Trong vật lýhóa học, năng lượng ion hóa (IE) là năng lượng tối thiểu cần thiết để loại bỏ electron có liên kết lỏng lẻo nhất của một gaseous atom, ion dương hoặc phân tử bị cô lập.[1] Năng lượng ion hóa thứ nhất (first ionization energy) được biểu thị định lượng dưới dạng:

Xu hướng năng lượng ion hóa được vẽ theo số nguyên tử, tính bằng đơn vị eV. Năng lượng ion hóa tăng dần từ kim loại kiềm đến khí hiếm. Năng lượng ion hóa cực đại (maximum ionization energy) cũng giảm từ hàng đầu tiên đến hàng cuối cùng trong một cột nhất định, do khoảng cách giữa lớp vỏ electron hóa trịhạt nhân nguyên tử ngày càng tăng. Các giá trị dự đoán được sử dụng cho các nguyên tử ngoài 104.
X(g) + năng lượng ⟶ X+(g) + e.

Trong đó X là nguyên tử hoặc phân tử bất kỳ, X+ là resultant ion khi nguyên tử ban đầu bị loại bỏ một electron và e là electron bị loại bỏ.[2]

Tham khảo

sửa
  1. ^ “Periodic Trends”. Chemistry LibreTexts (bằng tiếng Anh). 2 tháng 10 năm 2013. Truy cập ngày 13 tháng 9 năm 2020.
  2. ^ Miessler, Gary L.; Tarr, Donald A. (1999). Inorganic Chemistry (ấn bản 2). Prentice Hall. tr. 41. ISBN 0-13-841891-8.