Việt quang bảo hạp

Nguyệt quang bảo hạp

Nguyệt Quang Bảo Hạp hay còn gọi là Việt Quang Bảo Hạp (tựa tiếng Anh: Just Another Pandora's Box; Hán giản thể: 越光宝盒; Hán phồn thể: 越光寶盒; bính âm Hán ngữ: Yuèguāng Bǎohé) là một bộ phim điện ảnh Hồng Kông do Lưu Trấn Vĩ đạo diễn, khởi chiếu năm 2010. Đây là phần tiếp theo của Đại thoại Tây du khởi chiếu năm 1995 cũng do Lưu đạo diễn. Phim có sự góp mặt của nhiều ngôi sao Hồng Kông nổi tiếng như Trịnh Trung CơTôn Lệ. Chu Nhân, diễn viên đóng vai chính trong Đại thoại Tây du thì trong phim này cô tham gia với vai khách mời.

Việt Quang Bảo Hạp
Áp phích của phim.
Đạo diễnLưu Trấn Vĩ
Tác giảLưu Trấn Vĩ
Sản xuấtChu Gia Ý
Diễn viênTrịnh Trung Cơ
Tôn Lệ
Lương Vịnh Kỳ
Chu Nhân
Chung Hân Đồng
Tăng Chí Vĩ
Hoàng Bột
Đàm Diệu Văn
Quách Đức Cương
Quay phimPhùng Viễn Văn
Dựng phimMã Cao
Âm nhạcLôi Tụng Đức
Hãng sản xuất
Beijing Bona Cultural Exchange Co., Ltd.
Beijing Galloping Horse Film & TV Production
Pearl River Film Co., Ltd.
Beijing Galloping Horse Film Co., Ltd.
Phát hànhMei Ah Entertainment
Công chiếu
18 tháng 3 năm 2010 (2010-03-18)
Thời lượng
92 phút
Quốc giaHồng Kông
Ngôn ngữTiếng Quảng Đông

Nội dung sửa

Tuy là tiếp nối câu chuyện của Đại thoại Tây du nhưng Việt Quang Bảo Hạp lại theo hướng hài giễu nhại, là sự hòa trộn của nhiều bộ phim và sự kiện nổi bật, trong đó bối cảnh chủ yếu lấy từ phim Xích Bích, với một số nhân vật từ phim của Châu Tinh Trì như Tuyệt đỉnh KungfuSiêu khuyển thần thông, cùng một vài chi tiết của TitanicMa Trận.

Mai Khôi Tiên Tử, một tiên nữ nhà trời hạ phàm mang theo cây kiếm của Tử Hà Tiên Tử với hi vọng tìm được tình yêu đích thực của đời mình. Cô không may bị đuối nước và được Thanh Nhất Sắc (một tên trộm) vớt lên. Khi Nhất Sắc đang loay hoay với cây kiếm thì Mai Quế Tiên Tử (người trong mộng của Mai Khôi) xuất hiện và rút thanh kiếm khỏi bao và chạy mất. Mai Khôi tỉnh dậy thấy thanh kiếm được rút khỏi bao liền nghĩ Nhất Sắc chính là duyên kiếp trời định và theo đuổi anh đến cùng trời cuối đất.

Nhất Sắc chỉ muốn lợi dụng tình hình để trộm đồ nay lại bị nữ nhân tán tỉnh, anh liền bỏ chạy. Trên đường đi, hai người gặp Ngưu Ma Vương đánh rơi Nguyệt Quang Bảo Hạp, vô tình nhặt được Bảo Hạp, đọc được thần chú khiến Nhất Sắc và Mai Khôi bị xuyên không đến thời Tam Quốc. Nhất Sắc trong bộ dạng của Triệu Tử Long trong trận Trường Bản, vô tình khiến My phu nhân phải nhảy giếng tự sát rồi thoát khỏi vòng vây, anh mang A Đẩu về nhầm doanh trại Tào Tháo. Sau khi bị Tào Tháo nghi ngờ tịch thu Bảo Hạp và đuổi đi, anh chạy về đúng doanh trại Lưu Bị giao nộp A Đẩu, tại đây anh gặp Sứ giả Tây Vực - chính là Mai Khôi cải trang - và biết được mình (trong thân thế Triệu Vân) có hôn thê là Tôn Thượng Hương cùng một đàn con đủ màu da. Nhất Sắc tiếp tục bị Mai Khôi theo tán tỉnh và phải tìm mọi cách lẩn trốn, nhưng sau vài ngày như vậy anh đành phải giả vờ yêu cô để cùng đi lấy Bảo Hạp ở chỗ Tào Tháo.

Trận Xích Bích diễn ra cũng là lúc Nhất Sắc và Mai Khôi lén sang doanh trại Tào Tháo, nhưng bị phát hiện và Nhất Sắc bị bắt giam dưới khoang thuyền. Sau khi bắt trói được Tào Tháo thì Mai Khôi đi tìm và cứu được Nhất Sắc, nhưng khi cả hai cùng đọc thần chú để xuyên không thì Nhất Sắc bất ngờ đạp Mai Khôi xuống sông và biến mất. Khi tỉnh dậy, Nhất Sắc thấy mình trong bộ dạng lưỡng tính của Chương Tử Di, bị Ngưu Ma Vương trói lên cột để ép cưới. Đúng lúc này, Thiết Phiến Công Chúa xuất hiện đánh ghen với Ngưu Ma Vương, trong hỗn loạn Nhất Sắc bỏ chạy và được hai vị tu sĩ cứu. Anh gặp Mai Khôi và Tịch Dương Hiệp đang tán tỉnh nhau trên tường thành, nhận ra mình đã có tình cảm thực sự với Mai Khôi, anh lập tức lên giành giật lại nàng tiên nữ.

Bộ phim có cảnh hậu danh đề phỏng theo bộ phim Ma TrậnTuyệt đỉnh Kungfu, trong đó Nhất Sắc (là Neo) mặc đồ đen giáp mặt với một nhóm mặc đồ trắng do Đặc vụ Smith dẫn đầu. Nhóm áo trắng ném vũ khí về phía Nhất Sắc, trong khi anh chỉ giơ tay và nói "Không" và rồi ngồi khóc với hàng đống vũ khí găm chi chít lên người.

Diễn viên sửa

Diễn viên chủ chốt sửa

Khách mời sửa

Nhạc phim sửa

Tham khảo sửa

  • 'Once Upon a Chinese Classic' launches official website”. Tân Hoa Xã. ngày 2 tháng 12 năm 2009. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2009.

Liên kết ngoài sửa