Stepan Petrovich Schipachev

Nhà thơ người Nga
Stepan Petrovich Schipachev

Stepan Petrovich Schipachev (tiếng Nga: Степан Петрович Щипачёв; 26 tháng 12 năm 1898 – 31 tháng 12 năm 1979) là một nhà thơ Nga Xô Viết.

Tiểu sửSửa đổi

Stepan Schipachev sinh ở làng Schipachi, tỉnh Sverdlovsk vùng Ural trong một gia đình nông dân, sớm mồ côi bố mẹ cậu bé phải bán hàng và làm công nhân từ nhỏ. Những năm 1919-1931 ông phục vụ trong quân đội. Năm 1923 in tập thơ đầu tiên ở Simferopol, vùng Crimea. Năm 1934 ông tốt nghiệp khoa văn trường Đại học giáo sư đỏ (Институт Красной профессуры). Thập niên 1930 là thời kỳ ông viết được nhiều bài thơ hay nhất. Ngoài thơ, ông còn viết truyện nhưng thể loại thành công nhất là thơ trữ tình. Năm 1939 ông tham gia giải phóng miền tây Ukraina. Những năm Chiến tranh thế giới thứ hai ông làm việc ở ngành xuất bản quân đội.

Stepan Schipachev được tặng nhiều huân, huy chương của nhà nước Liên Xô. Năm 1973 tuyển tập tác phẩm của ông gồm 3 tập được xuất bản. Thơ của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Việt.

Tác phẩmSửa đổi

  • По курганам веков (1923)
  • Одна шестая (1931)
  • Наперекор границам (1932)
  • Под небом Родины моей (1937)
  • Лирика (1939)
  • Фронтовые стихи (1942)
  • Строки любви (1945)
  • Славен труд (1947)
  • Стихотворения (1948)
  • Товарищам по жизни (1972)
  • Домик в Шушенском (1944)
  • Павлик Морозов (1950)
  • Наследник (1965)
  • Песнь о Москве (1968)
  • 12 месяцев вокруг Солнца (1969)
  • Березовый сок (1956)

Một vài bài thơSửa đổi

Hãy gìn giữ tình yêu
Hãy gìn giữ tình yêu và hãy nhớ rằng
Qua tháng năm càng quý tình hơn cả.
Tình - đâu chỉ là đi dạo dưới trăng
Đâu chỉ tiếng thở dài trên ghế đá.
Có tất cả: cả tuyết bột, bùn lầy
Bởi cùng nhau sống đến ngày đầu bạc.
Tình yêu giống như một bài hát hay
Mà bài hát đâu dễ dàng sáng tác.
Ánh sáng của ngôi sao
Ánh sáng của ngôi sao ban chiều
Giữa trời cao lấp lánh
Khu vườn trầm tư mặc tưởng
Và anh bỗng thấy cô liêu.
Ánh sáng ở đây, bên anh
Ánh sáng của ngôi sao xa thẳm
Đi qua hàng nghìn năm ánh sáng
Ánh sáng của sao chạy đến bên anh.
Còn em cách xa có một dặm đường
Liệu có còn lâu sửa soạn
Và để cho anh không phải đoán
Em hãy đến bây giờ với người thương.
Có phải đã quên
Có phải đã quên ánh mắt của em
Và nụ hôn nồng cháy
Nếu như không chỉ một lần
Qua nước mắt gương mặt em anh thấy.
Nhưng để cho phía trước không còn lại
Thì tai họa xin cứ đến lúc này
Em là nỗi đau trong lồng ngực anh đây
Và sẽ còn mãi mãi.
Khi em bên anh
Khi em bên anh – anh quý từng khoảnh khắc
Có thể là phía trước, những tháng năm
Ta sẽ xa nhau mà không biết được rằng
Không bao giờ hai đứa còn gặp mặt.
Chỉ những ngôi sao trong giờ gặp gỡ
Vẫn cứ toả ra ánh sáng của mình
Ở đâu trong đời giá băng, khi đó
Anh còn tìm ra dấu vết của em.
Em cứ gọi điều này
Em cứ gọi điều này như ý muốn.
Hai chúng mình bỗng thấy quý nhau hơn
Quan tâm đến nhau hơn và dịu dàng
Nhưng có điều gì làm em lo lắng?
Anh lại cũng hay tin vào giấc mộng
Và lại cũng hay suy nghĩ, thẫn thờ
Tình càng mạnh, càng rõ một điều là
Vì tình yêu mà chúng mình lo lắng.
Em hãy tin rằng
Em hãy tin rằng: em trong cuộc đời anh
Là tất cả: hạnh phúc và tai họa
Trong cuộc đời anh có thể dối em
Nhưng trong thơ thì anh không thể.
Ôi, giá như vào khung cửa sổ
Em nhìn vào số phận của anh
Cả hai ta đều không biết được rằng
Ai ở gần hơn cái chết.
Chỉ một điều anh tha thiết
Cứ mỗi ngày sẽ mạnh hơn
Anh mong cho tình anh
Sẽ cứu anh thoát chết.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Tham khảoSửa đổi

Liên kết ngoàiSửa đổi