Minh Đức Hoài Trinh (15.10.1930 - 9.6.2017), tên thật là Võ Thị Hoài Trinh là một nữ văn sĩ người Việt. Bà cũng dùng một số bút hiệu khác như Hoàng Trúc, Nguyễn VinhBằng Cử.[1]

Thân thếSửa đổi

Bà sinh ra ở Huế, dòng dõi Xuân Hòa hầu Võ Liêm, thượng thư Bộ Lễ dưới hai triều vua Khải ĐịnhBảo Đại. Cha bà là Tổng đốc tỉnh Quảng Nam Võ Chuẩn.[2]

Bà sang Pháp du học năm 1964 ngành báo chí và Hán văn.[1]

Hoạt độngSửa đổi

Sau khi ra trường, bà làm phóng viên cho đài truyền hình ORTF (viết tắt Office de Radiodiffusion Télévision Française) của Pháp kể từ năm 1967 và được cử theo dõi tường trình Hòa đàm Paris vào năm 1972 giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam.[1]

Bà trở về Sài Gòn năm 1974 dạy ở Viện Đại học Vạn Hạnh.[1]

Đóng góp văn họcSửa đổi

Trước tác của bà thuộc nhiều thể loại như thơ, truyện ngắn, truyện dài.

Có lẽ trong các tác phẩm của bà, được biết đến nhiều nhất là một số bài thơ được các nhạc sĩ phổ nhạc trong đó có Phạm Duy: "Đừng bỏ em một mình" và "Kiếp nào có yêu nhau";[3] và Phan Văn Hưng: "Ai trở về xứ Việt".[1]

Sau năm 1975 khi lưu vong sang Pháp bà sáng lập Hội Văn Bút Việt Nam Hải ngoại. Năm 1982 bà sang Mỹ định cư và mất tại Quận Cam.[2]

Tác phẩmSửa đổi

  • Lang thang, 1960
  • Thư sinh, 1962
  • Bơ vơ, 1964
  • Hắn, 1964
  • , 1964
  • Thiên nga, 1965
  • Hai gốc cây, 1966
  • Sám hối, 1967
  • Tử địa, 1973
  • Trà thất, 1974
  • Bài thơ cho ai?, 1974
  • Dòng mưa trích lịch, Bruxelles, 1976
  • Bài thơ cho quê hương, Paris, 1976
  • This Side The Other Side, 1980
  • Bên ni bên tê, 1985
  • Niệm thư 1, 1987
  • Biển nghiệp, 1990
  • Phim Bao giờ có yêu nhau của Dustin Nguyễn năm 2016 lấy ca khúc "Kiếp nào có yêu nhau" làm cảm hứng.[4]

Tham khảoSửa đổi