Josei manga

loại manga hướng đến phụ nữ trưởng thành
(Đổi hướng từ Josei)

Josei manga (女性漫画 n.đ. "truyện tranh dành cho phụ nữ", phát âm [dʑoseː]?) viết tắt là redikomi (レディコミ "lady-comi"?)) là một thể loại truyện tranh Nhật Bản bắt đầu xuất hiện từ những năm 1980. Theo lý thuyết, josei manga đề cập đến thể loại truyện tranh dành cho đối tượng độc giả là phụ nữ trưởng thành, thứ vốn đối lập với shōjo manga - hướng tới lớp độc giả là trẻ em gái và phụ nữ trẻ tuổi.[a] Nhưng trên thực tế, ranh giới giữa shōjo manga và josei manga thường không rõ ràng mặc dù ban đầu chúng là những thể loại riêng biệt với ví dụ điển hình là nhiều các tác phẩm truyện tranh mang trong mình những yếu tố tường thuật và phong cách nghệ thuật đặc trưng của cả shōjojosei. Sự phân biệt này sau đó ngày càng trở nên mong manh hơn với sự xuất hiện của một thể loại truyện tranh khác vào cuối những năm 1980 - yanguredīsu (ヤングレディース? , cách viết tiếng Nhật của "young ladies" n.đ.'Thiếu nữ trưởng thành'), được coi là sự phối trộn giữa cả shōjojosei.

Bìa minh họa cho loạt josei manga Kōrei Shussan Don to Koi!! (ja) của Fujita Motoko, một cuốn tự truyện mà tác giả kể về quá trình mang thai của tác giả ở tuổi 43.

Josei manga theo truyền thống được in trên các tạp chí manga chuyên biệt và gần như chỉ xoay quanh một số thể loại phụ cụ thể (nổi bật nhất có thể kể tới như chính kịch, lãng mạn hay khiêu dâm). Trong đó, các câu chuyện chính kịch josei manga đa số thuật lại những câu chuyện có trong cuộc sống hàng ngày của phụ nữ; trong khi những thể loại phụ như lãng mạn lại thường là những màn kịch tâm lý tình cảm cố gắng lấy đi nước mắt của người đọc hay như với khiêu dâm thì lại có nhiều điểm tương đồng với thể loại manga khiêu dâm dành cho nam giới dị tính, hentai. Sự ra đời của Josei manga vào những năm của thập niên 1980 được coi là hệ quả của sự bùng nổ gekiga - thứ đã bắt đầu đặt những nền móng đầu tiên từ những năm 1950 và 1960 với đặc trưng là một thể loại theo đuổi phong cách thực tế và có phần trưởng thành. Góp phần cùng sự bùng nổ của gekiga là sự phát triển của dòng shōjo manga với lớp nội dung dần trở nên phong phú và đa dạng hơn nhờ nhóm họa sĩ Year 24 Group. Tuy nhiên vào cuối những năm 1980, những tựa truyện tranh josei manga lại bị gắn mác "người lớn" theo hàm ý tiêu cực vì liên quan đến những nội dung khiêu dâm quá mức. Nhưng sau đó đến cuối những năm 1990, thể loại này đã dần bớt đi ánh nhìn tiêu cực trước nhờ chuyển hướng sang khai thác các vấn đề xã hội. Từ những năm 2000, josei manga đã thường xuyên được chuyển thể thành anime.

Thuật ngữ

sửa
Các thuật ngữ để mô tả manga dành cho đối tượng phụ nữ trưởng thành bao gồm:
Yanguredīsu (ヤングレディース? n.đ.'Thiếu nữ trưởng thành')
Thuật ngữ wasei-eigo thường được sử dụng để chỉ thể loại pha trộn giữa manga dành cho phụ nữ trưởng thành và shōjo manga.[1]
Josei manga (女性漫画?)
Đây là thuật ngữ do các nhà phê bình và học giả khởi xướng bắt đầu xuất hiện lần đầu tiên từ cuối những năm 1990 để phân biệt tất cả các manga dành cho phụ nữ trưởng thành với shōjo manga. Mặc dù thuật ngữ này vốn không được sử dụng phổ biến trong độc giả đại chúng Nhật Bản[2] nhưng nó lại vô cùng phổ biến với độc giả phương Tây khi đề cập tới thể loại manga này.[3]

Lịch sử

sửa

Mặc dù manga nói chung hướng đến đối tượng nữ giới được ghi nhân là đã có lịch sử lâu đời và được thể hiện một cách rõ nét thông qua sự phát triển của shōjo manga. Nhưng trong phần lớn lịch sử, shōjo manga dường như chỉ nhắm đến đối tượng độc giả là trẻ em gái và phụ nữ trẻ.[4] Tuy nhiên, nhận thức này sau đó đã bắt đầu có những sự thay đổi vào cuối những năm 1950 cùng với sự xuất hiện của khái niệm gekiga. Khác với những thể loại khác thường thấy, gekiga sử dụng manga để kể những câu chuyện dưới góc nhìn có phần đứng đắn và nghiêm túc đồng thời cố gắng đào sâu những góc cạnh của câu chuyện cũng như nhắm tới đối tượng độc giả trưởng thành. Đến cuối những năm 1960, gekiga đã dần trở thành một phong trào nghệ thuật chính thống với sự ghi nhận đầu tiên là vào năm 1968; tạp chí Josei Seven đã cho xuất bản bộ gekiga manga đầu tiên dành cho đối tượng nữ giới với tựa đề Mashūko Banka (摩周湖晩夏?) của tác giả Maki Miyako.[4] Maki là một mangaka shōjo ra mắt công chúng lần đầu tiên vào cuối những năm 1950 và đã dần chuyển sang thể loại gekiga khi lứa độc giả ban đầu của cô đã bắt đầu bước vào độ tuổi trưởng thành.[4] Ngay sau đó, hai tạp chí chuyên biệt về gekiga dành cho phụ nữ đã được thành lập lần lượt là Funny (ファニー Fanī?) của Mushi Production vào năm 1969 và Papillon (パピヨン Papiyon?) của Futabasha vào năm 1972. Tuy nhiên, cả hai sau đó đều không đạt được những thành công về mặt thương mại và đều ngừng hoạt động chỉ sau một vài ấn phẩm được xuất bản.[5]

Mặc dù các ấn phẩm về gekiga dành cho phụ nữ được xuất bản trong thời kỳ đó đều nhận được những thất bại về mặt thương mại nhưng trong những năm 1970, ta vẫn chứng kiến sự phát triển vượt bậc của shōjo manga - một thể loại manga nhắm đến đối tượng là những đối tượng độc giả nữ ở độ tuổi vị thành niên và trẻ thông qua những nỗ lực của các họa sĩ thuộc Year 24 Group. Các họa sĩ thuộc nhóm Year 24 Group đã đóng góp đáng kể vào sự phát triển của shōjo manga bằng cách sáng tác những câu chuyện có chiều sâu về mặt tâm lý và trực tiếp đề cập đến những chủ đề có phần nhạy cảm khi đó như chính trị và tình dục.[6] Yamamoto Junya (ja) khi đó với tư cách là biên tập viên của tạp chí Shōjo Comic đã cho xuất bản nhiều tác phẩm của nhóm Year 24 Group; và sau này, ông cũng trở thành biên tập viên sáng lập của tạp chí Petit Flower vào năm 1980 - thứ nhắm đến độc giả có độ tuổi lớn hơn. Đồng thời, ông cũng bắt đầu cho xuất bản các tác phẩm dành cho người lớn của các thành viên nhóm Year 24 Group là Hagio MotoTakemiya Keiko sau đó.[7][8] Do việc liên tục mở rộng xuất bản các tạp chí và đan xen xuất bản các tựa truyện khác nhau như vậy, lớp đối tượng độc giả của shōjo manga đã được mở rộng hơn từ tệp đối tượng ban đầu là trẻ em gái và phụ nữ trẻ.[9] Các nhà xuất bản khi ấy đã cố gắng tìm những cách khác nhau để cố gắng khai thác các lớp thị trường mới của độc giả shōjo, những người đã trưởng thành bằng cách tạo ra các tạp chí về truyện tranh chuyên biệt cho lớp độc giả mới này, thứ sau này được mô tả bằng tên thể loại của chúng: Josei manga.[10] Các tạp chí đáng chú ý trong thời kỳ khi đó bao gồm Be Love của Kodansha hay như You của Shueisha (cả hai đồng thời ra mắt trong năm 1980) và Big Comic for Lady (ja) của Shogakukan (xuất bản lần đầu năm 1981). Cả ba tạp chí này đều có điểm chung là bắt nguồn từ các ấn bản đặc biệt của các tạp chí shōjo manga - những ấn bản mà trước đó đã được tách ra thành các ấn phẩm thường kỳ và có nội dung dường như cố gắng tập trung và xoay quanh hơn về những câu chuyện lãng mạn nhấn mạnh các yếu tố về tình dục.[9]

Những phương pháp cố gắng đặc tả những hành động tình dục một cách có phần cởi mở và thông thoáng hơn về mặt hoạt họa đã trở thành một nét đặc trưng để định nghĩa sâu sắc các thể loại truyện tranh dành cho nữ giới[11] - thứ vốn ngược lại với những hạn chế trong biên tập vẫn bị áp đặt lên ánh nhìn của các biên tập viên trong việc miêu tả những hoạt động tình dục với shōjo manga.[12] Mangaka Morizono Milk - người nổi tiếng với các câu chuyện "porn-chic" của mình đã được miêu tả là một trong những tác giả truyện tranh nữ giới phổ biến nhất trong những năm 1980. Các tạp chí truyện tranh nữ giới cũng có sự phát triển nhanh chóng về số lưởng chỉ trong nửa sau của thập kỷ. Theo ghi nhân, chỉ từ 8 tạp chí vào năm 1984; con số này sau đó đã lên tới 19 tạp chí vào năm 1985 và cuối cùng bùng nổ đến con số 48 vào năm 1991.[13] Vào những năm 1990, các tạp chí truyện tranh dành cho nữ giới có lượng độc giả lớn do các nhà xuất bản thương mại chịu trách nhiệm phát triển và xuất bản đã giảm sút về số lượt do tác động xã hội của thập niên mất mát ở Nhật Bản và cuộc khủng hoảng kinh tế tương ứng diễn ra.[3] Nhưng song song với việc sụp đổ về số lượng các tạp chí có lượng độc giả lớn thì linh vực xuất bản khi đó cũng đã ghi nhận sự gia tăng về mặt số lượng các tạp chí với quy mô độc giả nhỏ hơn và hướng tới mảng nội dung khiêu dâm. Do sự thay đổi đó, nhiều người đã có cái nhìn không mấy thiện cảm và đặt tên "tạp chí khiêu dâm nữ giới" cho các tạp chí này.[14]

Cùng thời điểm đó các tạp chí manga mới hướng đến đối tượng độc giả là những phụ nữ ở độ tuổi đầu đôi mươi đã bắt đầu xuất hiện với sự ra đời đầu tiên được ghi nhận là của Young You, ra mắt năm 1987; tiếp theo sau đó là Young Rose vào năm 1990 và cuối cùng là Feel Young vào năm 1991.[2] Truyện tranh được đăng trên các tạp chí này được gọi là yanguredīsu (ヤングレディース? , cách viết tiếng Nhật của "young ladies" n.đ.'Thiếu nữ trưởng thành') với gốc bắt nguồn từ gốc "young" (có nghĩa là "trẻ")) đã xuất hiện trong tên của cả ba tạp chí.[2] Tất cả sau đó dần được định vị trên thị trường truyện tranh dường như là một thể loại trung gian có nét pha trộn giữa cả shōjojosei manga.[2] Từ đó, manga dành cho thiếu nữ dành ở độ tuổi đầu đôi mươi đã ngày càng trở nên phổ biến và dần khẳng định vị thế trên thị trường khi các họa sĩ shōjo mong muốn sáng tác truyện tranh cho độc giả lớn tuổi hơn trong khi để tránh những định kiến tiêu cực liên quan đến josei manga đã chọn thể loại này.[15]

Teens' love sau đó cũng nổi lên như một nhánh phụ của lớp thể loại manga hướng tới phụ nữ. Nó sử dụng phương pháp đặc tả câu chuyện tập trung đào sâu vào những yếu tố như giới tính trong truyện tranh nhưng với các nhân vật chính xoay quanh câu chuyện lại là thiếu niên thay vì những người đã trưởng thành.[15] Các tạp chí truyện tranh dành cho phụ nữ trưởng thành sau đó đã phản ứng với sự cạnh tranh mới này bằng cách chuyển hướng sang tập trung vào các bộ truyện tranh mới đề cập đến các vấn đề xã hội. Chiến lược này sau đó đã gặt hái được những thành công nhất định và đến cuối những năm 1990, những bộ truyện tranh dành cho phụ nữ trưởng thành đã đạt được sự công nhận lớn và được coi như một thể loại văn học đồng thời thu hút được lượng lớn độc giả và dần lan tỏa rộng rãi với nhiều tựa truyện tranh sau đó đã được chuyển thể thành phim và anime.[14] Kể từ thời điểm đó, thuật ngữ josei manga cũng dần nhen nhóm xuất hiện trong giai đoạn này và chủ yếu được các học giả sử dụng để phân biệt với thể loại manga dành cho phụ nữ trưởng thành với shōjo manga.[16][2]

Tổng quan để đánh giá, thể loại "josei" có phần ít phổ biến hơn manga "shōjo", "seinen""shōnen".[17] Vào năm 2010, "You" là tạp chí josei manga bán chạy nhất với lượng phát hành mới được báo cáo là 162,917 bản. Để dễ so sánh, tạp chí shōjo manga bán chạy nhất khi đó là "Ciao" có lượng phát hành được báo cáo là 745,455 bản, trong khi các tạp chí seinen manga và shōnen manga bán chạy nhất lần lượt là "Weekly Young Jump" và "Weekly Shōnen Jump" có lượng phát hành được báo cáo lần lượt là 768,980 và 2,8 triệu bản.[18] Anime đã trở thành một trong số những yếu tố ảnh hưởng lớn tới việc thu hút độc giả tới với josei manga kể từ những năm 2000. Các tựa phim ăn khách và gặt hái được nhiều thành công sau khi chuyển thể thành anime có thể được kể đến như Paradise Kiss (1999), Bunny Drop (2005), Chihayafuru (2007), Princess Jellyfish (2008) và Eden of the East (2009).[17]

Chủ đề và thể loại phụ

sửa

Có ba thể loại phụ chính trong josei manga gồm chính kịch, lãng mạnkhiêu dâm.[11] Năm 2002, các tựa chính kịch và lãng mạn chiếm tổng cộng tới khoảng 80% doanh số bán trong thị trường josei tankōbon trong khi khiêu dâm chiếm 20% số còn lại.[14] Các tựa chính kịch và lãng mạn thường được phát hành bởi các công ty xuất bản lớn của Nhật Bản trong khi khiêu dâm thường được xuất bản bởi các nhà xuất bản nhỏ hơn.[14]

Chính kịch

sửa

Nhiều bộ josei manga thuộc thể loại chính kịch thường là những câu chuyện theo trường phái hiện thực về cuộc sống của những người phụ nữ bình thường trong xã hội.[19] Những câu chuyện này thường xoay quanh kể về một người phụ nữ làm việc trong một số những ngành nghề nhất định (nhưng phổ biến nhất là nội trợ) nhân viên văn phòng hoặc công nhân viên chức.[20] Các nội dung cố gắng tập trung vào việc tường thuật những vấn đề cá nhân thông thường trong đời sống xã hội như việc hẹn hò, chăm sóc con cái hoặc trẻ em, chăm sóc người già, tiêu chuẩn về sắc đẹp trong xã hội, các vấn đề tại nơi làm việc hay các rắc rối hôn nhân hoặc việc ngoại tình trong một mối quan hệ. Nhiều bộ truyện cũng đề cập đến các vấn đề xã hội như lão hóa và chứng bệnh mất trí nhớ, mại dâm hay những vấn nạn bạo lực xã hội nhắm tới phụ nữ.[21] Josei manga đôi khi cũng có các nhân vật chính là nam giới, thường là các "bishōnen" ("những chàng trai đẹp"); những nhân vật này thường xuất hiện trong các câu chuyện có nội dung ẩn ý về những vấn đề xã hội liên quan tới đồng tính luyến ái.[22]

Các câu chuyện không phải lúc nào cũng dựa trên suy tư hay trả nghiệm cá nhân của các tác giả mà đôi khi, chúng lại xuất phát từ những câu chuyện thường ngày của chính những độc giả, những người đã gừi tới hòm thư của các nhà xuất bản các câu chuyện dựa trên trải nghiệm cuộc sống của họ và nếu những câu chuyện này sau đó được các biên tập viên lựa chọn để xuất bản thành những tựa manga, họ sẽ nhận được hoa hồng từ tác phẩm gốc của họ.[23] Các tạp chí josei manga thường xuất bản những ấn phẩm đặc biệt dành riêng cho một chủ đề cụ thể, chẳng hạn như các ấn phẩm dành riêng cho những chủ đề như ly hôn,[24] bệnh tật[25] hay việc phẫu thuật thẩm mỹ.[26] Các ấn phẩm theo chủ đề này đôi khi bao gồm thêm các trang nói về chuyên ngành được in kèm theo ngoài các trang manga truyền thống để từ đó cung cấp thông tin về các chủ đề được đề cập đến trong ấn phẩm.[25] Nhà xã hội học Itō Kinko cho rằng các bộ josei manga theo thể loại chính kịch đóng một vai trò quan trọng như một cách để có thể giúp độc giả thanh lọc cảm xúc tiêu cực trong họ bằng cách cố gắng miêu tả một nhân vật khác trong truyện đang gặp và phải nén chịu đựng những khó khăn lớn hơn họ.[24] Trong khi học giả nghiên cứu manga Ogi Fusami cho rằng các bộ josei manga theo thể loại chính kịch đã đem đến cho những nữ độc giả những kiểu mẫu hình tượng và những lối sống tích cực hơn để khuyến khích họ trong việc thay đổi bản thân.[19]

Lãng mạn

sửa

Khác với các thể loại josei manga khác, josei manga lãng mạn thường tránh việc cố gắng miêu tả chủ nghĩa hiện thực xã hội vốn có, thứ đặc biệt nổi bật trong các tựa josei manga chính kịch mà thay vào đó chúng giống với việc cố gắng cường điệu hóa những màn kịch tâm lý tình cảm lấy đi nước mắt của người đọc hoặc sẽ tương tự các tựa tiểu thuyết lãng mạn được xuất bản bởi Harlequin Enterprises nhiều hơn.[27][b] Các câu chuyện trong josei manga lãng mạn thường tuân theo các lối đi của các tựa truyện tranh lãng mạn thường thấy trong thị trường manga nói chung chẳng hạn như một người phụ nữ gặp gỡ một người đàn ông trông giống như Hoàng tử Charming và cùng người đó trải qua nhiều cuộc phiêu lưu rồi cuối cùng là kết hôn.[27] Những cuộc gặp gỡ và các hoạt động tình dục giữa nhân vật chính và người yêu của họ là điều thường thấy trong những tựa chuyện này. Trong khi các chủ đề giả tưởng lãng mạn thường thể hiện trong bối cảnh nước ngoài hoặc lịch sử thông qua các nhân vật chính là những vị anh hùng (giả dụ như hoàng tử và công chúa, ma hay những người sở hữu những năng lực siêu nhiên, v.v.). Các dạng bản dạng tình dục khác nhau, chẳng hạn như nhân vật đồng tính và chuyển giới cũng xuất hiện trong những câu chuyện này.[28] Josei manga lãng mạn hướng đến những lớp độc giả cả trẻ tuổi và trưởng thành với nhiều câu chuyện trong đó nhắm đến các cô gái tuổi thanh thiếu niên với bằng chứng rõ nét nhất là việc sử dụng rộng rãi furigana như một cách hỗ trợ tiếp cận cho độc giả.[27]

Khiêu dâm

sửa

Josei manga khiêu dâm có nhiều đặc điểm chung với truyện tranh khiêu dâm dành cho đối tượng nam giới - phổ biến với cách gọi là hentai (thể loại manga khiêu dâm dành cho nam giới dị tính); mặc dù chúng thường được viết từ quan điểm của phụ nữ chứ không phải nam giới.[29] Những đặc điểm phổ biến của khiêu dâm hướng nam có thể kể đến như sự thay đổi và hình tượng hóa hình tượng nữ giới. Một công thức phổ biến cho những câu chuyện trong josei manga khiêu dâm là câu chuyện về một phụ nữ nhút nhát và thông minh được biến thành một kẻ nghiện tình dục hoặc nô lệ của tình dục. Mối quan hệ nữ đồng tính cũng xuất hiện trong truyện tranh josei manga khiêu dâm. Điều này cho thấy những độc giả nữ đồng tính cũng có những sự quan tâm nhất định đến josei manga.[30] Học giả truyện tranh manga Deborah Shamoon cho rằng sức hấp dẫn của josei manga khiêu dâm đối với đối tượng nữ giới nằm ở khả năng của việc đặc tả những hành động khiêu dâm qua nét hoạt họa trong khi những hành động đó lại không dễ dàng có thể mô tả trong khiêu dâm được quay.[c][31]

So sánh với các thể loại manga khác

sửa

Shōjo manga

sửa
 
Shinjo Mayu, một trong số nhiều họa sĩ từng sáng tác cả manga josei và shōjo.

Khi josei manga mới ra đời vào những năm 1980 đã có những điểm khác biệt và có phần độc đáo hơn nếu so với shōjo manga như việc cố gắng đào sâu và khai thác các chủ đề dành cho người lớn như công việc, tình dục hay cuộc sống sau hôn nhân và hướng đến đối tượng độc giả là phụ nữ trưởng thành - những người "đã không còn là shōjo" nữa.[29] Học giả nghiên cứu manga Fujimoto Yukari lưu ý rằng sự tập trung vào chủ nghĩa hiện thực chính là một dấu hiệu để phân biệt rõ ràng giữa các câu chuyện josei so với các câu chuyện có chút gì đó hơi mơ mộng hơn so với thực tế - thứ hơn thường thấy trong shōjo manga. Điều này thể hiện ở các công việc mà nhân vật chính thường đảm nhận trong mỗi thể loại tương ứng như: diễn viên, người mẫu và nhạc sĩ so với nhân viên văn phòng bình thường khi mà ta vẫn thường thấy trong josei manga.[32] Fujimoto tiếp tục cho rằng việc miêu tả đời sống hôn nhân là một ranh giới chính để phân định giữa các thể loại. Chẳng hạn như với shōjo manga, các câu chuyện thường có khuynh hướng mô tả cuộc sống trước hôn nhân còn josei manga thì lại cố gắng tập trung miêu tả cuộc sống sau đó.[1]

Kể từ khi josei manga xuất hiện, ranh giới giữa các thể loại dường như ngày càng trở nên mờ nhạt.[1][33] Trong các câu chuyện, nhân vật chính ở mọi lứa tuổi đều có thể dễ dàng được tìm thấy trong cả shōjo manga và josei manga. Các câu chuyện shōjo có nhân vật chính là người lớn và các câu chuyện josei tập trung vào thanh thiếu niên và các nhân vật trẻ hơn.[34] Các câu chuyện có yếu tố tình dục sau đó đã dần được xuất bản trên các tạp chí shōjo manga như Sho-Comi[15] trong khi yếu tố tình dục hầu như không tồn tại trên các số tạp chí josei như Monthly Flowers.[35]

Trong việc biên tập nói chung, không có tiêu chuẩn nhất quán để phân loại manga hướng đến đối tượng độc giả nữ. Chẳng hạn như sẽ gần không có những tiêu chuẩn hay định kiến xã hội về thuật ngữ và thể loại mặc dù những điều này tùy lúc sẽ xuất hiện và chủ yếu thay đổi phụ thuộc theo từng thập kỷ, nhà xuất bản hay với từng tạp chí.[33] Kể từ những năm 2000, một số nhà xuất bản lớn như Shueisha và Kodansha đã nhóm tất cả các tạp chí manga hướng đến đối tượng nữ thành một danh mục xuất bản duy nhất thay vì cố gắng chia nhỏ ra như trước đây.[36] Định dạng của các tập truyện tranh tankōbon, trong đó các cuốn khổ lớn và đắt tiền hơn theo truyền thống trước đây vốn được dành cho các tựa truyện nhắm đến đối tượng những người trưởng thành giờ đây cũng không tuân theo quy tắc chính thức nào. Nhưng chủ yếu ta sẽ vẫn thấy manga dành cho người lớn được bán ở định dạng nhỏ và rẻ tiền hơn trong khi manga dành cho thiếu niên sẽ được bán ở định dạng khổ lớn.[35]

Các tác giả sáng tác đồng thời cả shōjojosei manga là điều phổ biến. Chẳng hạn như Ozaki Mari, Ozaki Mari (ja), Asakura GeorgeShinjo Mayu là một trong số nhiều họa sĩ sáng tác đồng thời cả hai thể loại. Điều này trái ngược với shōnenseinen manga - nơi các họa sĩ thường chỉ sáng tác các tác phẩm trong một thể loại và các họa sĩ chuyển sang thể loại khác sẽ hiếm khi quay lại.[37]

ShōnenSeinen manga

sửa

Đã có một số tác phẩm josei có những đặc điểm chung với shōnenseinen manga và từ đó dần làm mờ ranh giới giữa các thể loại. "Saiyuki" của Minekura Kazuya được đăng nhiều kỳ trên tạp chí shōnen "Monthly GFantasy"; mặc dù phần tiếp theo, "Saiyuki Reload" được xuất bản trên tạp chí josei "Monthly Comic Zero Sum". Bộ truyện tranh được xuất bản năm 1962 của Akatsuka Fujio, "Osomatsu-kun" ban đầu được đăng nhiều kỳ trên "Weekly Shōnen Sunday" mặc dù khi bộ truyện được tái xuất bản vào năm 2015 với tên gọi là loạt phim hoạt hình Mr. Osomatsu, phần manga phụ của nó đã được xuất bản trên tạp chí josei YouCookie. Anthony Gramuglia đến từ Comic Book Resources đã gọi loạt phim hoạt hình Lupin the Third: The Woman Called Fujiko Mine - một phần của loạt phim Lupin the Third là một tác phẩm chuyển thể josei đáng chú ý của một seinen manga.[17]

Ghi chú

sửa
  1. ^ Đối với nam giới, thể loại tương đương với thể loại này là seinen manga (dành cho nam thanh niên và nam giới trưởng thành) và shōnen manga (dành cho thanh thiếu niên và trẻ em nam).
  2. ^ Nhà xuất bản Ohzora xuất bản tiểu thuyết của Harlequin Enterprises, sau này được chuyển thể thành josei manga.[27]
  3. ^ Giải thích của Biên tập viên Wikipedia tiếng Việt: Ở đây, tác giả của tài liệu gốc muốn nói đến những hành động (hoặc âm thanh vô thanh - thứ được vẽ đè lên khung cảnh của manga) mà ám chỉ đến những khoái cảm tình dục mà chỉ có thể miêu tả qua các nét hoạt họa. Ví dụ như đôi mắt hình trái tim khi lên đỉnh, hơi thở trắng xuất phát từ mũi hoặc mặt khi đạt được những khoái cảm tình dục hay như cách cố gắng miêu tả lúc bộ phận nhạy cảm của cả hai chạm vào nhau. Nói chung, đó là những góc nhìn hay những hình ảnh cường điệu hoặc là những góc nhìn khó để mà ta có thể thấy trong thực tế do hạn chế về góc quay của máy ghi hình.

Tham khảo

sửa
  1. ^ a b c Ogi 2003, tr. 792.
  2. ^ a b c d e Ogi 2003, tr. 791.
  3. ^ a b Pham 2010, tr. 81.
  4. ^ a b c Toku 2015, tr. 171.
  5. ^ Ito 2011, tr. 11.
  6. ^ Shamoon 2012, tr. 102.
  7. ^ Brient, Hervé. “Hagio Moto, une artiste au cœur du manga moderne” [Hagio Moto, họa sĩ nổi danh của nền manga hiện đại]. du9 (bằng tiếng Pháp). Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 7 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2021.Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  8. ^ Fasulo, Fausto (Fall 2019). “Keiko Nishi: Parcours de combatantes” [Keiko Nishi: Hành trình của nữ chiến binh]. Atom. Custom Publishing France (11): 68–69. ISSN 2552-9900.
  9. ^ a b Pham 2010, tr. 82.
  10. ^ Ito 2002, tr. 69.
  11. ^ a b Ito 2002, tr. 70.
  12. ^ Ogi 2003, tr. 784.
  13. ^ Ogi 2003, tr. 780.
  14. ^ a b c d Ito 2002, tr. 71.
  15. ^ a b c Pham 2010, tr. 85.
  16. ^ Thorn, Rachel. “What Shôjo Manga Are and Are Not: A Quick Guide for the Confused” [Manga Shojo là gì và không phải là gì: Hướng dẫn nhanh cho người đang bối rối]. Matt-Thorn.com. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 11 năm 2015. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2022.
  17. ^ a b c Gramuglia, Anthony (10 tháng 1 năm 2021). “Josei Is Anime & Manga's Most Underserved Demographic” [Josei là đối tượng nhân khẩu học bị đánh giá thấp nhất trong Anime & Manga]. Comic Book Resources. Valnet Inc. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 2 năm 2021. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2022.
  18. ^ Loo, Egan (17 tháng 1 năm 2011). “2010 Japanese Manga Magazine Circulation Numbers” [Số lượng tạp chí Manga phát hành tại Nhật Bản năm 2010]. Anime News Network. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 3 năm 2022. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2022.
  19. ^ a b Ogi 2003, tr. 786.
  20. ^ Ito 2002, tr. 72.
  21. ^ Ito 2002, tr. 73.
  22. ^ Eisenbeis, Richard (7 tháng 3 năm 2014). “How to Identify the Basic Types of Anime and Manga” [Cách nhận biết các thể loại Anime và Manga cơ bản]. Kotaku. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2022.
  23. ^ Ito 2009, tr. 115.
  24. ^ a b Ito 2009, tr. 118.
  25. ^ a b Ito 2009, tr. 116.
  26. ^ Ito 2009, tr. 119.
  27. ^ a b c d Ito 2002, tr. 74.
  28. ^ Ito 2002, tr. 75.
  29. ^ a b Ogi 2003, tr. 784–785.
  30. ^ Ito 2002, tr. 79.
  31. ^ Shamoon 2004, tr. 78.
  32. ^ Ogi 2003, tr. 787.
  33. ^ a b Pham 2010, tr. 92.
  34. ^ Pham 2010, tr. 84.
  35. ^ a b Pham 2010, tr. 87.
  36. ^ Pham 2010, tr. 90.
  37. ^ Pham 2010, tr. 88–89.

Thông tin thư mục

sửa
  • Ito, Kinko (tháng 8 năm 2002). “The World of Japanese Ladies' Comics: From Romantic Fantasy to Lustful Perversion” [Thế giới truyện tranh dành cho phụ nữ ở Nhật Bản: Từ ảo mộng lãng mạn đến dâm đãng]. The Journal of Popular Culture. Wiley-Blackwell. 36 (1): 68–85. doi:10.1111/1540-5931.00031.
  • Ito, Kinko (2009). “New Trends in the Production of Japanese Ladies' Comics: Diversification and Catharsis” [Xu hướng mới trong sản xuất truyện tranh dành cho phụ nữ Nhật Bản: Đa dạng hóa và cải thiện] (PDF). Japan Studies Review. 13. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 1 tháng 8 năm 2019.
  • Ito, Kinko (2010). A Sociology of Japanese Ladies' Comics: Images of the Life, Loves, and Sexual Fantasies of Adult Japanese Women [Xã hội học về truyện tranh dành cho phụ nữ Nhật Bản: Hình ảnh về cuộc sống, tình yêu và tưởng tượng tình dục của phụ nữ Nhật Bản trưởng thành]. Lewiston, New York: Edwin Mellen Press. ISBN 978-0-7734-1675-8.
  • Ito, Kinko (2011). “Chikae Ide, the Queen of Japanese Ladies' Comics: Her Life and Manga”. Trong Perper, Timothy; Cornog, Martha (biên tập). Mangatopia: Essays on Manga and Anime in the Modern World [Mangatopia: Tiểu luận về Manga và Anime trong thế kỷ hiện đại]. Libraries Unlimited. ISBN 978-1591589082.
  • Ogi, Fusami (tháng 5 năm 2003). “Female Subjectivity and Shoujo (Girls) Manga (Japanese Comics): Shoujo in Ladies' Comics and Young Ladies' Comics” [Shoujo trong truyện tranh dành cho phụ nữ và truyện tranh dành cho phụ nữ trẻ]. The Journal of Popular Culture. Wiley-Blackwell. 36 (4): 780–803. doi:10.1111/1540-5931.00045.
  • Pham, Bruno (2010). “Le Manga au Féminin: Shōjo/Josei, La Frontière Floue”. Trong Brient, Hervé (biên tập). Manga 10,000 Images [Manga 10.000 trang] (bằng tiếng Pháp). H Editions. ISBN 978-2-9531781-4-2.
  • Shamoon, Deborah (2004). Williams, Linda (biên tập). “Office Sluts and Rebel Flowers: The Pleasure of Japanese Pornographic Comics for Women” [Những kẻ cuồng tình dục trong văn phòng và những bông hoa nổi loạn: Niềm vui của truyện tranh khiêu dâm Nhật Bản dành cho phụ nữ]. Porn Studies: 77–103.
  • Shamoon, Deborah (2012). “The Revolution in 1970s Shōjo Manga”. Passionate Friendship: The Aesthetics of Girl's Culture in Japan [Đam mê hoạt họa: Tính thẩm mỹ trong văn hóa dành cho nữ giới ở xã hội Nhật Bản]. Honolulu: University of Hawaii Press. ISBN 978-0-82483-542-2.
  • Toku, Masami (2015). International Perspectives on Shojo and Shojo Manga: The Influence of Girl Culture [Quan điểm quốc tế về Shojo và Shojo Manga: Ảnh hưởng của văn hóa dành cho nữ giới]. Routledge. ISBN 978-1-31761-075-5.

Đọc thêm

sửa
  • Clements, Jonathan (2010). “Living Happily Never After in Women's Manga”. Trong Steiff, Josef; Barkman, Adam (biên tập). Manga & Philosophy [Manga & Triết học]. Open Court. ISBN 978-0812696790.
  • Jones, Gretchen (2003). “'Ladies' Comics': Japan's Not-So-Underground Market in Pornography for Women” ['Truyện tranh dành cho phụ nữ': Thị trường ngầm ở Nhật Bản về nội dung khiêu dâm dành cho phụ nữ]. US-Japan Women's Journal English Supplement. 22: 3–30.
  • Jones, Gretchen (2005). “Bad Girls Like to Watch: Writing and Reading Ladies' Comics”. Trong Miller, Laura; Bardsley, Jan (biên tập). Bad Girls of Japan [Những cô gái hư hỏng ở Nhật Bản]. Palgrave Macmillan. ISBN 978-1403969477.

Liên kết ngoài

sửa