Mở trình đơn chính

Bình Nguyên Vương (trị vì 559—590) là quốc vương thứ 26 của Cao Câu Ly. Tên húy của ông là Dương Thành. Những năm trị vì của Bình Nguyên Vương là sự tán thành rộng rãi của các sử gia, song năm sinh của ông không rõ ràng. Các sử gia cho rằng ông là con trai cả của Dương Nguyên Vương và trở thành thái tử năm 557, hai năm trước khi lên ngôi. Ông được cho là người can đảm, có kỹ năng cưỡi ngựa và bắn cung.

Bình Nguyên Vương
Hangul평원왕, 평강(상호)왕
Hanja平原王, 平岡(上好)王
Romaja quốc ngữPyeongwon-wang, Pyeonggang(sangho)-wang
McCune–ReischauerP'yǒngwǒn-wang, P'yǒnggang(sangho)-wang
Hán-ViệtBình Nguyên Vương, Bình Cương (Thượng Hảo) Vương
Bình Nguyên Vương
Hangul[양성 hay 탕] lỗi: {{lang}}: văn bản có thẻ đánh dấu in xiên (trợ giúp)
Hanja[陽成 hay 湯] lỗi: {{lang}}: văn bản có thẻ đánh dấu in xiên (trợ giúp)
Romaja quốc ngữYangseong hay Tang
McCune–ReischauerYangsǒng hay T'ang
Hán-ViệtDương Thành hay Thang

Thời điểm này, vương quyền đã bị tần lớp quý tốc làm cho xoái mòn đáng kể. Lo lắng cho người dân, ông khuyến khích phát triển nông nghiệp và nghề nuôi tằm cũng như giảm bớt các món ăn của hoàng gia.

Ông duy trì mối quan hệ căng thẳng song tương đối hòa bình với Đột Quyết và các triều đại Trung Quốc, từng có một cuộc chiến ngắn với Bắc Chu tại bán đảo Liêu Đông năm 577. Ông thường xuyên gửi triều cống đến Trần, Bắc Tề, Bắc ChuTùy. Khi nhà Tùy thống nhất Trung Hoa, Bình Nguyên Vương đã chuẩn bị cho một cuộc chiến sắp nổ ra.

Biên giới phía nam tương đối yên bình với việc liên minh giữa hai nước Tân La-Bách Tế tan vỡ. Năm 586, ông rời đô về thành Trường An (Jangan).

Năm 590, quốc vương nhận được tin rằng nhà Trần (Trung Quốc) đã sụp đổ và đặt Cao Câu Ly trước báo động lớn. Để phục vụ cho mục đích phòng thủ, ông lệnh cho quân đội huấn luyện và tăng cường hậu cần quân sự.

Thời gian trị vì Cao Câu Ly của Bình Xuyên kết thúc vào năm 590, tức năm ông qua đời theo Tam quốc sử ký, song không có tài liệu cụ thể nào xác minh việc này.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi