Lưu Hỉ (Thành Dương vương)

Lưu Hỉ (chữ Hán: 劉喜, ? - 144 TCN), tức Thành Dương Cung vương (城陽共王), là vương chư hầu thứ hai của nước Thành Dương và thứ hai của nước Hoài Nam, chư hầu nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc.

Lưu Hỉ/Thành Dương Cung vương
劉喜/城陽共王
Thành Dương vương/Hoài Nam vương
Vương chủ nước Thành Dương
Trị vì177 TCN-169 TCN164 TCN - 144 TCN
Tiền nhiệmThành Dương Cảnh vương Lưu Chương
Kế nhiệmThành Dương Khoảnh vương Lưu Diên
Vương chủ nước Hoài Nam
Trị vì169 - 165 TCN
Tiền nhiệmHoài Nam Lệ vương Lưu Trường
Kế nhiệmHoài Nam vương Lưu An
Thông tin chung
SinhThành Dương quốc
Mất144 TCN
Trung Quốc
Hậu duệLưu Diên
Tên thật
Lưu Hỉ
Thụy hiệu
Thành Dương Cung vương
Tước vịThành Dương vương/Hoài Nam vương
Chính quyềnNhà Hán
Thân phụThành Dương Cảnh vương
Thân mẫuTrương thị

Lưu Hỉ là con trai trưởng của Thành Dương Cảnh vương Lưu Chương, cháu chắt của Hán Cao Tổ, vua đầu tiên của nhà Hán. Phụ thân ông vốn là con thứ hai của Tề vương Lưu Phì, trưởng tử của Cao Tổ, được phong vương ở Thành Dương năm 178 TCN.

Sang năm sau, 177 TCN, Lưu Chương qua đời, thụy là Cảnh vương. Lưu Hỉ là con thứ 2 lên nối tước vương ở Thành Dương[1].

Làm Thành Dương vương 8 năm, sang năm 169 TCN, Hán Văn Đế dời Lưu Hỉ sang làm Hoài Nam vương để phụng tự cho em trai mình là Lưu Trường. Được 4 năm, Văn Đế cải lập con Lưu Trường là Lưu An làm Hoài Nam vương, Lưu Hỉ trở về làm vương ở Thành Dương.

Năm 144 TCN, Thành Dương vương Lưu Hỉ qua đời. Ông làm Thành Dương vương hai lần, tổng cộng 29 năm, làm Hoài Nam vương 4 năm (169 - 165 TCN), được ban thụy là Cung vương. Con ông là Lưu Diên nối tước, tức Thành Dương Khoảnh vương.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi