Nguyễn Phúc Trinh Đức

Nguyễn Phúc Trinh Đức (chữ Hán: 阮福貞德; 181830 tháng 9 năm 1863), phong hiệu An Trang Công chúa (安莊公主), là một công chúa con vua Minh Mạng nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.

An Trang Công chúa
安莊公主
Công chúa nhà Nguyễn
Thông tin chung
Phu quânTrần Văn Thịnh
Hậu duệ2 con gái
Tên húy
Nguyễn Phúc Trinh Đức
阮福貞德
Thụy hiệu
Trang Thuận An Trang Công chúa
莊順安莊公主
Thân phụNguyễn Thánh Tổ
Minh Mạng
Thân mẫuTài nhân
Trần Thị Tiêm
Sinh1818
Mất30 tháng 9 năm 1863 (45 tuổi)
An tángPhường Thủy Biều, Huế

Tiểu sửSửa đổi

Công chúa Trinh Đức sinh năm Mậu Dần (1818), là con gái thứ bảy của vua Minh Mạng, mẹ là Tài nhân Trần Thị Tiêm[1]. Công chúa là người con duy nhất của bà Tài nhân[2].

Năm Thiệu Trị thứ 3 (1843), chúa Trinh Đức lấy chồng là Phò mã Đô úy Trần Văn Thịnh, người Gia Định, là con trai của Thị lang bộ Công Trần Văn Tính[2]. Công chúa và phò mã có với nhau hai con gái[2].

Năm Tự Đức thứ 7 (1854), bà chúa Trinh Đức được phong làm An Trang Công chúa (安莊公主)[2]. Năm thứ 32 (1879), Kỷ Mão, phò mã Thịnh mất[1].

Năm Tự Đức thứ 16 (1863), Quý Hợi, ngày 18 tháng 8 (âm lịch)[1], công chúa Trinh Đức qua đời, thọ 46 tuổi, thụyTrang Thuận (莊順)[2]. Tẩm mộ của bà tọa lạc ở phía bắc đồi Vọng Cảnh, thuộc phường Thủy Biều, thành phố Huế.

Tham khảoSửa đổi

Xem thêmSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ a b c Nguyễn Phúc tộc thế phả, tr.320
  2. ^ a b c d e Đại Nam liệt truyện, tập 3, quyển 9: Truyện các công chúa – phần An Trang Công chúa Trinh Đức