanh, Điện ảnh và Truyền hình Trung Quốc đảm nhận.{{Fact}}
 
Nội dung bộ phim phải được 37 thành viên của Hội đồng duyệt phim quốc gia thông qua. Họ gồm các quan chức, viện sĩ, biên tập tạp chí điện ảnh và đạo diễn, cùng ngồi lại xem xét các chi tiết hình ảnh, lời thoại liên quan đến tình dục, bạo lực và yếu tố chính trị của bộ phim. Phim điện ảnh muốn phát hành ở thị trường điện ảnh Trung Quốc đều phải trải qua khâu kiểm duyệt rất khắt khe, từ quy định hạn chế số lượng phim nước ngoài tối đa được thông qua trong một năm (không quá 34 phim chiếu rạp/năm), cho tới kiểm soát chặt chẽ nội dung. và quy định thời điểm ra rạp<ref>[http://vietnamnet.vn/vn/giai-tri/hollywood-vuot-ai-kiem-duyet-trung-quoc-nhu-the-nao-119261.html Hollywood vượt ải kiểm duyệt Trung Quốc như thế nào?<!-- Bot generated title -->]</ref>.
 
Các bộ phim chiếu rạp không bao giờ được phép xuất hiện những cảnh quay mô tả hoạt động [[tình dục]], [[khỏa thân]] và [[đồng tính luyến ái]]. Không chỉ phim điện ảnh, tất cả những bộ phim truyền hình nói về các mối quan hệ và hành vi tình dục bất thường như [[loạn luân]], [[đồng tính luyến ái]], [[ấu dâm]] cũng bị cấm hoặc phải cắt bỏ mọi cảnh quay liên quan.{{Fact}}
 
Không chỉ kiểm soát chặt phim chiếu rạp, Trung Quốc cũng kiểm soát chặt các nội dung phim trên internet. Hiệp hội dịch vụ Netcast Trung Quốc có quy định kiểm duyệt nội dung trực tuyến được áp dụng từ phim truyện, phim tài liệu đến phim hoạt hình và các video giáo dục.{{Fact}} Quy định này cấm các nội dung hiển thị hành vi tình dục, giới tính bất thường, bao gồm [[loạn luân]], [[đồng tính luyến ái]], [[lạm dụng tình dục]], [[ấu dâm]]... Các quy định khác cũng nêu rõ nội dung sẽ bị xóa bỏ nếu khuyến khích ''"lối sống xa hoa thác loạn"'', đăng ''"chi tiết cảnh bạo lực và tội ác"'' hoặc ''"hành vi khiêu dâm"'' bao gồm cả thủ dâm. Tất cả những bộ phim vi phạm quy định đều sẽ bị gỡ bỏ khỏi Internet. Quy định này đã được ban hành năm 2017, sau khi chính phủ Trung Quốc nhận định sự xuất hiện dày đặc của các nhân vật đồng tính trên phim ảnh Internet đã làm băng hoại văn hóa giới trẻ bởi nội dung dung tục, suy đồi đạo đức và thiếu lành mạnh<ref>http://viettimes.vn/bi-cam-tai-trung-quoc-phim-dong-tinh-nham-nhi-van-nhap-khau-viet-nam-43547.html</ref>.
 
Trung Quốc không quy định về phân loại độ tuổi mà chỉ có 2 mức: ''"Phim được phổ biến"'' hoặc ''"phim bị cấm phổ biến"''. Phim được phổ biến sẽ được trình chiếu cho mọi lứa tuổi, bởi trong đó không bao giờ còn những nội dung gây ảnh hưởng xấu đến trẻ em.{{Fact}}
 
=={{VIE}}==
 
Mức cao nhất là '''cấm trình chiếu''', áp dụng với những phim có quá nhiều nội dung, cảnh quay vi phạm pháp luật Việt Nam mà không thế sửa chữa được.
 
===Việc thực thi===
Hệ thống phân loại phim tại Việt Nam đã có những tiêu chí cụ thể cà cơ quan phụ trách rõ ràng. Nhưng trong thực tế, việc thực hiện thiếu nghiêm túc từ cả người xem lẫn rạp chiếu khiến việc phân loại phim trở nên kém hiệu quả. Phần lớn các rạp ở Việt Nam, nhất là các rạp ở địa phương đều quản lý người xem khá lỏng lẻo. Hiện nay, chưa có rạp phim Việt Nam nào bị phạt vì cho người vào rạp không đúng độ tuổi quy định. Chính vì thế, việc thi hành quy định phân loại độ tuổi tại các rạp chiếu chỉ biết trông vào "ý thức tự giác" của người xem là chính.<ref>[http://giaoducthoidai.vn/van-hoa/phan-loai-phim-theo-lua-tuoi-lam-sao-de-hieu-qua-1753643.html Phân loại phim theo lứa tuổi: Làm sao để hiệu quả? | Văn hóa | GD&TĐ<!-- Bot generated title -->]</ref>
 
Nhìn chung, khán giả Việt Nam vẫn chưa quen với việc phải xuất trình [[chứng minh thư]] khi đi xem phim (nếu rạp phim yêu cầu thì họ cho là gây khó dễ), do vậy họ cứ thoải mái bỏ qua quy định, thờ ơ hoặc thậm chí không hề biết về mức độ giới hạn độ tuổi của bộ phim. Nhiều khán giả không hề biết hoặc cố ý phớt lờ việc phim có giới hạn độ tuổi, nhiều gia đình vẫn thoải mái cho trẻ em ở độ tuổi [[thiếu niên]], [[nhi đồng]] vào xem các bộ phim xếp loại 16+, 18+. Phần lớn các rạp chiếu phim cũng bỏ qua quy định này và vẫn bán vé cho trẻ em vì sợ mất khách, hoặc nhiều khi nhân viên soát vé không có thời gian để kiểm tra lứa tuổi có chính xác hay không.<ref>[http://kienthuc.net.vn/showbiz/khan-gia-viet-phot-lo-canh-bao-phim-16-678457.html Khán giả Việt phớt lờ cảnh báo phim 16<!-- Bot generated title -->]</ref><ref>[http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/dien-anh/20120802/tre-em-coi-phim-nguoi-lon/504697.html Trẻ em coi phim người lớn - Tuổi Trẻ Online<!-- Bot generated title -->]</ref>.
 
Ở nước ngoài, việc dán mác phân loại độ tuổi cho phim là để cảnh báo, ngăn chặn người xem không đủ tuổi, các nhà sản xuất thường cố gắng giảm bớt các yếu tố [[bạo lực]], [[tình dục]], [[khỏa thân]]... để tránh việc phim bị dán nhãn tuổi quá cao. Ở [[Việt Nam]] thì ngược lại, việc dán mác "phim 16+, 18+" lại trở thành biện pháp [[câu khách]] cho phim tại Việt Nam. Một khán giả ở TP Hồ Chí Minh nhận định: ''“Tâm lý người Việt thường rất tò mò. Có thể một phim Việt ra rạp mà nhìn poster hay trailer không mấy hấp dẫn thì khó kéo được người xem ra rạp. Nhưng giả dụ nó được gắn thêm mác "16+" thì sẽ có rất nhiều người hiếu kỳ và đi xem, chỉ để chờ đón các cảnh nóng hay cảnh bạo lực”''. Nhiều nhà sản xuất đã lợi dụng nhãn phim "16+, 18+" để có thể sử dụng các yếu tố câu khách, giật gân để kiếm thêm lợi nhuận, họ cố ý thêm vào các yếu tố "người lớn" như [[cảnh nóng]], [[khỏa thân]], [[đồng tính]]... để phim được dán nhãn "16+, 18+", như vậy phim sẽ hút khách hơn. Trào lưu này được đánh giá là dễ nhận thấy khi các phim giới hạn độ tuổi "16+" của Việt Nam gần đây được sản xuất ngày càng nhiều, nhưng đều ít gây được ấn tượng tốt về chất lượng nghệ thuật. Như vậy, quy định dán nhãn phân loại độ tuổi ở Việt Nam chẳng những không phát huy tác dụng tốt mà thậm chí còn gây phản tác dụng<ref>[http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/phim/sau-man-anh/gan-mac-16-cho-phim-viet-phan-loai-khan-gia-hay-cau-khach-3102365.html Gắn mác 16+ cho phim Việt - phân loại khán giả hay câu khách - VnExpress Giải Trí<!-- Bot generated title -->]</ref>
 
Với việc giám sát lỏng lẻo cũng như tính tự giác thấp từ cả người xem lẫn rạp chiếu như hiện nay, quy định phân loại độ tuổi dù được ban hành cũng chưa chắc có thể áp dụng được trong thực tế, thậm chí nhiều người lo ngại là sẽ càng gây "phản tác dụng" vì những lý do:
*Với những khán giả từ 18 tuổi có thể yêu cầu xuất trình chứng minh thư, nhưng với khán giả từ 13 đến dưới 18 tuổi thì phần lớn không có giấy tờ tùy thân, còn việc xác định tuổi bằng mắt thường là không thể chính xác. Mặt khác, nhiều rạp chiếu phim sẽ cố tình phớt lờ việc phân loại độ tuổi khán giả để bán được thêm vé (ở Việt Nam việc này diễn ra rất phổ biến, bởi trong trường hợp làm sai quy định, rạp phim cũng không bị áp dụng bất cứ chế tài xử phạt nào). Như vậy, áp dụng phân loại phim theo lứa tuổi nhưng lại không có hệ thống kiểm soát nghiêm ngặt tại các rạp chiếu phim thì cũng không giải quyết được vấn đề gì.
*Mặt khác, tại Việt Nam, việc dán nhãn '''"phim 18+"''' thường gợi liên tưởng đến [[khỏa thân]], [[kích dục]], [[khiêu dâm]] và [[tình dục]], khán giả sẽ kéo tới rạp chỉ để chờ xem cảnh nóng nhằm thỏa mãn trí tò mò ''"phim có cảnh sex gì mà lại cấm trẻ em"''. Tình trạng này đã xảy ra với hệ thống phân loại "phim 16+" trước đây nhưng chưa nghiêm trọng, nhưng nay với việc có thêm nhãn "phim 18+" (chấp nhận "độ nóng" cao hơn "phim 16+" như trước đây), nhiều nhà làm phim sẽ càng mạnh tay trong việc lạm dụng các yếu tố câu khách như [[khỏa thân]], [[tình dục]], [[đồng tính luyến ái]]... để phim ăn khách hơn, trong khi nhiều trẻ em vì thấy tò mò bởi nhãn "người lớn" của phim nên sẽ tìm cách vào rạp để xem các "phim 18+" (và thường thì các em sẽ dễ dàng vào rạp mà không bị ngăn cản). Đó là chưa kể đến việc trẻ em có thể ghi nhớ tên phim rồi dễ dàng lên [[mạng internet]] hoặc mua băng đĩa để xem các ''"phim Việt 18+"'' dạng này mà không ai có thể kiểm soát được.
 
Nếu không khắc phục được những vấn đề này, phân loại phim theo độ tuổi chỉ gây tác dụng ngược, không những không ngăn được người xem chưa đủ tuổi mà còn kích thích các nhà làm phim ngày càng lạm dụng các yếu tố [[khiêu dâm]], [[tình dục]] để câu khách, khiến môi trường văn hóa xã hội bị ảnh hưởng rất xấu.
 
===Vấn đề kiểm soát phim phát hành trên mạng===
Một vấn đề khác đó là ở thời điểm năm 2020, Việt Nam vẫn chưa có quy định rõ ràng về kiểm duyệt phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc ([[MV]]) được phát hành trên [[mạng internet]] ([[Youtube]], [[Netflix]]...) Nghịch lý ở chỗ phim ảnh, game show phát trên truyền hình phải được các đài truyền hình biên tập kiểm duyệt, phim ảnh ra rạp thì phải có hội đồng duyệt phim của Bộ Văn hóa, nhà phát hành phải chịu trách nhiệm; Nhưng các game show, phim ảnh, video ca nhạc đăng trên mạng lại gần như không chịu bất cứ sự kiểm soát, kiểm duyệt nào trước khi đăng tải. Điều này dẫn tới việc có nhiều game show, các web drama (phim trực tuyến), video ca nhạc được đăng tải lên mạng có những nội dung phản cảm, gây bức xúc dư luận như: ca ngợi [[xã hội đen]], cổ súy bạo lực, sử dụng hình ảnh [[khiêu dâm]], cổ vũ [[đồng tính luyến ái]], đi sâu khai thác [[quan hệ tình dục|chuyện chăn gối]] của các cặp vợ chồng, soi mói đời tư của người khác... nhưng lại không hề bị kiểm duyệt, ngăn chặn.
Việc không có cơ chế quản lý phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc ([[MV]]) được phát hành trên [[mạng internet]] là một lỗ hổng lớn về pháp lý, để lại hậu quả nghiêm trọng trong công tác quản lý truyền thông - văn hóa ở Việt Nam. Nhưng các cơ quan quản lý văn hóa Nhà nước (vốn chậm chạp trong việc nắm bắt thực tiễn và công nghệ mới) hiện vẫn chưa đề ra được các biện pháp kiểm soát.{{Fact}}
 
Tỏng thực tế, đã xảy ra những hệ lụy nghiêm trọng bởi những video đăng tải tràn lan trên mạng mà không bị kiểm soát nội dung. Tháng 10/2020, một bé gái 5 tuổi tử vong vì bắt chước video "trò chơi treo cổ" trên [[YouTube]]<ref>https://tuoitre.vn/be-gai-5-tuoi-tu-vong-thuong-tam-vi-bat-chuoc-tro-choi-treo-co-tren-youtube-2020101614212637.htm</ref> Trên [[Youtube]], hàng loạt video đâm chém bạo lực, ân oán giang hồ, cùng những lời chửi thề tục tĩu, hình ảnh hở hang [[khiêu dâm]]... được đăng tải, thu hút hàng triệu người xem. Đáng lo ngại là một bộ phận không nhỏ người xem, nhất là giới trẻ, tỏ ra háo hức chờ đón, tung hô những video phản văn hóa đó. Hàng loạt những tội phạm giang hồ như [[Khá Bảnh]], [[Dương Minh Tuyền]], [[Huấn Hoa hồng|Huấn Hoa Hồng]], [[Quang Rambo]], [[Phú Lê]], [[Dũng Trọc Hà Đông]], [[Đường Nhuệ]]... lại được khá nhiều bạn trẻ chào đón như những thần tượng, khiến [[đạo đức]] [[xã hội]] trở nên lệch lạc, quái gở. Việc nhiều thanh niên sa ngã, đi vào con đường vi phạm pháp luật có thể được bắt đầu từ những video xấu này<ref>https://laodong.vn/phap-luat/chuyen-gia-toi-pham-chi-ra-ban-chat-that-cua-giang-ho-mang-835634.ldo</ref>
 
Theo Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử, các ứng dụng [[trực tuyến]] như [[Netflix]] đang cung cấp hàng nghìn nội dung gồm các thể loại phim, gồm cả phim tài liệu lịch sử, trò chơi truyền hình, chương trình truyền hình thực tế, phóng sự điều tra... cho hàng triệu khách hàng người Việt Nam, có thu tiền thuê bao định kỳ hằng tháng tại Việt Nam. Trong số đó, có nhiều nội dung vi phạm pháp luật Việt Nam như: xuyên tạc lịch sử Việt Nam, xuyên tạc chủ quyền lãnh thổ Việt Nam, nội dung bạo lực, sử dụng [[ma túy]], hình ảnh [[khiêu dâm]] đồi trụy... nhưng vẫn được trình chiếu mà không phải thực hiện bất kỳ sự kiểm duyệt nào. Thế nhưng, theo Cục Điện ảnh, đây là hoạt động điện ảnh qua mạng Internet, Luật Điện ảnh chưa có quy định kiểm duyệt, chế tài xử lý đối với loại hình phim ảnh này<ref>http://baovanhoa.vn/giai-tri/%C4%91ien-anh/artmid/484/articleid/32407/netflix-dang-vi-pham-cac-quy-dinh-phap-luat-hien-hanh-viet-nam</ref>
 
Ngoài ra, nhiều bộ phim, video ca nhạc ([[MV]]) có nội dung, hình ảnh cổ vũ [[đồng tính luyến ái]] cũng được đăng tải tràn lan trên mạng trong thời gian gần đây, gây ảnh hưởng rất xấu đến tâm lý, hành vi của người xem, nhất là trẻ nhỏ và thanh thiếu niên. Nhiều bạn trẻ a dua đua đòi, muốn học theo các thần tượng ca sĩ - diễn viên trong các bộ phim, video ca nhạc đó nên đã thử yêu đương, quan hệ đồng tính. Về lâu dài, các bộ phim, MV đồng tính này sẽ dẫn tới lệch lạc hành vi [[giới tính]] trong thanh thiếu niên, tạo ra nguy cơ lớn về phát triển giống nòi của đất nước<ref>{{chú thích web | url = http://www.nguoiduatin.vn/gia-dong-tinh-de-chung-to-sanh-dieu-a61601.html | tiêu đề = Giả đồng tính để chứng tỏ... sành điệu | author = | ngày = | ngày truy cập = 3 tháng 8 năm 2015 | nơi xuất bản = Báo điện tử Người đưa tin | ngôn ngữ = }}</ref>
 
Việc không có cơ chế quản lý phim ảnh, [[Game show]], video ca nhạc ([[MV]]) được phát hành trên [[mạng internet]] là một lỗ hổng lớn về pháp lý, để lại hậu quả nghiêm trọng trong công tác quản lý truyền thông - văn hóa ở Việt Nam. Nhưng các cơ quan quản lý văn hóa Nhà nước (vốn chậm chạp trong việc nắm bắt thực tiễn và công nghệ mới) hiện vẫn chưa đề ra được các biện pháp kiểm soát.{{Fact}}
 
==Tham khảo==
{{tham khảo}}