Mở trình đơn chính

Thiền sư Thạch Sương Khánh Chư (石霜慶諸; shíshuāng qìngzhū; sekisō kei-sho; 807-888/889) thiền sư Trung Quốc, môn đệ của Ðạo Ngô Viên Trí.

Cơ duyênSửa đổi

Thiền sư Trung Quốc

Bồ-đề-đạt-ma đến Huệ Năng

Ngưu Đầu Thiền

Nhánh Thanh Nguyên Hành Tư

Nhánh Nam Nhạc Hoài Nhượng

Lâm Tế tông

Hoàng Long phái

Dương Kì phái

Tào Động tông

Quy Ngưỡng tông

Vân Môn tông

Pháp Nhãn tông

Khác


Sư con nhà họ Trần, quê ở Tân Cang, Lô Lăng. Năm 13 tuổi,nương Thiền sư Thiều Giám núi Tây Sơn Hồng Tỉnh xuống tóc.Năm 23 tuổi thọ giới cụ túc tại Tung Nhạc. Đến Lạc Hạ học giáo Tỳ Ni, sau biết không phải là pháp đốn ngộ nên bỏ.

Một hôm Sư sàng gạo, Quy Sơn Linh Hựu đến bảo: Vật của thí chủ chớ để rơi rớt. Sư thưa: Chẳng dám rơi rớt. Quy Sơn lượm từ dưới đất một hạt gạo lên hỏi: Chẳng rơi rớt, đây là cái gì?Sư không đáp được, Quy Sơn lại nói: Chớ xem thường một hạt này, trăm ngàn hạt đều từ một hạt này sinh. Sư thưa: Trăm ngàn hạt từ một hạt này sinh, chẳng biết hạt này từ đâu sinh? Quy Sơn cười ha hả rồi trở về phương trượng. Buổi chiều, Quy Sơn thượng đường bảo: Ðại chúng! Trong gạo có sâu, các ngươi hãy khéo xem!

Về sau, sư đến tham kiến Đạo Ngô hỏi: Thế nào là ánh mắt nhìn tới đâu cũng là Bồ-đề trí tuệ? Đạo Ngô gọi: Sa-di ! Sa-di ứng tiếng dạ, Đạo Ngô dặn: Hãy đổ thêm nước vào tịnh bình ! Sau đó lại hỏi sư: Vừa rồi ông hỏi cái gì? Sư lập lại câu hỏi lúc nãy, Đạo Ngô liền đứng lên rời khỏi. Từ đó, sư liền tỉnh ngộ.

Một hôm, Đạo Ngô nói: Ta bị bệnh sắp qua đời, nhưng trong lòng còn một vật, gây hại lâu dài. Ai có thể trừ bỏ giùm ta? Sư nói: Tâm, vật đều không, tìm cách trừ bỏ càng thêm hại. Đạo Ngô nói: Lành thay! Lành thay! Lúc ấy, sư chỉ là ông tăng vừa mới trải qua hai mùa kiết hạ an cư.

Sư nhân trốn tránh đời, hỗn tục tại phường Đào gia Lưu Dương ở Trường Sa, sáng đi tối về, không ai biết được. Sau nhân vì Hòa thượng Động Sơn Lương Giới đích thân đến núi Thanh Lương mà ở, sư ngày ngày ân cần chấp thị đủ đầy lễ thầy trò. Kịp đến khi Đạo Ngô qui tịch, học lữ tụ tập đông đầy có đến 500 người.

Sư trụ ở Thạch Sương 20 năm, dạy môn đệ rất kỉ luật, học chúng thường ngồi chẳng nằm vì vậy người ta thường gọi là Chúng cây khô (石霜枯木眾- Thạch Sương khô mộc chúng), có nhiều vị tăng trong hội này thường đứng hoặc ngồi mà thị tịch.

Vua Đường Hy Tông nghe tiếng tăm đạo pháp của sư, sai sứ đến ban áo cà-sa tím. Sư khéo từ chối không nhận.

Năm Quang Khải thứ tư, nhằm ngày 20 Kỷ Hợi tháng 2 năm Mậu Thân sư bệnh nặng qua đời, thọ 82 tuổi, hạ lạp 59 năm. Ngày rằm tháng 3, nhập tháp toàn thân ở góc Tây Bắc của viện, vua sắc hiệu là Phổ Hội Đại Sư, tháp tên Kiến Tướng.

Pháp ngữSửa đổi

Sư nói:Thời giáo một đời chỉnh lý chân tay người đương thời. Phàm có lý do đó, đều rơi vào thời nay. Cho đến Pháp thân chẳng phải thân đó là cực tắc của Giáo gia, sa-môn chúng ta đều chẳng có khẳng lộ. Nếu phân biệt tức sai, còn nếu không phân biệt tức ngồi trong bùn nước, nhưng chẳng qua đó chỉ là do tâm ý vọng thuyết kiến văn.

Tham khảoSửa đổi

  • Fo Guang Ta-tz'u-tien 佛光大辭典. Fo Guang Ta-tz'u-tien pien-hsiu wei-yuan-hui 佛光大辭典編修委員會. Taipei: Fo-kuang ch'u-pan-she, 1988. (Phật Quang Đại Từ điển. Phật Quang Đại Từ điển biên tu uỷ viên hội. Đài Bắc: Phật Quang xuất bản xã, 1988.)
  • Cảnh Đức Truyền Đăng Lục, Thiền sư Đạo Nguyên đời Tống soạn, Lý Việt Dũng dịch Việt.
  • Das Lexikon der Östlichen Weisheitslehren, Bern 1986.
  • Dumoulin, Heinrich:
Geschichte des Zen-Buddhismus I. Indien und China, Bern & München 1985.
Geschichte des Zen-Buddhismus II. Japan, Bern & München 1986.