Amélie de Beauharnais

Amélie của Leuchtenberg (tiếng Bồ Đào Nha: Amélia Augusta Eugénia Napoleona de Leuchtenberg; tiếng Pháp: Amélie Auguste Eugénie Napoléonne de Leuchtenberg; tiếng Đức: Amélie von Leuchtenberg; 31 tháng 07 năm 1812 - 26 tháng 01 năm 1873) là Hoàng hậu của Đế quốc Brasil, với tư cách là vợ của Hoàng đế Pedro I.

Amélie xứ Leuchtenberg
Nữ Công tước xứ Braganza
Amelie of Leuchtenberg empress of Brazil.jpg
Hoàng hậu của Brasil
Tại vị2 tháng 8 năm 1829 - 7 tháng 4 năm 1831
Thông tin chung
Sinh(1812-07-31)31 tháng 7 năm 1812
Milan, Vương quốc Ý
Mất26 tháng 1 năm 1873(1873-01-26) (60 tuổi)
Lisbon, Vương quốc Bồ Đào Nha
An tángĐài tưởng niệm độc lập của Brazil, São Paulo
Phối ngẫu
Pedro I của Brasil
(cưới 1829⁠–⁠1834)
Hậu duệMaria Amélia de Bragança
Tên đầy đủ
Amélia Augusta Eugénia Napoleona de Beauharnais
Hoàng tộcBeauharnais
Thân phụEugène de Beauharnais, Công tước của Leuchtenberg
Thân mẫuAuguste von Bayern
Tôn giáoCông giáo La Mã
Chữ kýChữ ký của Amélie xứ Leuchtenberg

Bà là cháu gái của Joséphine de Beauharnais, Hoàng hậu của Đệ Nhất Đế chế Pháp, với tư cách là vợ của Hoàng đế Napoleon, nhưng Amelie không mang họ Bonaparte vì cha của bà là Eugène de Beauharnais, con trai duy nhất của Hoàng hậu Josephine với người chồng đầu tiên của bà là Alexandre, Tử tước xứ Beauharnais. Do đó, cha của Amelie trở thành con riêng của Napoléon Bonaparte khi người bà Joséphine kết hôn với vị tướng này. Mẹ của Hoàng hậu Amélie là Công chúa Augusta, con gái của Maximilian I Joseph, vua của Vương quốc Bayern.

Sau khi vợ của Hoàng đế Pedro ICông chúa Maria Leopoldina qua đời, để lại cho ông 4 người con nhỏ, trong đó có vị hoàng đế tương lai Thái tử Dom Pedro lúc đó mới được 1 tuổi, Hoàng đế Pedro I đã rơi vào đau buồn vì ông phát hiện ra mình đã đối xử không được tốt với người vợ quá cố khi bà còn sống. Bởi vì danh tiếng của Pedro I ở châu Âu không mấy tốt đẹp do những vụ bê bối ngoại tình trước đó, không một gia đình quý tộc nào chịu gả con gái cho ông.[1] Nhưng cuối cùng thì thoả thuận hôn nhân giữa ông với Amelie đã được thực hiện, lời thệ ước được phê chuẩn tại Thánh lễ Nuptial ngày 17 tháng 10. [2][3] Đây là một cuộc hôn nhân thành công của Pedro I, vì Amelie là một người vợ và người mẹ tốt, bà đã hết mực yêu thương các con riêng của chồng mình. Hoàng tử Pedro, vị hoàng đế tương lai của Brasil có mối quan hệ rất tốt với người mẹ kế này và ông xem bà như mẹ ruột của mình.[4]

Thân thếSửa đổi

Amélie là con thứ tư của Tướng quân Eugène de Beauharnais, Công tước xứ Leuchtenberg và vợ là Auguste von Bayern. Cha cô là con trai của Joséphine de Beauharnais và người chồng đầu tiên của cô, Tử tước Alexandre de Beauharnais. Khi Joséphine tái hôn với Napoléon Bonaparte, Eugène được vị hoàng đế tương lai này nhận làm con nuôi và sau phong làm Phó vương của Vương quốc Ý. Mẹ của Amélie là con gái của vua Maximilian I Joseph của Bayern với người vợ đầu tiên của ông, Công nương Auguste Wilhelmine von Hessen-Darmstadt.[5] Trong số các anh chị em của Amélie có Joséphine xứ Leuchtenberg, hoàng hậu của Thuỵ Điển với tư cách là vợ của Vua Oscar I, và Auguste de Beauharnais, Công tước thứ 2 của Leuchtenberg, là chồng của Nữ hoàng Maria II của Bồ Đào Nha. Hoàng đế Napoleon III của Đệ Nhị Đế chế Pháp là em họ đầu tiên của Amélie.

Sau thất bại của Napoléon Bonaparte vào năm 1814, Eugène de Beauharnais, được cha vợ của mình phong tước hiệu Công tước xứ Leuchtenberg, định cư ở Munich. Mẹ của Amélie là Công chúa Augusta, đã đồng ý hôn sự giữa Amélie với Hoàng đế Brasil, để đảm bảo quyền lực của Nhà Leuchtenberg được nâng lên địa vị hoàng gia.[5]

Hôn nhânSửa đổi

 
Chân dung Amélie xứ Leuchtenberg ; Franz Xaver Winterhalter, thế kỷ XIX.

Sau cái chết của người vợ đầu tiên, Nữ đại công tước Áo Maria Leopoldina, vào tháng 12 năm 1826, Hoàng đế Pedro I của Brasil (và Vua Pedro IV của Bồ Đào Nha) đã cử Hầu tước Barbacena đến châu Âu để tìm cho ông một người vợ thứ hai. Nhiệm vụ của vị hầu tước này không hề dễ dàng; vì có một số yếu tố làm phức tạp việc tìm kiếm. Đầu tiên, Dom Pedro đã quy định bốn điều kiện: gia cảnh tốt, đẹp, có đức và có văn hóa. Trong khi đó, hoàng đế Brazil lại không hề có một hình ảnh đặc biệt tốt đẹp nào ở châu Âu: mối quan hệ tình ái của hoàng đế với Nữ hầu tước Santos để lại nhiều tai tiếng, và cũng không có nhiều vị công chúa đủ điều kiện lại chịu rời bỏ châu Âu để kết hôn với một người đàn ông goá vợ có tính lăng nhăng đã có 5 đứa con đang còn thơ dại. Vấn đề này trở nên tồi tệ hơn, khi cha vợ cũ của Dom Pedro là Hoàng đế Francis I người Áo, đã thực hiện nhiều hành động ngăn cản cuộc hôn nhân thứ 2, để đảm bảo rằng các cháu ngoại của ông sẽ được thừa kế ngai vàng của Đế quốc Brasil.[6]

Sau khi bị 8 công chúa từ chối hôn sự, biến đại sứ thành đối tượng bị khinh miệt trong triều đình châu Âu, Hầu tước Barbacena đã xin với Hoàng đế, hạ thấp yêu cầu xuống, tìm kiếm cho Dom Pedro một người vợ chỉ đơn thuần là "tốt và có phẩm hạnh." Amélie đã trở thành một lựa chon khả thi, nhưng cuộc gặp gỡ của họ không phải do Barbacena dàn xếp, mà là do Domingos Borges de Barros, Tử tước Pedra Branca, bộ trưởng ở Paris, người đã được cô chỉ định.[7] Xét ở phía ngoại, thì Amelie xuất thân từ một dòng dõi cao quý thuộc Nhà Wittelsbach, nhưng cha cô, một người sống lưu vong, con nuôi của Napoléon Bonaparte vừa bị phế truất, vì thế mà cô bị đánh giá là không môn đăng hộ đối với Hoàng đế Brasil. Tuy nhiên, đó lại là "khuyết điểm" duy nhất của cô. Công chúa cao, rất đẹp, thân hình cân đối, khuôn mặt thanh tú. Cô có đôi mắt xanh lam [8] và mái tóc vàng nâu.[9] António Teles da Silva Caminha e Meneses, Hầu tước xứ Resende, được cử đến để xác minh vẻ đẹp của cô gái trẻ, khen ngợi cô ấy rất cao, nói rằng cô ấy có "một khí chất giống như họa sĩ Correggio đã cho chúng ta trong các bức tranh của ông về Nữ hoàng Sheba".[6] Cô ấy cũng là người có văn hóa và nhạy cảm. Một bài viết trên tờ Báo Times của London thời bấy giờ đã khẳng định rằng Amelie là một trong những công chúa gốc Đức được giáo dục tốt nhất.[10]

Hôn ước giữa Hoàng đế Pedro I của Brasil và Amélie được ký vào ngày 29 tháng 05 năm 1829 tại Vương quốc Anh, và được phê chuẩn vào ngày 30 tháng 06 tại Munich bởi mẹ của Amélie, Nữ công tước xứ Leuchtenberg, người đã đích thân dạy dỗ con gái của mình. Vào ngày 30 tháng 07 năm đó, tại Brazil, một hôn ước giữa Pedro I và Amélie xứ Leuchtenberg đã được công bố. Sau khi xác nhận cuộc hôn nhân, Dom Pedro chấm dứt vĩnh viễn mối quan hệ bất chính với Nữ hầu tước Santos, để thể hiện sự quyết tâm của mình, hoàng đế đã thành lập "Huân chương Hoa Hồng" (tiếng Bồ Đào Nha: mperial Ordem da Rosa), với khẩu hiệu là "Amor e Fidelidade" ("Tình yêu và lòng chung thủy"). Một buổi lễ kết hôn ủy nhiệm diễn ra vào ngày 02 tháng 08 trong nhà nguyện của Palais LeuchtenbergMunich là một buổi lễ đơn giản với ít người tham dự,[6] vì Amélie đã quyên góp cho một trại trẻ mồ côi ở Munich số tiền mà Hoàng đế Dom Pedro đã gửi đến để cho cô tổ chức một buổi lễ thật xa hoa.[5] Dom Pedro được đại diện bởi Hầu tước Barbacena. Amélie lúc đó mới 17 tuổi; Dom Pedro 30 tuổi.[6]

Mẹ của Amélie đã thấy trước những khó khăn mà con gái mình có thể gặp phải, và chuẩn bị kỹ càng cho cô. Bà đã cho Amelia nhiều của hồi môn và nữ trang, bà cũng cho con gái mình nhiều lời khuyên giá trị, khuyên cô ấy nên thể hiện tình cảm của mình và vượt qua bất kỳ sự rụt rè nào để không làm nản lòng chồng, bà khuyên cô phải yêu thương các con riêng của mình, và hơn hết là cô ấy phải trung thành, với tư cách là hoàng hậu, đối với lợi ích của người Brazil. Nhà khoa học Carl Friedrich von Martius được cử đi cùng cô trong hành trình để dạy cô các kiến thức về Brazil, và Ana Romana de Aragão Calmon, Nữ bá tước Itapagipe, ở cạnh để cô làm quen với tính cách của chồng và phong tục của triều đình Brazil, đồng thời dạy tiếng Bồ Đào Nha cho cô.[6]

Đến Brazil và trở thành hoàng hậuSửa đổi

Amélie lên đường đến Thế giới Mới từ Ostend , Bỉ trên khinh hạm Imperatriz , đến Rio de Janeiro vào ngày 15 tháng 10 năm 1829, sau một chuyến vượt biển diễn ra nhanh hơn dự định. Truyền thống kể rằng khi nghe tin con tàu đang đến gần, Dom Pedro đã bắt tay vào một chiếc tàu kéo để gặp nó ở phía xa của quán bar, và anh đã ngã quỵ vì xúc động khi nhìn thấy vợ mình trên boong.  Trong số những người đi cùng cô trên tàu có Barbacena và Maria II 10 tuổi của Bồ Đào NhaVới lợi ích của người mà cha cô đã từ bỏ quyền lên ngôi của Bồ Đào Nha vào năm 1826. Barbacena, trong cùng chuyến đi đó, đã nhận được sứ mệnh đưa Maria cho ông nội của cô, hoàng đế Áo Francis I, nhưng đang ở giữa cuộc hành trình. biết được rằng ngai vàng của người sau này đã bị Miguel , anh trai của Dom Pedro, soán ngôi và thay vào đó quyết định đưa cô đến Anh, nơi anh coi là một nơi an toàn hơn. Sau khi kết thúc hợp đồng hôn nhân hoàng gia, họ lên đường trở lại Brazil cùng với đoàn tùy tùng của Amélie, bao gồm anh trai của Amélie, Auguste de Beauharnais, Công tước thứ 2 của Leuchtenberg . Ngay sau cuộc gặp gỡ đầu tiên của cặp đôi mới cưới, những đứa con của Dom Pedro trong cuộc hôn nhân đầu tiên của anh đã được đưa ra tàu của mẹ kế mới để hai vợ chồng và các con ăn trưa cùng nhau.

Vào buổi trưa ngày hôm sau, dưới cơn mưa lớn, Amélie xuống tàu và được rước bằng một đám rước long trọng. Sau đó, cô đi cùng Dom Pedro đến Nhà nguyện Hoàng gia để nhận được những lời chúc phúc lần lượt. Tất cả đều bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của cô, nổi bật bởi một chiếc áo choàng dài màu trắng và một chiếc áo choàng thêu màu bạc, theo phong cách thời trang của Pháp. Sau buổi lễ là lễ kỷ niệm công khai với pháo hoa, và đại tiệc cấp nhà nước dành cho triều đình.

Vào tháng 1 năm 1830, tân hoàng chính thức được trình diện trước tòa, với một buổi khiêu vũ mà tất cả các phu nhân đều mặc đồ màu hồng, màu yêu thích của nữ hoàng. Ngày hôm sau, cặp đôi bắt đầu tuần trăng mật, trải qua sáu tuần tại trang trại của Cha Correa, ở Serra da Estrela, địa phương tương lai của thành phố Petrópolis .

Khi trở về, họ gặp phải một triều đình gặp rắc rối bởi những vấn đề do người thân tín của hoàng đế Chalaça (Francisco Gomes da Silva) gây ra. Barbacena nhân cơ hội để loại bỏ kẻ thù cũ của mình, khuyên anh ta nên rời đi châu Âu, trong đó anh ta trông cậy vào sự ủng hộ của nữ hoàng mới, lo lắng phá vỡ thêm một liên kết với quá khứ phiêu lưu của chồng cô. Ngay từ đầu, cô đã tỏ thái độ kiên quyết từ chối tiếp Isabel Maria de Alcântara, Nữ công tước xứ Goiás , con gái của Dom Pedro bởi Marchioness of Santos, và yêu cầu Isabel Maria phải được gửi đến trường học ở Thụy Sĩ .

Khi định cư tại cung điện hoàng gia, Paço de São Cristóvão , và nhận thấy điều mà bà coi là một tiêu chuẩn không phù hợp với nghi thức , Amélie đã thiết lập tiếng Pháp làm ngôn ngữ của triều đình và áp dụng một nghi lễ theo mô hình của các tòa án châu Âu. Cô tìm cách cập nhật ẩm thực và thời trang, trang trí lại cung điện, mua bộ đồ ăn và đồ dùng bằng bạc mới, đồng thời cố gắng tinh chỉnh cách cư xử của cung đình. Cô ấy đã đạt được một phần thành công trong lần thay đổi này, và sự sang trọng của Nữ hoàng, luôn ăn mặc hoàn hảo, đã trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới.

Cuộc hôn nhân của họ rất hạnh phúc, không giống như cuộc hôn nhân đầu tiên của Dom Pedro, và cô được cho là có mối quan hệ tốt với những đứa con riêng hợp pháp của mình. Sắc đẹp, ý thức tốt và lòng nhân hậu của cô đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của cả chồng và các con của anh ấy bằng cuộc hôn nhân đầu tiên. Cô đảm bảo rằng đứa con sau này có một môi trường gia đình tốt và nhận được một nền giáo dục tốt. Không lâu sau hôn lễ, một du khách người Pháp đã báo cáo "có vẻ như nữ hoàng tiếp tục thực hiện ảnh hưởng của mình đối với các con của Dom Pedro. ; việc giáo dục của các công chúa được giám sát và chỉ đạo trực tiếp bởi hoàng hậu ", với sự chăm sóc tương tự đối với người thừa kế ngai vàng,); bằng chứng cho sự tồn tại cuối cùng này là anh đã sớm bắt đầu gọi cô là "mamãe" ("mẹ"). Amélie luôn bày tỏ tình cảm của mình với Pedro II, và duy trì thư từ với ông cho đến cuối đời, cố gắng hướng dẫn và hỗ trợ ông. Gần sáu thập kỷ thư từ của họ vẫn tồn tại. Dom Pedro II đã đáp lại lòng tốt của cô, nhờ cô giúp đỡ trong việc sắp xếp hôn nhân cho con gái riêng của ông và đến thăm cô ở Lisbon vào năm 1871.

Sự hiện diện của cô cũng rất quan trọng trong việc khôi phục sự nổi tiếng của chồng và mang lại cho anh sự can đảm trong giai đoạn khó khăn của đế chế mới, nhưng sự nhiệt tình của mọi người do cuộc hôn nhân tạo ra chỉ tồn tại trong thời gian ngắn.  José Bonifácio khuyên cô về những gì chồng cô cần làm để hòa giải với người dân Brazil, nhưng không có kết quả.  Tình hình kinh tế bấp bênh và bất ổn chính trị đã dẫn đến cuộc khủng hoảng không thể tránh khỏi và vào ngày 7 tháng 4 năm 1831, Dom Pedro thoái vị để nhường ngôi cho con trai nhỏ của mình.

Trở lại Châu ÂuSửa đổi

Sau khi Dom Pedro I từ bỏ vương miện, Amélie cùng chồng trở về châu Âu. Giờ đây, họ nắm giữ tước hiệu Công tước và Nữ công tước Braganza . Cô đang mang thai ba tháng và bị ốm nghén trong chuyến đi biển.  Sau khi tiếp tế cho con tàu tại Đảo FaialAzores , họ đến Cherbourg , thuộc Pháp, vào ngày 10 tháng 6 năm 1831. Họ được nhận những nghi thức ngoại giao phù hợp với vị vua trị vì, được chào đón bằng một khẩu đại bác 21 phát và một đội 5.000 binh sĩ Vệ binh Quốc gia. Quận của thành phố đã cung cấp cho họ một cung điện để làm chỗ ở, nhưng chỉ mười ngày sau khi họ đến, Dom Pedro rời đi London, bỏ lại Amélie, người đã đoàn tụ với Maria da Glória vào ngày 23 cùng tháng.

Amélie sớm thành lập nơi cư trú ở Paris, với Maria da Glória và với con gái ngoài giá thú Isabel Maria của Dom Pedro, Nữ công tước xứ Goiás, người mà cuối cùng Amélie nhận làm con gái riêng của mình.  Vào ngày 30 tháng 11 năm 1831, Amélie hạ sinh Công chúa Maria Amélia , người được coi là đứa con duy nhất của cô.  Cha cô bày tỏ niềm hạnh phúc của mình trong một bức thư gửi cho Dom Pedro II trẻ tuổi: "Sự quan phòng của Chúa đã thấy phù hợp để làm giảm bớt nỗi buồn mà trái tim người cha của tôi cảm thấy vì sự xa cách với VMI ( Vossa Majestade Imperial ," Bệ hạ ") dành cho tôi. một cô con gái và, đối với VMI, một người em gái khác và đối tượng ".

Trong khi đó, Dom Pedro I, với tư cách là Công tước Braganza, bắt đầu một trận chiến đẫm máu chống lại anh trai Dom Miguel I của Bồ Đào Nha để giành vương miện Bồ Đào Nha, nhân danh con gái của ông là Maria da Glória.  Khi nhận được tin về chiến thắng của Công tước ở Lisbon, Amélie cùng con gái và con riêng của mình rời đi Bồ Đào Nha, đến thủ đô vào ngày 22 tháng 9 năm 1833.  Với việc Miguel bị đánh bại và bị lưu đày khỏi Bồ Đào Nha, Dom Pedro và gia đình của anh đã thành lập. đầu tiên là tại Cung điện Ramalhão và sau đó là tại Cung điện Quốc gia Queluz .

Góa bụa và những năm cuối đờiSửa đổi

Cuộc sống mạo hiểm của Dom Pedro đã làm suy yếu sức khỏe của anh ta; ông mắc bệnh laovà qua đời ngày 24 tháng 9 năm 1834. Amélie tôn trọng các ước nguyện trong di chúccủa ông . Ông mong rằng Maria Isabel de Alcântara, Nữ bá tước Iguaçu , con gái ngoài giá thú của ông với Marchioness of Santos, được hưởng một nền giáo dục châu Âu tốt như chị gái bà, Nữ công tước xứ Goiás. Tuy nhiên, Marchioness từ chối cử cô gái đi. Dom Pedro cũng quy định tài sản cho những đứa con ngoài giá thú khác của mình, làm giảm quyền thừa kế của Amélie và con gái riêng của cô; điều khoản cho thấy rằng Dom Pedro yêu tất cả các con của mình, dù chính đáng hay không.

Amélie không bao giờ tái hôn; bà chuyển đến Palácio das Janelas Verdes ("Cung điện Cửa sổ Xanh", còn được gọi là Palácio de Alvor-Pombal, hiện là Bảo tàng Nghệ thuật Cổ Quốc gia của Bồ Đào Nha ) và cống hiến hết mình cho các công việc từ thiện và cho việc học hành của con gái. Maria Amélia cho thấy mình rất thông minh và là một nhạc sĩ tài năng. Thỉnh thoảng, Amélie đến thăm Bavaria với con gái. Mặc dù được thành lập ở Bồ Đào Nha, họ không được coi là một phần của gia đình hoàng gia Bồ Đào Nha. Amélie yêu cầu được công nhận cho mình và con gái là thành viên của gia đình hoàng gia Brazil, do đó được hưởng lương hưu, nhưng Dom Pedro II vẫn còn ở tuổi vị thành niên và Nhiếp chính Brazil lo ngại ảnh hưởng có thể có của hoàng hậu - góa phụ Amélie đối với hoạt động kinh doanh của nhà nước, cũng như khả năng bà tham gia vào các phe phái chính trị có thể gây hại cho chính phủ. Họ từ chối công nhận cô con gái Maria Amélie là công chúa Brazil và cấm cô đặt chân đến Brazil. Tình hình này đã thay đổi khi Dom Pedro II chiếm đa số. Mối quan hệ của ông với họ rất tốt, và vào ngày 5 tháng 7 năm 1841 Amélie và Maria Amélia được công nhận là thành viên của gia đình hoàng gia Brazil. Trước đó, địa vị và vị trí của Maria Amélia trong hàng kế vị đã bị nghi ngờ, bởi vì cô được thụ thai ở Brazil trong khi cha cô, Pedro I, vẫn là hoàng đế, nhưng được sinh ra ở nước ngoài, sau khi thoái vị, và Hiến pháp Brazil đã đầu tư Nghị viện Hoàng gia để giải quyết những nghi ngờ liên quan đến sự kế vị của hoàng gia. Ngay sau khi bắt đầu triều đại của cá nhân mình, Pedro II đã yêu cầu Quốc hội phải công nhận các quyền của em gái ông. Vào ngày 5 tháng 7 năm 1841, Pedro II cuối cùng đã ký thành luật quy chế được Quốc hội Brazil thông qua, công nhận Maria Amélia là công chúa Brazil.

Công chúa Maria Amélia đính hôn với Archduke Maximilian của Áo (sau này là Hoàng đế Maximilian của Mexico ) vào đầu năm 1852, nhưng không lâu sau đó bắt đầu xuất hiện các triệu chứng của bệnh lao. Vì căn bệnh này, cô và mẹ chuyển đến Funchal , trên Đảo Madeira , để tìm kiếm không khí trong lành hơn, đến nơi vào ngày 31 tháng 8 năm 1852. Tuy nhiên, công chúa qua đời tại đó vì bệnh lao ở tuổi 22 vào ngày 4 tháng 2 năm 1853. Cái chết của cô đã ảnh hưởng sâu sắc đến mẹ cô, người đã đến thăm lăng mộ Maria Amélia hàng năm vào ngày kỷ niệm ngày mất của cô, và tài trợ cho việc xây dựng một bệnh viện vẫn còn tồn tại ở Funchal mang tên "Princesa Dona Maria Amélia", và để lại tài sản của mình ở Bavaria cho Archduke Maximilian , "người mà [bà] sẽ rất vui khi có được với tư cách là con rể, nếu Chúa cứu con gái yêu quý của bà là Maria Amelia."

Sau cái chết của con gái, Amélie trở lại định cư ở Lisbon, nơi bà qua đời vào ngày 26 tháng 1 năm 1873 ở tuổi 60. Theo các điều khoản của di chúc, chị gái bà, Nữ hoàng Josephine của Thụy Điển , là người thừa kế chính của bà (ngoài ra còn có những thứ khác, vương miện Braganza), [ cần dẫn nguồn ] nhưng nhiều tài liệu liên quan đến Dom Pedro đã được di chúc đến Brazil, nơi chúng nằm trong Kho lưu trữ Lịch sử của Bảo tàng Hoàng gia Brazil ở Petrópolis. Hài cốt của cô được vận chuyển vào năm 1982 tới hầm mộ của Đài tưởng niệm Độc lập của BrazilSão Paulo .

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ Macaulay 1986, tr. 226.
  2. ^ Macaulay 1986, tr. 235.
  3. ^ Rangel 1928, tr. 274.
  4. ^ See:
  5. ^ a b c Barman, Roderick J. (2002). Citizen Emperor: Pedro II and the Making of Brazil, 1825–1891. Stanford University Press. tr. 25–27.
  6. ^ a b c d e Witte, Claudia Thomé. "O casamento com D. Pedro I e toda a trajetória no Brasil da princesa bávara Amélia de Leuchtenberg" Lưu trữ 2016-11-06 tại Wayback Machine. In: Revista de História online, 9 June 2010. In Portuguese. Accessed 1 February 2012.
  7. ^ Lustosa, Isabel. D. Pedro I. Companhia das Letras, 2006, pp. 284–286. In Portuguese.
  8. ^ Torres 1947, tr. 34.
  9. ^ Torres 1947, tr. 53.
  10. ^ Pinheiro Neto, João. Pedro e Domitila: Amor em tempo de paixão. Mauad Editora Ltda, 2002, pp. 243–244. In Portuguese.

Thư mụcSửa đổi

  • Torres, Lígia Lemos (1947). Imperatriz Dona Amélia (bằng tiếng Bồ Đào Nha). São Paulo: Elvino Pocai.

Category:Pedro I của Brasil]]