Mở trình đơn chính
Một phụ nữ người Surma làm đẹp bằng cách căng môi bằng chiếc đĩa.

Hủ tụcphong tục, tập quán đã lỗi thời, lạc hậu[1][2]. Theo cách hiểu thông thường hiện nay thì hủ tục là những thói hư, tật xấu[3], tồi tàn làm cho xã hội bị trì trệ, chậm phát triển[4]. Những hủ tục thường mang màu sắc mê tín đã trở thành vật cản, là gánh nặng truyền đời đối với các cộng đồng người, nhất là các dân tộc thiểu số[5][6][7].

Hủ tục bắt nguồn từ đời sống tinh thần của nhân dân, tồn tại qua hàng ngàn năm lịch sử. Các hình thức của hủ tục đã luôn tự thay đổi để thích nghi với xã hội mà nó đang tồn tại[4]. Hủ tục không phải là thứ thiên kinh, địa nghĩa. Các hủ tục vẫn có thể thay đối nếu những người đang sống tại nơi tồn tại những hủ tục được giáo dục tốt[8].

Ở Việt NamSửa đổi

Hình ảnhSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Văn hóa truyè̂n thó̂ng các dân tộc Tãy, Dao, Sán Dìu ở Tuyên Quang . tr. 313. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2015. 
  2. ^ Trang 401 - Từ điển tiếng Việt, Nhà xuất bảnKHXH Hà Nội – 1977
  3. ^ Giáo trình lý luận văn hóa và đường lối văn hóa của Đảng: dùng cho hệ cử nhân chính trị . tr. 218. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2015. 
  4. ^ a ă “Bài trừ hủ tục từ góc nhìn văn hóa”. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2015. 
  5. ^ “Hủ tục lạc hậu trong đời sống văn hóa tuy không phải là mới, nhưng việc tìm ra giải pháp bài trừ vẫn đang là vấn đề bức xúc.”. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2015. 
  6. ^ Văn hóa truyè̂n thó̂ng các dân tộc Tãy, Dao, Sán Dìu ở Tuyên Quang . tr. 253. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2015. 
  7. ^ “Bài trừ hủ tục, nhìn từ góc độ văn hóa”. Báo Nhân dân. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2015. 
  8. ^ Tổng tập văn học Việt Nam, Tập 30 . tr. 34. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2015.