Phép thuật tự nhiên

phép thuật khai thác năng lượng từ thế giới tự nhiên thay vì từ linh hồn

Trong bối cảnh phép thuật thời kỳ Phục Hưng, phép thuật tự nhiên là một phần của phép thuật mà liên quan trực tiếp đến các lực lượng tự nhiên, trái ngược với phép thuật nghi lễ liên quan đến việc triệu hồi linh hồn.

Heinrich Cornelius Agrippa hay sử dụng các thuật ngữ trong vanitate de 1526 của ông. Phép thuật tự nhiên được định nghĩa như vậy, bao gồm chiêm tinh, giả kim, và kỷ luật mà chúng ta ngày hôm nay sẽ xem xét các lĩnh vực khoa học tự nhiên, như thiên văn họchóa học (tại thời điểm đó không có khái niệm tách ra từ chiêm tinh và giả kim) hoặc thực vật học (herbology). Ngoài ra, phép thuật tự nhiên còn có thể hiểu là triết học Bắc Âu cổ.

Nguyên tốSửa đổi

Theo quan điểm của con người thời kỳ Phục Hưng, các nguyên tố tạo nên vũ trụ. Phép thuật tự nhiên bao gồm các nguyên tố:

Trong đó, Nước mạnh hơn Lửa, Lửa mạnh hơn Gió, Gió mạnh hơn Đất, Đất mạnh hơn Nước, lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn.

Ngoài ra, còn có thuyết Ngũ Hành của Trung Quốc.

Xem thêmSửa đổi

Tham khảoSửa đổi