Mở trình đơn chính

Pháo kích là hoạt động tấn công bằng hỏa lực của pháo binh nhắm vào các mục tiêu quân sự, hoặc cả mục tiêu dân sự của đối phương.

Pháo kích là từ Hán Việt, kết hợp của pháo và kích[note 1], chỉ cách thức tấn công bằng việc sử dụng pháo bắn đạn pháo vào các mục tiêu xác định hoặc bắn rải rác bao trùm một khu vực.

Trong tiếng Anh, thuật ngữ cho hoạt động pháo binh này là Bombardment (Bắn phá), từ trước Thế chiến I, thuật ngữ này chỉ việc bắn phá các vật thể không phòng thủ hoặc không được bảo vệ, nhà cửa, công trình công cộng, v.v. Trọng tâm là chỉ sử dụng mô tả các cuộc tấn công của pháo binh vào pháo đài hoặc các vị trí kiên cố để chuẩn bị cho các cuộc tấn công của bộ binh.[1] Về sau, được sử dụng với hàm nghĩa rộng hơn, chỉ hoạt động tấn công của tên lửa và máy bay quân sự.

Hoạt động pháo kích tiến hành bởi lực lượng hải quân được gọi là hải kích, với các mục tiêu bắn phá trên biển hoặc đất liền. Trong đó, một loại hải kích là hỗ trợ đổ bộ, chủ yếu nhằm vào các mục tiêu phòng thủ ven bờ của đối phương để hỗ trợ hỏa lực cho việc đổ bộ của thủy binh lục chiến.

Xem thêmSửa đổi

Ghi chúSửa đổi

  1. ^ "kích" là một danh từ chỉ một loại vũ khí (giống như cây thương), động từ là tấn công

Tham khảoSửa đổi

  1. ^   Một hoặc nhiều câu trên đây có sử dụng văn bản nay đã thuộc phạm vi công cộng, được lấy từ: Chisholm, Hugh biên tập (1911). “Bombardment”. Encyclopædia Britannica 4 (ấn bản 11). Nhà in Đại học Cambridge. tr. 182.